Khoe cả nhà bộ Minh Long này. Ai đến cũng khen là đẹp. Đến hôm nay vợ xem lại vẫn thấy đẹp. Đến hôm nay chồng xem lại vẫn thấy hay. Thế mà bà nội xem hình bảo ngay bà ngoại “thế này mà con Giang nó cứ khen đẹp!” hehe. Nên là xấu đẹp tùy người đối diện thôi. Nhưng phải nói là ở ngoài nhìn lung linh hơn trong hình nhiều, vì thấy được những nét óng ánh của màu sắc.
Ba ló đầu vào phòng, Duy chĩa đồ bấm giấy vào ba:
- Ba đút tay vào đây đi.
- (ba chọc) Tui đâu có ngu. Ai ngu thì bỏ tay vào đi.
Duy chĩa sang An:
- Ang bỏ tay vào đây đi Ang.
- (phản ứng liền) Ang đâu có ngu. Hai ngu!
Chú Hiếu hỏi:
- Sao Duy hay hỏi tại sao quá vậy?
- Để cho con biết, sau này con chỉ cho em bé.
Mẹ hỏi:
- Em bé nào?
- Con sẽ lấy chồng, em bé ở trong bụng của chồng ớ.
Xong cười hì hì chữa thẹn:
- Chồng là con trai. Vợ là con gái. Minh Duy là chồng.
Xin thông báo với cả nhà là sau chuyến bay dài đúng 40 tiếng (kể cả 20 tiếng ở Brunei và 1 tiếng ở Dubai) thì gia đình nhà cháu đã về đến Heathrow an toàn. Hành lý rất may là không mất gì cả (nhiều chuyến đến quá hải quan không thèm kiểm tra luôn). Bộ gốm sứ Minh Long vẫn nguyên vẹn không sứt mẻ cái nào. Vụ này cũng hồi hộp, vì hôm nọ em bán hàng đang gói gém nửa chừng thì mẹ cháu phát hiện một vài mảnh vỡ xung quanh đấy. Dù rất muốn mở ra check lại nhưng vì em ấy mất bao nhiêu thời gian mới gói được chừng ấy, cộng thêm em ấy trấn an là cái này vỡ từ ban sáng, mà mẹ cháu lại đang vội, nên đành ngậm ngùi ra về cho em ấy gói tiếp. Bố cháu đã chụp hình để khoe cả nhà nhưng buồn ngủ quá đi ngủ mất tiêu rồi, chưa up lên được.
Hai cháu đã lên giường từ lúc 9h tối. Sau một tháng về VN ăn chơi nuông chiều, tính tình hai cháu có phần hoang dại nhiều, bố mẹ cháu đang phải điều chỉnh. Duy thì dễ cáu, và cáu lên là giải quyết bằng bạo lực. Mở miệng ra là “con bắn chết ba mẹ”, “con sẽ đánh ba mẹ”, etc. An thì bướng không thể chịu được, và cãi mẹ leo lẻo. Sáng nay trên máy bay, mẹ cố gắng thuyết phục An leo lên ghế cài dây an toàn chuẩn bị cho máy bay hạ cánh:
- An ơi con lên đây mẹ cài dây an toàn cho đi, máy bay sắp hạ cánh rồi.
- Dạ không!
- Con không lên ngồi cô lại sẽ mắng con đấy.
- Dạ không có. Cô không mắng con.
- Cô sẽ mắng đấy. Con biết vì sao không? Vì cô không muốn con bay lên trần khi máy bay bị xóc đấy.
- Mẹ sẽ bay lên trần.
- Mẹ có cài dây an toàn làm sao mẹ bay lên trần được. Mẹ đếm đến 3 nếu con không leo lên mẹ sẽ ép buộc đấy nhé.
- Mẹ không được đếm. Con không thích mẹ ép buộc con.
- …
- …
- Chó con! (mẹ thề là mẹ mắng yêu, vì thấy An cứ nhấm nhẳng cãi mẹ buồn cười quá, chứ mắng thật thì mẹ kinh lắm, không nhẹ thế này đâu)
- Chó mẹ! (mẹ cứ gọi là há hốc miệng quên cả thở)
An thường xuyên cãi người khác, nhiều khi ngang phè phè. Ba bảo:
- An, con xuống ngay đi. Ở trên này không có gì hay đâu (sợ An loay hoay làm vỡ bộ chén bát Minh Long)
- Ở trên này có gì hay, mà! (dài giọng chữ mà)
Duy thuyết phục An:
- Ang ơi, cho hai lên ngồi rồi hai cho Ang ngồi vào lòng hai.
- Hai nói gì Ang không nghe thấy gì hết.
- An xuống cho hai lên đây ngồi rồi Ang ngồi vào lòng hai.
- Nhưng mà hai nói gì An không nghe thấy gì hết (giọng vẫn tỉnh bơ không lên không xuống).
- (Bực rồi) Có mà, Ang có nghe thấy mà.
- Không có mà. An không nghe thấy gì hết ớ.
Duy khóc nhè.
Mẹ cháu cũng xin gửi lời chúng mừng 8-3 đến bà nội bà ngoại, và tất cả chị em phụ nữ thân yêu nhé. Sáng mai phải đi làm rồi. Ngán quá.
Hôm qua check-in hành lý, bị quá đến 12kg mà vẫn qua trót lọt. Nhờ một cái xách tay gửi ở ngoài. Anh đại diện hàng không Brunei cũng tốt bụng, chắc thấy mình đi với hai đứa trẻ con. Lúc xong cô nhân viên nói giọng đe dọa anh chị là may mắn lắm nha, cước đi London rất mắc. Hehe.
Lần trước ở Brunei 7 tiếng, chọn một cái free tour đi vòng quanh thủ đô xem kiến trúc. Cũng đẹp cũng hoành tráng nhưng quá nắng, nắng nóng đến không muốn thò máy ảnh ra khỏi xe mà chụp hình. Lần này quá cảnh đến 20 tiếng, hai vợ chồng ‘khôn ngoan’ chọn một khách sạn nằm giữa sân bay và thành phố, có hồ bơi và ngay cạnh một công viên giải trí. Dự định là nếu nắng quá lười đi chơi thì ở trong khách sạn bơi cũng được.
Xui làm sao lần này Đông không chu đáo như thường lệ, ỷ y không thèm kiểm tra kỹ. Hóa ra khách sạn nằm cách sân bay đến 20km trong khi trung tâm cách có 10km. Tiền taxi gần bằng tiền khách sạn. Hồ bơi thì nắng chang chang. Công viên giải trí chỉ mở cửa tối chủ nhật. Cả nhà thất thểu vào một nhà hàng Thái, ăn xong lôi máy tính ra viết blog trong lúc Duy chán đem dao nĩa chặt bánh phồng tôm rải đầy bàn và An thì loay hoay thế nào ngã bổ chửng từ trên ghế cao xuống đất khóc ầm ĩ.
Từ đây đến lúc ra sân bay còn 4 tiếng. Chẳng lẽ cứ ngồi mãi ở đây. Trong nhà hàng còn có máy lạnh, chứ ở ngoài như cái lò thiêu. Phòng khách sạn thì lại trả mất rồi. Làm gì bây giờ cả nhà ơi?
Nhắn ông bà nội ngoại: hôm qua lên máy bay Đông đã nhắn tin cho Hiếu, không nhận được à? Lúc hạ cánh xuống Brunei lại nhắn cái nữa, cũng không nhận được à? Hành lý đi trót lọt ông bà ạ. Lên máy bay Duy nhanh chóng ăn sạch bách suất mỳ xào bò. An ăn nhiều canh khoai mỡ nên chỉ chấm mút thôi.










Bình luận mới