Năm 2008, sau 5 tháng về VN ăn chơi, ba mẹ con trở qua Anh đoàn tụ với ba. Lúc ấy vì đã trả cái nhà cũ nên phải đi tìm thuê chỗ ở mới. Và thế là ba mẹ chọn thuê căn hộ của hai ông bà Jim và Pam, rất nhỏ nhưng rất xinh. Lúc chuyển vào ông bà ấy dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ, giường chiếu trải draps đẹp, phòng ốc trang trí ấm cúng, thậm chí toilet cũng có giấy mới, nhà bếp cũng có kitchen towel mới. Ông bà ấy ở ngay bên cạnh (nhà của ông bà ấy rất to và dài, nên ông bà ấy xây thêm một căn hộ và bây giờ cho thuê).
Chủ nhà cạnh bên nên có hỏng hóc thắc mắc gì là được giải quyết ngay, dù ông Jim rất bận. Ông ấy có hẳn một business riêng, hôm nào cũng ra khỏi nhà từ 6h sáng. Thứ 7 cũng phải làm việc. Jim thường than thở là nhiều hợp đồng quá, muốn giảm bớt mà nhân viên không chịu leo lên làm phó cho ông ấy, nên ông ấy lúc nào cũng phải gánh hết. Bà Pam thì ở nhà điều hành văn phòng của công ty nhà, nhận hợp đồng, lên thời gian biểu, tính toán hóa đơn. Bà Pam là người rất tình cảm, có cô con gái vừa mất cách đây vài năm vì bệnh u não, để lại 3 đứa cháu ngoại. Mỗi lần nhắc đến cô ấy bà lại khóc. Bà ấy khóc thì ông Jim lại mắng cho, tất nhiên là mắng yêu thôi.
Ông Jim là một người đặc biệt. Ông ấy một tay gây dựng cơ đồ, làm đủ thứ việc từ thượng vàng đến hạ cám từ lúc còn trẻ. Một mình rời bỏ gia đình ở miền bắc nước Anh nghèo nàn để về miền Nam trù phú lập nghiệp. Tại đây ông gặp bà Pam, xuất thân từ gia đình giàu có. Vậy nên ban đầu gia đình bà Pam ko thích ông Jim vì nghĩ ông ấy đào mỏ. Nhưng dần dần ông ấy chứng minh được tài trí của mình khi tạo dưng nên một business lớn, kiếm rất nhiều tiền.
Mẹ nghĩ Jim là một giám đốc rất được nhân viên yêu quý. Một lần mẹ thấy ông ấy ăn mặc chỉnh tề, tay cầm bó hoa, và một hộp chocolate. Mẹ hỏi ‘ông tặng cho Pam à?’, ông ấy bảo không phải, mà là hôm nay thứ 6, ngày trả lương cho nhân viên. Mà ở công ty ông ấy hôm nay có một cô mới vào làm tuần này lại phải làm thay cho nhiều người đi nghỉ holidays nên ông ấy tặng hoa và chocolate để cám ơn. Mẹ thấy rất cảm kích tấm lòng của ông ấy dành cho nhân viên. Lại thêm ông ấy chịu khó, tận tụy nên ai cũng quý.
Christmas đầu tiên ở cùng với ông bà ấy, được ông bà mời sang ăn Giáng sinh, tặng cho Duy An hai món quà to. Ba mẹ rất là cảm kích. Vì thật ra bên này người ta ko như ở Việt Nam dễ dàng mời nhau đến nhà chơi, chứ đừng nói là ăn uống. Nhất là Giáng sinh lại càng đặc biệt, chỉ để dành cho gia đình. Nhà mình bên này không bà con thân thuộc, thấy người ta Christmas sum vầy, các cháu được ông bà cô dì chú bác tặng quà, cũng chạnh lòng lắm. Đến Tết âm lịch, ba mẹ mời ông bà quá bộ sang ăn tối. Lễ Phục sinh ông bà ấy bày trứng ngoài vườn cho Duy An đi săn. Rồi hè đến ông bà rủ sang ăn BBQ. Ba mẹ lại mời sang ăn BBQ kiểu Việt Nam. Jim rất thích chơi với Duy và An, lúc nào cũng đùa giỡn làm hai đứa cười ngặt nghẽo, còn Pam ngồi xem mấy ông cháu chơi với nhau tủm tỉm hiền lành. Chính ông bà đã khiến cho ba mẹ cảm thấy mình được đón nhận ở xứ người, được trải nghiệm tình cảm quan tâm gia đình, và Duy An như cũng có ông bà bên cạnh vậy.
Nhà mình ở nhà Jim & Pam được một năm thì mua nhà mới. Nhà mới phải sửa nhiều chỗ, phải cần nhiều dụng cụ chuyên biệt, mà ba phải tự làm nhiều để tiết kiệm tiền. Và Jim là một trong những người nhiệt tình giúp đỡ nhất mà mẹ biết. Sáng sớm trước khi đi làm ông ấy tranh thủ ghé qua cưa giùm cái cửa. Chiều muộn lại ghé khoan giùm cái lỗ. Ba mẹ ái ngại lắm nhưng ông bà ấy cứ khăng khăng bảo là cái gì giúp được mới giúp. Ba cần dụng cụ gì ông ấy cũng cho mượn. Nếu không có sẵn ở nhà thì hôm sau ông ấy sẽ nhớ mang từ công ty về giùm cho, lại còn ghé sang đưa tận nhà. Nếu ông ấy đã hứa thứ 5 tuần sau sang làm giúp cái gì thì đúng ngày ấy ông ấy xuất hiện, không quên bao giờ. Ông ấy làm ăn nên quen nhiều thợ thuyền, người ta toàn tính giá ưu đãi cho nhà mình. Pam còn dùng tài khoản công ty mua giùm nhà mình nguyên vật liệu để được giá sỉ. Nói chung Jim và Pam vừa như ân nhân, vừa như người thân của nhà mình vậy.
Hôm chủ nhật vừa rồi gặp Jim ngoài sân nhà, ông ấy rủ rê chiều thứ 4 ông ấy được nghỉ làm, cả nhà sang picnic ăn BBQ bên ấy. Jim như thường lệ đùa giỡn với Duy và An rất nhiều, nhưng mẹ thấy lưng ông ấy còng hẳn. Mẹ hỏi thăm sức khỏe của Pam thì Jim bảo dạo này bà ấy yếu đến nỗi không ra khỏi xe lăn được nữa (Pam vốn không khỏe từ lâu rồi, đi lại rất khó khăn). Ông ấy sáng trước khi đi làm phải giúp vợ thay quần áo, nấu ăn sáng cho vợ, tối đi làm về lại phải nấu ăn, rửa dọn. Ông ấy bảo cũng khá mệt. Nhưng mệt nhất là tinh thần bà ấy không ổn định, chỉ một chút là cáu giận vì cảm thấy mình làm gánh nặng cho chồng. Mẹ thấy thương hai ông bà thế. Con trai duy nhất thì ở mãi trên London, chỉ có hai ông bà với nhau.
Sáng nay mẹ đang chuẩn bị đưa Duy đi học bơi thì thấy anh Dave con của Jim & Pam xuất hiện trước cửa đòi gặp ba. Mẹ nhìn thấy mặt anh ấy khá căng thẳng nên không nhịn được hỏi luôn “có chuyện gì quan trọng à?”. Anh ấy chỉ lặng lẽ gật đầu. “Pam phải không?”. Anh ấy lắc đầu “Là Jim”. Mẹ lặng cả người nghĩ bụng ông Jim bị tai nạn ở chỗ làm việc, chắc là nghiêm trọng lắm phải nhờ ba giúp đưa đến bệnh viện, thì anh ấy tiếp “Jim đã bị nhồi máu cơ tim, hiện giờ bệnh viện đang làm giải phẫu tử thi”. Mãi nhiều giây sau cái cụm từ “giải phẫu tử thi” mới thấm vào suy nghĩ của mẹ, mẹ mới bàng hoàng nhận ra Jim đã chết. Người mẹ nhẹ bỗng, không thể tin nổi vào sự thật đau lòng này. Mới gặp ông ấy cách đây ba ngày mà, chiều nay còn hẹn sang nhà ông bà ấy mà, sao ông ấy có thể ra đi chóng vánh như thế được nhỉ. Ba chạy xuống, anh con trai mắt đỏ hoe báo tin cho ba. Và mẹ thấy ba cũng không nói nên lời, giọng nói cứ như gió thoảng. Thậm chí ba mẹ không nói nổi một câu an ủi anh ấy hay hỏi anh ấy có làm sao không nữa.
Cả ngày người mẹ cứ ỉu xìu, cái cảm giác bàng hoàng dần chuyển thành nỗi buồn, và nó cứ lớn dần, xâm chiếm toàn bộ tâm trí. Mẹ nghĩ về Pam, về tình trạng ốm yếu cả về thể chất lẫn tinh thần của bà ấy, về cái nhà vĩ đại và trống vắng mà giờ bà ấy phải thui thủi một mình, về các nhân viên của Jim như rắn mất đầu, không biết có bị mất việc không. Về Duy và An từ nay mất đi một người ông đã từng rất yêu quý chúng nó, nhà mình mất đi một người bạn, người thân. Ba cũng chẳng khá hơn gì. Mẹ còn thấy ba chạy từ phòng tắm xuống, mắt đỏ hoe, giọng nghẹt cứng.
Lúc mẹ báo cho Duy và An tin buồn, mẹ hỏi Duy:
- Con có buồn không?
- Dạ có. (nghĩ một lúc) Ông Jim giúp ba làm nhà (mẹ hơi choáng)
Rồi mẹ giải thích cho Duy là bà Pam hiện nay đang buồn lắm vì mất đi một người bạn, một người chồng đáng yêu, giờ bà ở có một mình thôi. Duy im lặng một lúc rồi hỏi:
- Thế bà Pam có cưới chồng khác không mẹ?
- (mẹ choáng nặng) Mẹ cũng không biết nữa con ạ. Có thể bà ấy sẽ lấy chồng khác, có thể không. Giống như bà nội ấy, ông nội mất rồi nhưng vì bà nội không thích sống với ai bằng với ông nội nên bà nội thà sống một mình còn hơn.
Duy gật gù tỏ ra hiểu biết lắm. An thì cau mày lắng nghe mẹ và anh hai nói chuyện với nhau.
Chiều nay mẹ làm món salad yêu thích của Pam rồi mang sang cho bà ấy, kèm theo một bó hoa ly và cái thiệp chia buồn. Ba đưa vào cho Dave chứ mẹ và Duy An không dám vào vì sợ làm quẩn chân người ta trong lúc bối rối. Mấy ngày tới ba mẹ sẽ chạy qua bên ấy xem có giúp được gì không. Nhưng ba mẹ rất ngại làm phiền người ta mà không biết, nhất là lúc người ta đang tang gia bối rối. Vì mình cũng không rành văn hóa bên này thế nào. Làm như thế nào được cho là helpful, thế nào bị gọi là quá can thiệp vào đời tư, ba mẹ cũng chẳng biết nữa.
Thế là từ này cuộc sống đã mất đi một con người rất tốt.
Bình luận mới