Con thích làm gì?

Trường mới của Duy phát về nhà một quyển booklet trong đó có một số bài tập nhỏ cho Duy làm trước khi hai cô giáo đến thăm nhà. Một trong những bài tập ấy là trả lời câu hỏi “What do you like to do?”. Và đây là một vài suy nghĩ của Duy bằng hình vẽ:

DSC_2043.jpg

‘Con thích đi tên lửa’ (tên lửa phụt ra lửa ở đuôi)
‘Con thích leo trèo’ (con vẽ con đang leo núi đó, có dây đai an toàn đàng hoàng)
‘Con thích đi máy bay’
‘Con thích đi ô tô chạy thật nhanh’ (ý con là xe đua mui trần đó nha)

DSC_2042.jpg

‘Con thích được nuôi một con thỏ’ (cái tai dài rất là đặc sệt thỏ)
‘Con thích chơi đánh nhau’ (tốt, đi học mà không biết đánh nhau là chẳng có bạn đâu)

DSC_2040.jpg

‘Con thích có một cái ba lô đeo vào lưng giúp con có thể bay lên trời xem máy bay’
Mẹ chỉ vào chân cậu bé trong tranh ‘Thế cái gì đây?’
‘Đó là đôi giày phát ra lửa giúp cho con bay lên’ (mọi người có nhìn thấy lửa không?). ‘Còn kia là mây’ (cái đường như điện tâm đồ chạy ngang tờ giấy)

DSC_2041.jpg

‘Con thích làm Ben 10′ (con viết ngược thành Ben 01 nên phải gạch chéo và viết lại ở dưới)
‘Con thích Power Rangers, mà phải là RPM’ (mẹ không hiểu gì hết)

DSC_2044.jpg

‘Con thích làm một con Giant’
‘Mấy cục tròn tròn kia là gì?’
‘Đó là mấy người bình thường đứng cạnh người khổng lồ’ (dễ thương không)

Nhìn mấy bức tranh ngộ nghĩnh của con vẽ mà mẹ yêu thế không biết. Đúng là trẻ con hồn nhiên mới vẽ được thế chứ như người lớn thì lại cứ ngại, phải vẽ sao cho giống, vẽ không giống được thì dẹp luôn, đừng vẽ cho rồi. Con vẽ xong gấp lại rất cẩn thận, bỏ vào một phong bì, liếm láp rồi đặt xuống đất và ịn ịn cái mông lên trên ‘để cho nó dính chặt không bị sút ra’. Rồi con đưa cho mẹ rất chi là trân trọng bảo đây là thư con viết gửi cho ba mẹ. Mẹ cũng nâng niu lắm, bảo mẹ cất ở đây đợi tối ba về ba mẹ cùng mở nhé. Thế là cả buổi con chơi nhưng không quên. Ba vừa lạch cạch mở khóa cửa là con đi rửa tay rồi lôi thư ra bắt ba xé đọc ngay. Ba mẹ đọc và thích lắm. Sau đó con cứ đi theo ba mẹ hỏi “ba mẹ có thích thư của con không?”, mặt mày rất tự hào và chờ đợi. Yêu ơi là yêu.

Tin tức tuần qua

Ngoài tin buồn về ông Jim, mà mẹ vẫn chưa get over được, tuần qua nhà mình còn có các tin đáng chú ý sau:
- Hết tuần học bơi thứ 2, Duy đã bơi ngửa được một đoạn bằng bơi sấp. Duy còn nhảy ùm xuống nước, chìm mất tiêu, tự nổi lên, rồi bơi vào bờ. Con trai của mẹ thật là giỏi. Con hồn nhiên nhận xét “nước ở đây đặc biệt lắm, nó làm cho con tự nổi lên”.
- Cuối tuần vừa rồi ba đã xuất sắc hoàn thành việc lát laminate flooring cái phòng khách nhà mình với sự hỗ trợ đắc lực của chú Linh, Trung và Hoàng Anh. Bây giờ phòng khách nhìn hơi bị sáng sủa và sạch sẽ chứ không bẩn bẩn vì cái thảm sáng màu nhưng đầy vết đen ngày trước. Hai đứa nhỏ có thể thoải mái ăn kem, cắt giấy trong phòng này mà không sợ bị đuổi ra.
- Cô Hạnh nhà chú Linh đã về VN và chẳng quay trở lại. Thể là mẹ chẳng còn ai để làm bạn thể thao, Duy An cũng chẳng có ai đến chơi với mỗi tuần. Mỗi lần cô Hạnh đến là hai đứa rất khoái vì cô Hạnh rất chịu khó chơi với chúng nó (trong lúc mẹ chúng nó tranh thủ giải lao lên máy tính làm việc). Ngủ dậy câu đầu tiên là “cô Hạnh đâu?”.
- Một buổi tối, em An phụng phịu “con không thích mặc tã, con muốn đi tè vào bô”. Thôi được, con đã nói thế thì mẹ chịu khó thức đêm cho con đi tè vậy. Và thế là em đi ngủ không mặc tã, còn mẹ đặt chuông đồng hồ 10h, 12h và 3h sáng. Đêm đầu tiên suôn sẻ. Đêm thứ 2 anh hai đòi tham gia. Tốt quá, mẹ cũng chỉ mất một công dậy mà tập được cho hai anh em. Đêm nay là đêm thứ 3. (hihi vừa chạy lên check, hai anh em ướt sũng từ đầu đến chân, mẹ phải thay quần áo, chăn nệm, thuyết phục chúng nó đi tè thêm lần nữa, An bị ướt lên cả tóc nên mẹ cho vào bồn tắm luôn).
- Duy An vừa nhận được hai món quà rất là thú vị của hai bạn Khôi Lam từ Can chuyển tới. Một quả địa cầu và cuốn atlas dành cho trẻ em. Thế là chiều nay mẹ ngồi giải thích cho Duy An (Duy là chủ yếu) về trái đất và sự quay của nó, về đường xích đạo, về vì sao lại có ngày và đêm, thế nào là biên giới, hệ mặt trời gồm có những hành tinh nào. Duy có vẻ thú vị lắm, còn An chỉ thích xoay quả địa cầu cho quay tít mù thôi. Cảm ơn hai bạn Khôi Lam rất là nhiều về những món quà đặc biệt này nhé.
- Hôm qua nhân tiện vừa cân đo đong đếm chúng nó, công bố cho cả nhà hay là con gà trống cao 104.6cm, nặng 17.4kg vào lúc hơn 4 tuổi rưỡi, con heo sữa cao 91.7cm, nặng 14.6kg lúc gần 3 tuổi.

Jim

IMG_3849.jpg

Năm 2008, sau 5 tháng về VN ăn chơi, ba mẹ con trở qua Anh đoàn tụ với ba. Lúc ấy vì đã trả cái nhà cũ nên phải đi tìm thuê chỗ ở mới. Và thế là ba mẹ chọn thuê căn hộ của hai ông bà Jim và Pam, rất nhỏ nhưng rất xinh. Lúc chuyển vào ông bà ấy dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ, giường chiếu trải draps đẹp, phòng ốc trang trí ấm cúng, thậm chí toilet cũng có giấy mới, nhà bếp cũng có kitchen towel mới. Ông bà ấy ở ngay bên cạnh (nhà của ông bà ấy rất to và dài, nên ông bà ấy xây thêm một căn hộ và bây giờ cho thuê).

Chủ nhà cạnh bên nên có hỏng hóc thắc mắc gì là được giải quyết ngay, dù ông Jim rất bận. Ông ấy có hẳn một business riêng, hôm nào cũng ra khỏi nhà từ 6h sáng. Thứ 7 cũng phải làm việc. Jim thường than thở là nhiều hợp đồng quá, muốn giảm bớt mà nhân viên không chịu leo lên làm phó cho ông ấy, nên ông ấy lúc nào cũng phải gánh hết. Bà Pam thì ở nhà điều hành văn phòng của công ty nhà, nhận hợp đồng, lên thời gian biểu, tính toán hóa đơn. Bà Pam là người rất tình cảm, có cô con gái vừa mất cách đây vài năm vì bệnh u não, để lại 3 đứa cháu ngoại. Mỗi lần nhắc đến cô ấy bà lại khóc. Bà ấy khóc thì ông Jim lại mắng cho, tất nhiên là mắng yêu thôi.

IMG_4527.jpg

Ông Jim là một người đặc biệt. Ông ấy một tay gây dựng cơ đồ, làm đủ thứ việc từ thượng vàng đến hạ cám từ lúc còn trẻ. Một mình rời bỏ gia đình ở miền bắc nước Anh nghèo nàn để về miền Nam trù phú lập nghiệp. Tại đây ông gặp bà Pam, xuất thân từ gia đình giàu có. Vậy nên ban đầu gia đình bà Pam ko thích ông Jim vì nghĩ ông ấy đào mỏ. Nhưng dần dần ông ấy chứng minh được tài trí của mình khi tạo dưng nên một business lớn, kiếm rất nhiều tiền.

Mẹ nghĩ Jim là một giám đốc rất được nhân viên yêu quý. Một lần mẹ thấy ông ấy ăn mặc chỉnh tề, tay cầm bó hoa, và một hộp chocolate. Mẹ hỏi ‘ông tặng cho Pam à?’, ông ấy bảo không phải, mà là hôm nay thứ 6, ngày trả lương cho nhân viên. Mà ở công ty ông ấy hôm nay có một cô mới vào làm tuần này lại phải làm thay cho nhiều người đi nghỉ holidays nên ông ấy tặng hoa và chocolate để cám ơn. Mẹ thấy rất cảm kích tấm lòng của ông ấy dành cho nhân viên. Lại thêm ông ấy chịu khó, tận tụy nên ai cũng quý.

DSC_2039.jpg

Christmas đầu tiên ở cùng với ông bà ấy, được ông bà mời sang ăn Giáng sinh, tặng cho Duy An hai món quà to. Ba mẹ rất là cảm kích. Vì thật ra bên này người ta ko như ở Việt Nam dễ dàng mời nhau đến nhà chơi, chứ đừng nói là ăn uống. Nhất là Giáng sinh lại càng đặc biệt, chỉ để dành cho gia đình. Nhà mình bên này không bà con thân thuộc, thấy người ta Christmas sum vầy, các cháu được ông bà cô dì chú bác tặng quà, cũng chạnh lòng lắm. Đến Tết âm lịch, ba mẹ mời ông bà quá bộ sang ăn tối. Lễ Phục sinh ông bà ấy bày trứng ngoài vườn cho Duy An đi săn. Rồi hè đến ông bà rủ sang ăn BBQ. Ba mẹ lại mời sang ăn BBQ kiểu Việt Nam. Jim rất thích chơi với Duy và An, lúc nào cũng đùa giỡn làm hai đứa cười ngặt nghẽo, còn Pam ngồi xem mấy ông cháu chơi với nhau tủm tỉm hiền lành. Chính ông bà đã khiến cho ba mẹ cảm thấy mình được đón nhận ở xứ người, được trải nghiệm tình cảm quan tâm gia đình, và Duy An như cũng có ông bà bên cạnh vậy.

DSC_2032.jpg

Nhà mình ở nhà Jim & Pam được một năm thì mua nhà mới. Nhà mới phải sửa nhiều chỗ, phải cần nhiều dụng cụ chuyên biệt, mà ba phải tự làm nhiều để tiết kiệm tiền. Và Jim là một trong những người nhiệt tình giúp đỡ nhất mà mẹ biết. Sáng sớm trước khi đi làm ông ấy tranh thủ ghé qua cưa giùm cái cửa. Chiều muộn lại ghé khoan giùm cái lỗ. Ba mẹ ái ngại lắm nhưng ông bà ấy cứ khăng khăng bảo là cái gì giúp được mới giúp. Ba cần dụng cụ gì ông ấy cũng cho mượn. Nếu không có sẵn ở nhà thì hôm sau ông ấy sẽ nhớ mang từ công ty về giùm cho, lại còn ghé sang đưa tận nhà. Nếu ông ấy đã hứa thứ 5 tuần sau sang làm giúp cái gì thì đúng ngày ấy ông ấy xuất hiện, không quên bao giờ. Ông ấy làm ăn nên quen nhiều thợ thuyền, người ta toàn tính giá ưu đãi cho nhà mình. Pam còn dùng tài khoản công ty mua giùm nhà mình nguyên vật liệu để được giá sỉ. Nói chung Jim và Pam vừa như ân nhân, vừa như người thân của nhà mình vậy.

Hôm chủ nhật vừa rồi gặp Jim ngoài sân nhà, ông ấy rủ rê chiều thứ 4 ông ấy được nghỉ làm, cả nhà sang picnic ăn BBQ bên ấy. Jim như thường lệ đùa giỡn với Duy và An rất nhiều, nhưng mẹ thấy lưng ông ấy còng hẳn. Mẹ hỏi thăm sức khỏe của Pam thì Jim bảo dạo này bà ấy yếu đến nỗi không ra khỏi xe lăn được nữa (Pam vốn không khỏe từ lâu rồi, đi lại rất khó khăn). Ông ấy sáng trước khi đi làm phải giúp vợ thay quần áo, nấu ăn sáng cho vợ, tối đi làm về lại phải nấu ăn, rửa dọn. Ông ấy bảo cũng khá mệt. Nhưng mệt nhất là tinh thần bà ấy không ổn định, chỉ một chút là cáu giận vì cảm thấy mình làm gánh nặng cho chồng. Mẹ thấy thương hai ông bà thế. Con trai duy nhất thì ở mãi trên London, chỉ có hai ông bà với nhau.

Sáng nay mẹ đang chuẩn bị đưa Duy đi học bơi thì thấy anh Dave con của Jim & Pam xuất hiện trước cửa đòi gặp ba. Mẹ nhìn thấy mặt anh ấy khá căng thẳng nên không nhịn được hỏi luôn “có chuyện gì quan trọng à?”. Anh ấy chỉ lặng lẽ gật đầu. “Pam phải không?”. Anh ấy lắc đầu “Là Jim”. Mẹ lặng cả người nghĩ bụng ông Jim bị tai nạn ở chỗ làm việc, chắc là nghiêm trọng lắm phải nhờ ba giúp đưa đến bệnh viện, thì anh ấy tiếp “Jim đã bị nhồi máu cơ tim, hiện giờ bệnh viện đang làm giải phẫu tử thi”. Mãi nhiều giây sau cái cụm từ “giải phẫu tử thi” mới thấm vào suy nghĩ của mẹ, mẹ mới bàng hoàng nhận ra Jim đã chết. Người mẹ nhẹ bỗng, không thể tin nổi vào sự thật đau lòng này. Mới gặp ông ấy cách đây ba ngày mà, chiều nay còn hẹn sang nhà ông bà ấy mà, sao ông ấy có thể ra đi chóng vánh như thế được nhỉ. Ba chạy xuống, anh con trai mắt đỏ hoe báo tin cho ba. Và mẹ thấy ba cũng không nói nên lời, giọng nói cứ như gió thoảng. Thậm chí ba mẹ không nói nổi một câu an ủi anh ấy hay hỏi anh ấy có làm sao không nữa.

Cả ngày người mẹ cứ ỉu xìu, cái cảm giác bàng hoàng dần chuyển thành nỗi buồn, và nó cứ lớn dần, xâm chiếm toàn bộ tâm trí. Mẹ nghĩ về Pam, về tình trạng ốm yếu cả về thể chất lẫn tinh thần của bà ấy, về cái nhà vĩ đại và trống vắng mà giờ bà ấy phải thui thủi một mình, về các nhân viên của Jim như rắn mất đầu, không biết có bị mất việc không. Về Duy và An từ nay mất đi một người ông đã từng rất yêu quý chúng nó, nhà mình mất đi một người bạn, người thân. Ba cũng chẳng khá hơn gì. Mẹ còn thấy ba chạy từ phòng tắm xuống, mắt đỏ hoe, giọng nghẹt cứng.

Lúc mẹ báo cho Duy và An tin buồn, mẹ hỏi Duy:
- Con có buồn không?
- Dạ có. (nghĩ một lúc) Ông Jim giúp ba làm nhà (mẹ hơi choáng)
Rồi mẹ giải thích cho Duy là bà Pam hiện nay đang buồn lắm vì mất đi một người bạn, một người chồng đáng yêu, giờ bà ở có một mình thôi. Duy im lặng một lúc rồi hỏi:
- Thế bà Pam có cưới chồng khác không mẹ?
- (mẹ choáng nặng) Mẹ cũng không biết nữa con ạ. Có thể bà ấy sẽ lấy chồng khác, có thể không. Giống như bà nội ấy, ông nội mất rồi nhưng vì bà nội không thích sống với ai bằng với ông nội nên bà nội thà sống một mình còn hơn.
Duy gật gù tỏ ra hiểu biết lắm. An thì cau mày lắng nghe mẹ và anh hai nói chuyện với nhau.

Chiều nay mẹ làm món salad yêu thích của Pam rồi mang sang cho bà ấy, kèm theo một bó hoa ly và cái thiệp chia buồn. Ba đưa vào cho Dave chứ mẹ và Duy An không dám vào vì sợ làm quẩn chân người ta trong lúc bối rối. Mấy ngày tới ba mẹ sẽ chạy qua bên ấy xem có giúp được gì không. Nhưng ba mẹ rất ngại làm phiền người ta mà không biết, nhất là lúc người ta đang tang gia bối rối. Vì mình cũng không rành văn hóa bên này thế nào. Làm như thế nào được cho là helpful, thế nào bị gọi là quá can thiệp vào đời tư, ba mẹ cũng chẳng biết nữa.

Thế là từ này cuộc sống đã mất đi một con người rất tốt.

Nhãn

Hình ảnh

IMG_0754.jpg

IMG_0754.jpg

DSC_2044.jpg

DSC_2044.jpg

 
Portrait
 

Portrait