Bạn

Tự dưng nhớ bạn hiền quá, nhớ cái dáng nhỏ nhắn thoăn thoắt của bạn, nhớ cái mắt nhỏ xíu hay lườm nguýt, nhớ cái miệng chua ngoa thỉnh thoảng lại tương cho mình vài câu ngã bổ chửng. Nhưng mình vẫn nhớ là bởi vì mình biết bạn thế thôi, chứ bạn yêu mình lắm.

Mình quen bạn từ hồi học chung cấp ba. Hồi đó mỗi đứa ngồi một góc lớp nên ít chơi với nhau, đi học thêm cũng mỗi đứa chơi với một nhóm. Bạn học giỏi lắm, giỏi đều các môn tự nhiên lẫn xã hội. Lên ĐH lại mỗi đứa một trường. Rồi mình ra nước ngoài còn bạn ở nhà làm bác sỹ, được học nội trú. Tính đến nay đã hơn 14 năm. Thế mà lạ thật, mỗi lần gặp bạn mình có cảm giác gần gũi tin tưởng. Vì bạn hiểu mình đến nỗi có thể nhìn thấu ruột gan mình, thậm chí còn đón đầu suy nghĩ của mình luôn ý. Tài thật.

Cái hồi năm 2008, ba mẹ con mình lủi thủi theo bà nội về VN. Tâm trạng mình lúc đó rối bời lắm. Nghĩ bên này lúc nào cũng được chồng hỗ trợ, về nhà một mình cõng hai đứa có chịu nổi không. Tính mình quen nhõng nhẽo chồng, về nhà biết vòi vĩnh ai đây. Rồi về ở với bà nội không biết có hòa thuận không. Tuy biết mẹ chồng thương con dâu lắm, nhưng ở bên này cũng có lúc bị mẹ mắng, về ở nhà của mẹ, bị mẹ mắng mà không có chồng bên cạnh chắc là tủi thân lắm. Những suy nghĩ ấy mình giữ trong lòng chẳng nói với ai. Thế mà bạn đọc được hết những tâm tư đó của mình, làm mình vừa bất ngờ vì sao bạn sâu sắc thế vừa cảm động vì biết có người hiểu cho mình.

Vừa về VN thì hai đứa nhỏ thi nhau bệnh cả tháng trời. Thế là cứ đều đặn 7h sáng mình lại alô quấy rầy bạn. Nếu cần đến bệnh viện thì bạn đích thân dẫn mình đi từ phòng này sang phòng nọ, và dành trả luôn tiền viện phí cho mình.

Mình về nhà, phần vướng con cái, phần tự ti thấy bạn bè giỏi quá, lại ngại tụi nó bận rộn nên ít khi chủ động gọi người này người kia rủ đi chơi. Bạn hiểu hết, nên toàn gọi mình. Hôm đi uống cà phê, hôm ăn hải sản, hôm ăn ốc, hôm đi xem kịch. Phải nói là nhờ bạn mà mình mới có dịp tìm lại cuộc sống ngày xưa, ăn lại nhiều món yêu thích, và được tám thoải mái.

Bạn bận lắm, làm bác sỹ nên đi sớm về muộn, lại còn phải trực đêm. Thế mà bạn chẳng ngại chạy xe ngang qua thành phố để gặp mình, người thì bé xíu, cái xe to uỳnh. Không những thế, bạn còn luôn là nhà tài trợ, chẳng lần nào để mình trả tiền. Bạn bảo bạn đang ở với ông bà, được ông bà giúp đỡ, nên có tiền đãi mình, mình không phải lo. Bạn chỉ nói thế mà mình hiểu bạn đoán được tình hình tài chính của mình. Làm mình lại cảm động vì chẳng mấy ai nghĩ được như bạn.

Cái cách bạn nói chuyện với mình, nghe rất gần gũi và chở che (mở ngoặc là tuy bạn nhỏ con hơn mình nhưng hồi đi học suốt ngày mình bị bạn mắng). Cũng may cái khoảng cách hơn chục năm xa nhau ấy không làm cho bạn trở thành khách sáo với mình. Mình vốn ghét khách sáo.

Lần vừa rồi về VN bạn đã đem đến cho mình sự ngạc nhiên thú vị và đặc biệt là cảm giác ấm áp khi được bạn mở rộng vòng tay chào đón, làm mình quên đi nỗi thất vọng về một số mối quan hệ bạn bè. Yêu và nhớ bạn nhiều lắm ý.

À mà tình cảm của mình xả tràn lan trên này thì được, chứ gặp bạn mình lại ngậm hột thị ngay. Tính mình nó thế, bạn vẫn yêu mình nhé.

Nhất định phải

Những món mà mình thèm thèm thèm, về VN không thể không ăn:

- Rau muống các thể loại: xào tỏi, nấu canh chua thịt bò (bà nội), nấu canh tôm tươi, luộc chấm mắm rò, nấu canh cua đồng (món này mình mới nghĩ ra, vì ko thích ăn canh cua rau đay. Lần vừa rồi về ko thể tin được là ko có cơ hội ăn một bữa cua đồng nào)

- Rau cần ta xào bò. Chẹp chẹp.

- Canh xà lách xoong.

- Mướp hương xào nấm rơm với hành lá.

- Chưa hề biết ngải cứu là gì, nên nếu có chiên trứng ăn thử cho biết.

- Canh cải nhí nấu tôm.

- Mít. Ối giời ơi thèm quá.

- Sầu riêng, chôm chôm nhãn, bòn bon Thái.

- Sò huyết nướng, nghêu hấp, ốc dừa xào bơ (phải của Ốc Gái cơ), mực một nắng

- Bánh tằm bì.

- Hủ tiếu Nam Vang khô.

- Miến cua Nguyễn Thông, canh bún Nguyễn Đình Chiểu.

- Bún ốc Hà Nội (ở SG chẳng có quán nào, quái lạ thật).

- Chưa bao giờ được ăn phá lấu, cũng muốn thử một lần cho biết. (Có phải đường gì tên Ký Ký không bạn Vân Anh?)

- Được ăn những món dân dã mới lạ mà hồi cách đây 8 năm chưa có.

Chồng mình thì chẳng thèm gì, chỉ có mỗi nguyện vọng được ăn canh khoai mỡ nấu tôm thôi, nhưng món này bên này cũng nấu được.

Ngoài ra có những hoạt động văn hóa mình cũng rất thèm:

- Được đi xem kịch Idecaf một lần, mà phải có Thành Lộc, Thanh Thuỷ, Hữu Châu mới đảm bảo vừa bi vừa hài. (chắc mình lạc hậu rồi). Các bạn recommend cho mình một vở nhé.

- Được đi nghe Quang Dũng hát phòng trà. (ở đâu được nhỉ?)

Sinh nhật Minh Duy

14/1/2010 là ngày MD tròn 4t, cái tuổi đã biết mong chờ SN được ăn bánh kem, được tặng quà. Nói về chuyện ăn bánh kem thì chẳng biết từ khi nào MD thích ăn ngọt, suốt ngày lăm le xin mẹ cái kẹo cái bánh rồi toàn tự giác không ăn vì bị mẹ thuyết phục là ăn đường không tốt. Có lần MD còn bảo mẹ “con thích về VN” “vì sao” “vì về VN được đi ăn đám cưới với bà nội được ăn bánh cưới”. Còn quà thì MD đã biết đòi hỏi từ hồi Christmas năm ngoái. Cô Lan Hồng tặng Duy quà từ hôm đầu năm, ngày nào Duy cũng đòi bóc.

Từ sau Christmas hôm nào MD cũng hỏi còn mấy ngày nữa là đến SN con. Ngày nào ba mẹ cũng phải đếm ngược. Hôm trước ba nói “còn 10 ngày nữa” MD không chịu “con muốn còn hai mươi sáu ngày nữa” rồi quay sang hỏi mẹ “26 ngày là lâu hơn hay là mau hơn 10 ngày” làm ba mẹ cười quá chừng. Thấy con trai háo hức đến ngày SN quá mẹ lại thấy tội lỗi khi không tổ chức SN to cho con. Làm sao để bù đắp cho con bây giờ nhỉ?

Nhớ

Đọc bài báo về thất lạc hành lý ở sân bay TSN trên vnexpress tự nhiên thấy bồi hồi. Cứ nghĩ đến lúc cả nhà thu xếp hành lý, ra Heathrow ngồi đợi máy bay để về VN cũng đã thấy sướng rồi. Có lẽ đọan chờ lấy hành lý ở TSN sẽ là dài nhất, sốt ruột nhất. Lần này về đông đủ cả gia đình nên chắc chắn tâm trạng sẽ khác lần trước, sẽ là niềm vui, là sự trông đợi, chứ không hoang mang không biết một mình xoay sở với hai cục nợ thế nào đây. Trời ạ, cảm xúc dạt dào quá, viết không kịp nữa này.

Lần này về, vì là Tết, nên sẽ có rất nhiều thủ tục phải làm. Mà lại chỉ có chưa đầy một tháng nên không biết có găp gỡ được tất cả bạn bè không. Ưu tiên hàng đầu là đi thăm hỏi bà con thân thuộc, hai vợ chồng đi làm răng, đi mua đồ dùng cho nhà mới bên này, đi chọn mua vải và đặt may rèm cửa, gặp gỡ một số bạn bè yêu, và nhất là dành thật nhiều thời gian với ông bà hai bên. Chắc chắn sẽ có một buổi đưa hai con đi chơi chợ Hoa cho biết không khí Tết ở VN, và cho hai đứa mặc bộ áo dài khăn đóng của Cà Rem tặng. Ôi con vui quá, chết mất thôi.

Bỗng nhiên lại nhớ đến những tháng ngày ở VN năm 2008. Nhớ những buổi sáng trời mát mẻ, nắng nhẹ nhàng, hai mẹ con đội nồi cơm điện chở nhau đi học. Đường đi ngang qua khu PMH nhà đẹp, đường rộng, người vắng, thấy đời cũng tươi đẹp hơn nhiều. Nhớ những buổi chiều đi đón con trời mưa như trút nước, hai mẹ con mặc áo mưa sùm sụp, mưa quất rát mặt mà vẫn thấy vui.

Nhớ những buổi ghé CoopMart PMH mua túi này bịch nọ, rồi nhờ người ta chở về dùm, còn mình thong thả chở yoghurt về trước. Về nhà bị bà nội cằn nhằn mua gì mà lắm thế, cười toe toét giao hết đồ cho bà nội và chị Hương soạn bỏ tủ lạnh, còn mình tắm rửa sạch sẽ vào ôm Minh An.

Về VN ở nhà bà nội thật là sướng. Nhà rộng thênh thang, mát mẻ. Có chị Hương và bà nội làm hết mọi việc. Mình chỉ việc ôm Minh An cho bú. Nhàn ơi là nhàn. Nhớ cảnh bà nội và chị Hương ngồi giỡn với An cười vang cả nhà. Nhớ hai mẹ con ngồi tính tiền điện nước chi tiêu mỗi tháng. Nhớ những buổi tối Hiếu Thư mua sò huyết về nướng vì biết mình và Duy thích ăn. Ăn xong cả nhà vào phòng Hiếu ngồi tán chuyện, chủ yếu là hùa vào ‘cạo đầu’ Hiếu. Nhớ những đêm Hiếu đi chơi về khuya, mua cho mình một hộp ốc xào và Duy cái bánh giò sáng mai ăn sáng. Nhớ cả những đêm mất điện hai mẹ con chui vào màn cho khỏi muỗi cắn nằm tâm sự đủ thứ chuyện trên trời dưới đất. Có lần đang nói xấu Hiếu thì thấy chú ấy đứng sừng sững trong phòng từ bao giờ. Thế là hai mẹ con cười ha ha.

Cả tuần đi học chỉ mong cuối tuần được về nhà ông bà ngoại. Sáng thứ 7 nào ông ngoại cũng gọi điện hỏi chừng nào sang. Ba mẹ con làm một chuyến taxi ‘về ngoại’ nghe rất oai. Bên ấy nhà nhỏ, người đông nên lúc nào cũng rộn ràng. Nào là ông bà ngoại, cậu Nghé, ông bà Thắng Tuyết, cậu Cu và dì Cún. An và Duy tha hồ được quan tâm. Chiều tối cả nhà đi bộ ra sân Phú Thọ chạy nhảy cầu lông. Chủ nhật lại sang Bắc Hải bơi lội. Ông ngoại hay mua đồ ‘cải thiện’ về bồi dưỡng con gái. Bà ngoại lụi cụi nấu mì hy vọng MA ăn được tí chút. Mình thì hay quẳng MA cho chị Hương và ông bà, đưa MD sang nhà má Năm chơi với chị Duyên chị Trân. Hai chị quy em lắm, chiều em đủ mọi thứ. Về nhà má Năm hai mẹ con lúc nào cũng được bác Thủy bác Nguyện quan tâm.

Hết cuối tuần lại nhớ không khí thoáng mát yên tĩnh bên nhà bà nội, có nhiều chỗ cho Duy An chạy nhảy đạp xe. Cuộc sống lúc ấy thật là tuyệt, tràn ngập tình yêu thương, làm mình quên cả nhớ chồng.

Xa nhà mới thấy thấm thía cái sự thiếu thốn tình cảm gia đình đang phải chịu đựng, thấy tội cho các con sau này chỉ có mỗi gia đình bé tí teo này để quay về.