Bài trong chủ đề 'An'

Chuyện dài kỳ về MA - kỳ 2: chuyện ăn

IMG_3977.jpg

Ngoại trừ khoảng thời gian biếng ăn trầm trọng và trường kỳ của An trong 5 tháng ở VN thì chuyện ăn của con làm mẹ rất hài lòng. Hiện nay con 15 tháng, có 8 cái răng và mẹ chẳng phải nấu đồ ăn riêng cho con nữa. Con sẵn sàng ăn tất cả mọi thứ, từ đồ mềm cho đến cứng, giòn và dai. Nếu giòn thì con ngậm cho mềm, nếu dai thì con đảo qua đảo lại trong miệng rồi lựa thế nuốt chửng. Thậm chí con còn ăn được cả đồ cay như tiêu, mù tạt hoặc đắng như khổ qua, bưởi tây.

Dạo này hầu như mẹ để cho An tự xúc vì An không thích bị đút nữa rồi. An xúc khá gọn gàng, tự tin và hào hứng. Đút được một muỗng vào miệng là con cười tủm tỉm, mặt nghênh lên như trêu ngươi, chẳng thèm nhìn ai. Món nào không xúc được thì An chơi võ 5 ngón hoặc bưng tô húp rột rột. An không thích ăn các thứ nhuyễn như cháo, bột, súp. Thậm chí cơm mẹ nấu lỡ cho nhiều nước An cũng chê.

Võ ruột của An đây:

IMG_3982.jpg

Húp giống heo chưa này:

IMG_3966.jpg

Cuối bữa ăn, khi con đã chán, mẹ nhìn xem con ít ăn thành phần nào để dụ con ăn thêm thứ đó. Mà con cũng dễ tính, mẹ chỉ món nào con lại tỉnh bơ bốc món đó lên bỏ miệng như kiểu cho xong chuyện. Hôm nào món cháo con không thích thì con một thìa vọc chơi, mẹ một thìa đánh du kích cho mau hết.

An giỏi hơn anh Duy ở điểm thích ăn trái cây và rau. An mê nhất là pasta, đặc biệt là hình ống (penne) hoặc xoắn (fusilli). An cũng chẳng chê thịt cá. Chỉ có bánh mỳ là An không thích (chắc là giống mẹ). Khi nào thật đói con mới ăn món này.

_DSC6763.jpg

An còn có một điểm rất đáng khen nữa là dù có nghẹn hay ho cũng không ói hoặc nhè ra mà cố gắng nhai tiếp. Còn Duy thì hơi nghẹn một tẹo là sẵn sàng phun hết cả một bữa cơm ra ngoài. Có lẽ vì đối với An mẹ chẳng bao giờ ép ăn (nói đúng ra là không thể ép được, trừ sữa và yoghurt). Cũng vì hầu như không bị ép ăn uống nên An chẳng ngại thử món mới - giỏi hơn Duy. Còn Duy hồi nhỏ chuyên bị dụ ăn đến no căng bụng và thường xuyên phải ói bớt ra nên bây giờ phản xạ ói của con cực kỳ nhạy. Thật là tội nghiệp.

Tác phong ăn của An thì thật buồn cười. Lúc chơi con hoạt bát bao nhiêu thì lên ngồi ghế ăn con xìu bấy nhiêu. Trông mặt con cứ như đứa chán đời bị ép ăn. Nhưng mẹ đưa món gì ra là con tắc lẻm hết món đấy. Con cứ nhẩn nha bốc miếng này, xúc thìa nọ, mà hiệu quả phết. Nhiều khi tưởng con chán rồi, vì ngồi ườn ra, người nghiêng dựa hẳn vào thành ghế, chân gác lên bàn, mẹ định cho xuống, nhưng vẫn thấy tay con lười biếng thò ra, bốc một miếng, từ từ đưa lên ngắm nghía, rồi chậm rãi bỏ vào miệng.

Hiện nay mẹ chỉ chán An một chuyện. Đấy là phải đút từng thìa sữa và yoghurt. An vốn không ưa hai món này. Đợi khi nào An hiểu biết hơn, mẹ sẽ động viên An tự cầm ly uống sữa và tự xúc yoghurt giống Duy hiện giờ.

Lịch ăn của An trong ngày:
Sáng:
Từ 7h tới 8h30 An ăn một chút gì đó, thường là bánh mỳ nướng phết bơ hoặc cháo oats hoặc súp. Hôm nào An chán ăn thì mẹ cho một lát phô mai. An ăn phô mai nhanh lắm, loáng cái đã hết. Sau đó là một hũ yoghurt/phô mai tươi và uống 180ml sữa.
10h30: trái cây và một ít sữa tươi (thường là An chẳng thèm uống vì mẹ không đút)

Trưa:
12h30: nửa chén nhỏ cơm, cháo, pasta, bún mỳ phở. Lâu lâu mẹ đổi món sang khoai tây hoặc bánh mỳ.
1h30 uống 180ml sữa.

Ngủ dậy An lại ăn trái cây. Thỉnh thoảng mẹ cho ăn rau sống như cà chua, dưa leo, cà rốt hay cần tây chấm các loại dips hoặc mẹ hấp rau khác lên cho ngồi gặm.

Tối:
6h: bữa tối cũng như bữa trưa, nửa chén nhỏ có đủ đạm, rau và tinh bột.
7h: uống 180ml sữa.

Một ngày An bú mẹ từ 2 đến 3 lần. Chẳng được bao nhiêu nhưng chắc cũng có chút đề kháng vào người.

Mẹ thấy lượng ăn của An không nhiều. Nhưng bữa nào ăn xong bụng con cũng căng phưỡn nên chắc bao tử con chỉ có thế. Điều mẹ mừng nhất là sự chủ động và tích cực trong ăn uống của con.

An hiện nay cao 77cm, sáng nặng 10.5kg, tối nặng 11.1kg.

Mời cả nhà xem clip An ăn nhé. Suốt buổi trông mặt An như người vô cảm tếu lắm.

Duy An đón Giáng sinh

Giáng sinh năm nay hay thật, định không làm gì cả mà cuối cùng chẳng những các con thích mà ba mẹ cũng vui ơi là vui. Đầu tiên là bữa Christmas dinner của ông bà chủ nhà mời gia đình mình hôm thứ 7. Nhà ông bà quả là thiên đường đối với Duy và An vì có bao nhiêu vật trang trí Noel lấp lánh, có cây thông Noel biết vừa nhảy vừa hát với cái miệng nhép nhép, có những quả châu trong suốt và mấy ông người tuyết bé xíu. Mẹ thì cứ lo thon thót sợ Duy An làm vỡ gì đó. Nhưng ông bà chủ nhà luôn miệng trấn an là nhà của ông bà rất “children friendly” (thích hợp với trẻ con). Cái gì quý giá là ông bà để lên cao hết rồi. Duy An cứ phá thoải mái.

Duy An còn sướng nữa vì được ông bà tặng quà Noel sớm: một đường trượt lộn vòng cho xe hơi cho Duy

IMG_3856.jpg

và một con búp bê cho An (mà An ôm được đúng 2 giây rồi quăng phẹt xuống đất trong tiếng cười sảng khoái của ông bà)

Ba mẹ và chị Thanh thì được thưởng thức món fondu: xiên thịt và nhúng vào dầu sôi rồi ăn với sauce (món này làm mẹ nhớ món fromage fondu của Pháp, mặc dù món của Pháp chẳng giống món này tí nào. Nhắc đến lại thèm quá). Và tráng miệng với trái cây nhúng chocolate fountain:

IMG_3847.jpg

Con mèo An

IMG_3853.jpg

An tự nhúng dâu

Ông bà Jim và Pam tỏ ra rất yêu trẻ con. Ông Jim thì chọc cho An cười khanh khách và chơi đấu kiếm với Duy. Bà Pam thì cứ khen An xinh, và váy và giày của An đẹp quá. À, An mặc váy cô Lý và giày cô Phương Anh tặng sinh nhật đấy các cô ạ.

Sau khi ông Jim ngồi chăm chú theo dõi An kiên nhẫn tự mang giày cho mình 30 phút liền thì ông rất ấn tượng. Con gái làm mọi cách, hết ngồi phệt xuống đút giày vào chân không được lại đứng lên vịn bàn để xỏ chân vào giày. Ông cứ luôn miệng khen An rất kiên trì và thông minh. Thỉnh thoảng ông lại rụt rè “cho ông giúp được không?”. Dĩ nhiên An chẳng hiểu gì. Ông bảo với mẹ “isn’t she gorgeous!” (cô bé xinh quá) và “she’s my best girl” (tôi thích cô bé này nhất).

Hình này là Duy chụp cho ông bà. Duy canh khung cũng được đấy nhỉ:

IMG_3849.jpg

Cứ tưởng Christmas Eve mẹ phải hủy kế hoạch nấu nướng mời khách, vì sáng hôm trước Duy còn té re 4 lần và ói một lần. May quá đến chiều tối thì ổn và đến hôm qua thì khỏe hoàn toàn.

Người ta ăn tiệc Giáng sinh vào ngày 25, nhưng vì nhà mình chẳng có đạo mà cũng chẳng xuất thân từ phương Tây, cứ tiện là làm thôi. Làm buổi tối khi bọn trẻ con đi ngủ hết là khỏe nhất. Khách mời gồm có bác Tuấn thuộc hội xa vợ con và chú Trung cô Giao thuộc diện mới đoàn tụ.

_DSC6629.jpg

Chú Trung cô Giao lần nào đến chơi cũng mang quà cho Duy An. Lần này lại là Giáng sinh nên quà to ơi là to. MD được một bộ đủ các loại xe hấp dẫn nhất: xe cứu thương, xe cứu hỏa có cái thang dài thượt, máy bay có cánh quạt hẳn hoi, lính cứu hỏa, rồi các thứ biển báo hiệu trên đường phố. MA được cỗ xe Ninky Nonk của chương trình In the Night Garden. Tuy chỉ có anh hai là biết chương trình này nhưng An cũng rất thích chơi cỗ xe. Cụ thể là em tháo rời và vứt mỗi nơi một mảnh.

Hai nhân vật chính ăn tối xong, chụp vài cái hình

_DSC6627.jpg
_DSC6630.jpg

rồi đi ngủ để các nhân vật rất chính ăn uống nhật nhẹt

_DSC6633.jpg

Thực đơn gồm có salad bò (lần nào cũng là món này), sò hấp, vịt luộc, lasagne, và bún măng vịt (dĩ nhiên rồi, vịt luộc mà không nấu bún măng à), tráng miệng bằng bánh flan.

No nê thì rủ nhau chơi pictionary, nhập khẩu từ Úc bởi cô Uyên chú Khu.

_DSC6635.jpg

Trò này chủ yếu là nhìn hình đoán từ, nhưng nó hấp dẫn ở tài vẽ và tài đoán của người chơi. Dù chỉ có 5 người, ba xung phong làm trọng tài (vì chơi kém nhất), chia làm hai đội mỗi đội 2 người, nhưng cuộc chơi vô cùng sôi nổi vì sự ganh đua giữa chú Trung và cô Giao. Lại thêm bao nhiêu màn cười bể bụng khi chú Trung phải vẽ từ homosexual (đồng tính luyến ái) và cô Giao phải vẽ từ guy (anh chàng). Mẹ chỉ nói thế này thôi nhé: chú Trung vẽ và mẹ đoán xong, lúc mọi người đòi xem chú vẽ gì thì chú đã nhanh tay bôi đen một đám rồi. Còn cô Giao vẽ thế nào mà bác Tuấn đoán là penis. Thế có chết không. Tài vẽ của bác Tuấn thì vô tiền khoáng hậu. Để mô tả từ stone mà bác ấy cứ vẽ vòng tròn, hết vòng to đến vòng nhỏ, hết vòng tròn đến vòng méo. Chú Trung càng đoán không ra bác càng vẽ thêm vòng tròn, chắc là hy vọng mấy vòng tròn sau sẽ giống tảng đá hơn. Thế mà cuối cùng chú ấy cũng luận ra được. Giỏi thật.

Chơi vui quá quên cả giờ ngủ. Mãi đến 2h30 sáng tiệc mới tàn. Ba mẹ còn ngồi xem ảnh, nói chuyện đến 3h30 mẹ vào ngủ trước. Ba mãi đến 4h30 mới vào làm mẹ bị đánh thức cứ cằn nhằn mãi.

Sáng như thường lệ 6h công chúa hoàng tử đánh thức ba mẹ dậy. Mẹ có dậy nổi đâu. Nhưng cứ nghe giọng con trai lanh lảnh “mẹ Giang ơi ra xem ông già Noel tặng quà cho MD ngoan nè”, rồi cầm gói quà chạy vào tận giường khoe mẹ. Thế là mẹ lọ mọ ra phòng khách, và tỉnh hẳn người vì nhìn thấy ủa sao mấy món quà mẹ và chị Thanh gói ghém cẩn thận bây giờ phát sinh thêm bao nhiêu gói khác cũng đẹp không kém. Mãi một lúc mẹ mới hiểu. Hóa ra ba thức khuya là để dành cho mẹ những bất ngờ thú vị thế này đây. Mẹ sướng quá. An và Duy thì khỏi nói rồi. Duy cứ nhảy chân sáo từ phòng khách vào phòng ngủ rồi trở ra, miệng líu lo ca hát. An chạy theo anh hai, mặt mày hớn hở, dáng người phụch phịch trông thật buồn cười.

_DSC6642.jpg

Màn bóc quà thì minh họa bằng hình nhé. Mọi người xem và tưởng tượng thêm những câu nói của Duy “wow”, “oh my god”, “ông già Noel thấy con ngoan nên là tặng con nhiều quà ớ phải hông?” và của An “quà nè mẹ”, “bóc”, “xé”, “đẹp quá”.

_DSC6657.jpg

An cũng hùng hục bóc chẳng kém gì anh hai

_DSC6661.jpg
_DSC6666.jpg
_DSC6675.jpg

Năm nay hai con nhận được thật nhiều quà. Quà của ông bà Jim và Pam. Của ông John là một trò gì đó mà ba vẫn chưa đọc hướng dẫn để biết cách chơi. Của cô Giao chú Trung mà An leo lên ngồi

_DSC6682.jpg

Của chị Thanh là áo cho Duy và giày + kẹp tóc cho An (mà An kẹp ở hình bên cây thông đó). Của các cô chú bác Việt kiều là 2 bộ xếp hình. Của ba mẹ là máy bay + xe xếp dỡ hàng cho Duy

_DSC6662.jpg

và lều Fifi and the Flower Tots cho An (mà hai anh em chơi cùng nhau rất vui)

_DSC6697.jpg
_DSC6693.jpg

An xách giỏ đi chợ

_DSC6702.jpg

An còn được thêm mấy đôi bông tai xinh xinh nữa (3 đôi là vì mua 2 tặng 1 hihi)

_DSC6704.jpg

Ông bà ngoại có gửi quà Giáng sinh cho hai cháu mà vẫn chưa nhận được.

Ngoài ra gia đình Duy An còn nhận được thiệp và tin nhắn chúc mừng của bà nội, ông bà ngoại, cô Lý chú Thế, bác Bắc, bác Sỹ, bác Thắng, bác Giang, chị Trân chị Duyên, nhà Sam, nhà Alex, nhà Nolfi, Bubu, cô Zillah, cô Kate, mẹ 2 anh Tôm, ông Jean-Jaques và bao nhiêu bạn bè trên mạng nữa. Mẹ xin thay mặt gia đình cám ơn mọi người rất nhiều. Nhà cháu rất cảm động trước tình cảm mà mọi người dành cho nhà cháu. Chúc mọi người năm mới luôn tràn ngập tiếng cười và hạnh phúc nhé.

À, chắc là năm vừa qua ba mẹ cũng ngoan ngoan nên ông già Noel có gửi cho ba mẹ chút quà nữa. Mẹ được đôi găng tay da và cái ví rất đẹp. Ba được đôi giày và cái khăn quàng cổ hơi bị soành điệu nhé. Cảm ơn ông già Noel đáng yêu của mẹ thật là nhiều.

Em An mượn giày của ba này:

_DSC6676.jpg

Chuyện dài kỳ về MA - Kỳ 1: chuyện ngủ

Đã lâu rồi mẹ không viết chút gì kể chuyện MA. Lần cuối cùng cách đây 2 tháng. Bà nội nhắc suốt. Ông ngoại bảo “ngày nào ba cũng lên mà không thấy gì”. Mẹ áy náy lắm, vì MA có bao nhiêu chuyện mới kể từ hồi đó. Nhưng không hiểu sao mẹ không thể ngồi viết về con được. Có lẽ vì mẹ không biết phải bắt đầu bằng chuyện gì và kết thúc ở đâu. Đã bảo nhiều chuyện để kể lắm mà lại.

Thôi bắt đầu bằng chuyện ngủ nhé. Vì chuyện này làm mẹ sung sướng nhất. Mẹ đã thành công trong việc tập cho con tự ngủ. Bây giờ mỗi tối đưa con vào phòng xong là mẹ có thể đường hoàng đi ra đóng cửa. Con nằm trong phòng tối om chẳng hó hé gì. Chỉ 10 phút sau thì con đã ngáy khò khò. Ôi chao là sung sướng.

IMG_3796.jpg

Sung sướng là bởi vì mẹ không phải nằm chịu trận trong phòng với con, sốt ruột không thể tả vì nghĩ đến một chương trình tivi yêu thích đã đến giờ chiếu hay bộ phim ba rủ xem từ chiều. Hoặc nóng lòng muốn chuẩn bị nguyên liệu để ngày mai làm món gì đó đặc biệt. Nhưng sung sướng hơn cả là chuyện con ngủ được thẳng giấc đến sáng, nếu giữa đêm có tỉnh dậy thì cũng biết tự ngủ lại mà không cần mẹ dỗ. Giấc ngủ của con đã sâu hơn, dài hơn, và ban ngày con ít ngáp hơn. Tất cả cũng vì con đã biết tự ru mình vào giấc ngủ từ đầu hôm.

Mọi chuyện bắt đầu từ hồi mới chuyển sang nhà mới. Không hiểu sao đợt đấy con ngủ không ngon giấc. Từ chập tối đi ngủ cho đến sáng con thức dậy cả 5, 6 lần. Nhất là đoạn đầu hôm (lúc ba mẹ đang mải mê theo dõi một bộ phim hấp dẫn, phải pause đi pause lại mấy lần, mất hết cả hứng thú) và đoạn gần sáng (lúc ba mẹ đang say giấc nồng mà mẹ phải bò ra khỏi chăn ấm để dỗ con, đoạn này nhấn mạnh là chỉ có mẹ chứ ba thì con khóc váng bên tai cũng ngủ ngon lành hihi). Rồi vì mẹ buồn ngủ quá lại mang con qua giường ba mẹ và dùng chiêu thức “cả vú lấp miệng em” nên con đã hư lại càng hư. Đêm nào cũng dậy đòi sang giường ba mẹ cả. Giai đoạn đấy quyết tâm của mẹ lên đến đỉnh điểm. Mẹ bảo bây giờ ra sao thì ra, mẹ nhất định phải tập cho con tự ngủ đến nơi đến chốn, không như bao nhiêu lần bỏ dở trước kia vì không thi gan nổi với con.

Mẹ mất một tuần suy nghĩ tham khảo đủ mọi nơi mà vẫn chưa ưng chiến lược tập ngủ nào. Cách thì để con khóc lâu quá. Cách thì thời gian tập dài quá. May sao một hôm ba mẹ đang soạn sách của gia đình thì mẹ nhìn thấy quyển “Solving your child’s sleep problems” của Dr Richard Ferber. Mẹ giở ngay phần cần tham khảo. Ông này có một cách tập ngủ khá dung hòa, vừa giải quyết được vấn đề trong thời gian ngắn mà lại không làm baby và cha mẹ quá stressed. Cách của ông không mới, nhưng điều quan trọng là ông mô tả rất kỹ càng, nên mẹ áp dụng đầy tự tin, vì dù hoàn cảnh nào thì mình cũng biết là phải làm gì. Và có lẽ vì tự tin mà mẹ đã thành công. Chỉ sau một tuần, con gái mẹ đi vào nề nếp ngay.

Cách của ông ấy như thế này:
1. Thiết lập một bedtime routine cho bé. Với MA thì mẹ làm thế này: đánh răng, rửa mặt, rửa đ*t, thay tã, đọc truyện, ti, hát lullaby, mặc áo ngủ và khò. Với những câu nói dẫn dắt như “mình đi đánh răng rồi đi ngủ con nhé”, “mình đọc truyện xong mình ti rồi mình ngủ với Piglet và gấu Pooh ha”. Cái câu “mình ngủ với Piglet và gấu Pooh” chính là câu thần chú của mẹ, vì mỗi lần nghe câu đó là MA biết mình sắp phải vào cũi một mình.
2. Đặt bé vào giường của bé và đi ra.
3. Bé sẽ khóc. Ba mẹ phải để bé khóc một lúc. Thời gian khóc phụ thuộc vào giới hạn chịu đựng của ba mẹ. Ví dụ mẹ chịu được 15 phút nghe con khóc thì để 15 phút sau mới quay vào. Nhưng ông ấy cũng khuyên mới tập thì để bé khóc 5 phút thôi.
4. 5 phút trôi qua, mẹ vào dỗ bé. Mẹ có thể hát, vỗ lưng, vuốt ve, sửa quần áo. Thậm chí mẹ có thể shortly bế bé ra khỏi cũi. Mẹ ở lại chừng 2 đến 3 phút rồi đi ra, dù bé có đang khóc hay đang nín. Điều quan trọng là phải đi ra lúc bé còn thức. Nếu thấy bé sắp ngủ thì phải đi ra ngay.
5. 10 phút sau nếu bé vẫn khóc thì lại vào. Dỗ bé 2, 3 phút rồi đi ra. Có thể bé đang khóc âm ỉ thì đến thời hạn 10 phút và khi mẹ vào bé sẽ gào lên. Nhưng đừng vì thế mà ngại vào. Mẹ phải xuất hiện để bé thấy là bé không bị ba mẹ bỏ rơi.
6. Lần này thì đợi 15 phút. Và từ đây về sau mỗi khoảng thời gian khóc sẽ là 15 phút vào thăm bé một lần cho đến khi nào bé ngủ. Đêm đầu tiên mẹ tập cho MA, MA đã ngủ ngay lần 15 phút đầu tiên. Có nghĩa là suốt quá trình tập, mẹ chỉ phải vào với An 2 lần thôi.

Ông ấy cũng dặn thêm là:
- Quy trình này áp dụng cho mọi trường hợp đi ngủ, ngủ đêm cũng như ngủ ngày, kể cả khi bé thức dậy giữa đêm. Tuy nhiên, nếu là ban ngày, và nếu bé khóc được 1 tiếng đồng hồ mà vẫn không ngủ thì bỏ giấc đấy, tiếp tục lịch sinh hoạt như bình thường. Nghĩa là đến giờ ngủ của giấc sau thì mới cho đi ngủ tiếp.
- Bedtime routine không bao giờ được bỏ qua. Kể cả người lớn cũng cần có bedtime routine của mình huống gì trẻ em.
- Đừng vì muốn bé ngủ dễ mà để bé bị quá giấc. Khi đó bé quá mệt và lại càng khó ngủ. Tốt nhất là bắt đầu bedtime routine trước khi bé buồn ngủ khoảng 20 phút. Và giờ ngủ của bé phải cố định mỗi ngày.
- Trẻ em đi ngủ sớm thì thường sẽ thức dậy muộn hơn là đi ngủ quá muộn. Cách để bắt một bé quen ngủ muộn dậy muộn phải đi ngủ sớm hơn là thay đổi từ từ. Đầu tiên là đánh thức bé dậy sớm hơn bình thường 15 phút, và buổi tối hôm đó cho đi vào giường sớm hơn thường lệ 15 phút. Cứ thế mà dịch lên cho tới giờ mong muốn.
- Chỉ khi trẻ ngủ say liên tục từ 2h trở lên thì chiều cao trẻ mới phát triển.

Chú thích thêm là ở Anh trẻ em từ 3 tuổi trở lên không ngủ trưa nên được khuyên đi ngủ tối từ 7h để đảm bảo một ngày ngủ được 12 tiếng.

Một số điều mẹ ghi nhận khi tập cho MA:
- Buổi tối con hợp tác hơn ban ngày. Sau 3 tối thì con ngủ ngoan không cần mẹ cho đến sáng. Nhưng ban ngày thì hễ mẹ ra khỏi phòng là con khóc ầm lên. Có hôm khóc một tiếng phải cho ra. Sau này mẹ nghĩ ra một cách tránh gây căng thẳng mà mẹ vẫn không phải ru con. Đấy là mẹ cũng leo lên giường mẹ, đắp chăn nằm ngủ. Con thấy mẹ nằm đấy thì yên tâm ngủ ngon. Mẹ cũng được một giấc 15 phút (mẹ chỉ cần 5 phút chợp mắt là đã thấy tỉnh táo rồi).
- Kể từ khi tập ngủ thành công con ngủ say hơn thấy rõ. Ba mẹ có thể gây những tiếng động mà con vẫn ngon giấc. Không như trước kia cả nhà phải rón ra rón rén. Thậm chí lúc ba mẹ vào phòng đi ngủ, con nghe tiếng chăn gối sột soạt cũng dậy khóc ré lên.
- Ban ngày con vui vẻ hơn nhiều, không còn hay ngáp vặt và cáu kỉnh nữa. Thậm chí con có thể đi chơi và bỏ luôn giấc ngủ buổi sáng. Đến chiều ngủ bù 2-3 tiếng.

Một vài chuyện buồn cười quanh chuyện ngủ của MA:
- Mấy hôm đầu con vẫn quen thói thức giấc vào lúc 4h, kêu réo ba mẹ ầm ĩ. Mẹ cứ đều đều nghiêm giọng “An, nằm xuống ngủ đi”. Thế là con đang đứng vịn thành cũi lại buông người té cái rầm, mặt úp xuống, cả người bó trong cái áo ngủ, nằm im thin thít.
- Có hôm cũng 4h sáng, con khó ngủ nên mẹ hát con nghe. Mẹ hát hết bài Lullaby rồi im. Con lập tức réo “HÁC ĐIIIIIII!” làm mẹ buột miệng “ối giời ơi bà ơi, bà ngủ đi cho tôi nhờ”. Thế là con lại im thin thít.
- Tối nào con cũng nhắc nhở mẹ: “nhứa, bôi chem”, rồi “đọc chuện”, “ti, ti mà mẹ”, “mặc áo”, và “hác đi”. Con luôn biết rõ mình muốn gì vậy và điều khiển mẹ theo ý muốn của con (hihi dù mẹ là người đặt ra routine này, nhưng thôi cứ để con tưởng vậy đi cho con sướng).
- Lần nào cũng vậy, khi con đang ti, mắt nhắm tịt mà mẹ hỏi “Con ti xong chưa? Thơm mẹ cái đi rồi mặc áo ngủ vào mà xuống ngủ với Piglet và gấu Pooh nào”. Con lập tức nhả ti ra để trả lời “chong mời” và cúi xuống thơm mẹ chụt một cái dù mắt vẫn nhắm tịt. Thế nhưng nếu mẹ mà tự ý rút ti ra thì chết với con.
- Một hôm, lúc mới tập cho con, con khóc 1h buổi sáng nên mất giấc ngủ. Buổi trưa con lại khóc 1h nữa. Thế là mất luôn 2 giấc. Khi mẹ cho con ra ăn snack, con bốc được vài miếng. Mẹ quay đi quay lại đã thấy con thế này:

_DSC6110.jpg

Con thuộc loại lỳ ghê gớm. Mệt thế mà vẫn khóc cả tiếng cho được.
- Nói đến tính gan lỳ của con, mẹ phải kể chuyện này. Hôm đó cũng là lúc mới tập ngủ. Cũi của con vẫn còn kê cạnh giường ba mẹ. Đầu tiên mẹ bỏ con vào cũi và đi ra. Một lúc sau nghe tiếng con kêu khóc đòi “xuống, xuống”. Vào thì đã thấy con đang ngồi mép giường ba mẹ đòi bế xuống. Hú hồn, may mà con chưa ngã xuống đất. Rồi mẹ bỏ con trở lại cũi và bỏ hết chăn gối trong cũi ra vì nghĩ chắc là con lấy chăn làm kệ leo ra giường.
Đây cũi kê thế này

_DSC5935.jpg

Một lúc sau lại nghe tiếng con kêu “xuống, xuống”. Vào thì đúng là con lại đang ngồi cheo leo trên mép giường ba mẹ. Chắc là con thò chân qua khe cũi để gác lên nệm rồi leo ra. Mẹ bèn kéo cái cũi cách giường một quãng rồi đi ra, chắc mẩm phen này con chịu chết.

_DSC5934.jpg

Được một lúc lâu lâu ba mẹ nghe một tiếng bịch. Mẹ hỏi ba “An nó có leo ra khỏi cũi được không anh nhỉ?”. Ba lắc đầu quả quyết “không có đâu”. Vì ba đã hạ nền cũi xuống nấc dưới. Con muốn leo ra phải gồng tay rất khỏe, đu cả thân hình qua thành cũi mới được. Rồi ba còn bảo “nó mà leo ra được thì đã gõ cửa nãy giờ rồi”. Không ngờ ba vừa dứt lời thì ba mẹ nghe tiếng con vừa gõ cửa ầm ầm vừa khóc đòi ra. Mẹ vọt vào, mở cửa bế thốc con lên, mà thật tình không thể hiểu con leo ra bằng cách nào. Không những con leo ra khỏi cũi mà còn rớt luôn xuống đất chứ không qua trung gian cái giường nữa. Một bên má của con đỏ lựng, ấm nóng. Có lẽ đó là bề mặt tiếp đất khi con đáp xuống. Thương ơi là thương. Ba sợ quá nhanh chóng mang đồ nghề ra hạ nền cũi xuống sát đất luôn.
Đây là con gái mẹ khi vừa bị ngã:

_DSC5931.jpg

Trông yêu yêu thế thôi chứ lỳ khủng khiếp.

Đấy. Tập ngủ cho MA cũng mệt lắm, thi gan thi mật đủ cả. Nhưng kết quả lại cực kỳ rewarding. Mọi người nếu ai thấy đang phải gồng mình chịu đựng chuyện con ngủ quấy thì thật sự nên áp dụng cách này. Còn nếu ai thấy mọi việc đếu ok thì càng tốt, mẹ con đỡ phải đày đọa nhau.

Gia đình Duy An xin kính chúc các độc giả của blog nhà cháu một đêm Giáng sinh thật ấm cúng và một năm mới nhiều nhiều hạnh phúc. Hẹn gặp các cô bác ông bà ở kỳ 2: chuyện ăn của MA.

Thư gửi ông già Noel

Kính gửi ông già Noel,
Cháu tên là Huỳnh Minh Duy, cháu sắp được 3 tuổi và cháu chưa biết viết. Nhưng cháu là một em bé ngoan (cháu tự đánh giá thế, dù ba mẹ cháu thỉnh thoảng lại bảo không phải), và cháu rất thích được quà, nên cháu nhờ mẹ cháu thảo bức thư này gửi cho ông. Cháu hy vọng ông cũng giống như mẹ cháu - chuyên để nước đến cổ mới nhảy hì hụp - nên ông chưa mua quà đâu ông nhỉ.

Để cháu kể sơ sơ ông nghe cháu ngoan như thế nào nhé. Tuy mới 3 tuổi nhưng cháu đã biết tự đi tè và đi i. Mà cháu tè gọn lắm ông ạ, không làm ướt quần cũng như bệ ngồi toilet đâu nhé. I cũng thế. Chỉ mỗi việc “chít đùi” là cháu phải nhờ đến ba cháu thôi. Nhiều khi toilet tối om, nhưng ba mẹ cháu đang bận ăn cơm, chẳng ai thèm vào bật đèn cho cháu, thế là cháu cũng liều tối mà đi luôn ông ạ. Ông thấy cháu có dũng cảm không?

Cháu còn tự làm được một số việc khác, tuy đôi khi ba mẹ cháu phải nịnh nhiều. Ví dụ như tự mang giày, mang vớ, mặc quần, cởi quần áo, kể cả áo chui đầu. Nhưng thường thì cháu hay nằm ườn ra xem Lazy Town trong lúc ba cháu lụi cụi mặc quần áo cho cháu. Cũng chỉ vì cháu thích được ba mẹ chăm sóc thôi ông ạ. (Đoạn này mẹ cháu vừa viết vừa lắc đầu, chắc là mẹ cháu đồng tình với cháu)

Cháu bây giờ rất là kỷ luật. Em An mà hư là cháu xử liền. Phạt em này, xô em này, đánh em này. Tất cả cũng chỉ là để em ngoan hơn mà thôi ông ơi. Nên bây giờ em ngán cháu lắm. Suốt ngày chạy theo đuôi cháu mà cháu nạt một tiếng là em xếp re ngay. Ba mẹ cháu toàn bảo “khiếp quá”. Chẳng biết ba mẹ cháu bảo ai khiếp nữa cơ ông ạ.

Kể từ một tuần nay, cháu luôn nhớ nói “thank you” mỗi khi ai làm gì cho cháu. Thế là ngoan lắm phải không ông? Nhưng còn “xin lỗi” thì cháu chưa được tự giác lắm. Là bởi vì cháu chẳng thấy cháu có lỗi ông ạ. Ví dụ như cháu đánh em An thì là vì em ấy giành đồ chơi của cháu. Em ấy hư thế cơ mà. Thế nên ba mẹ cháu bảo cháu xin lỗi em thì cháu nhất quyết không đồng ý. Cháu tự thấy mình là người rất có chính kiến.

À, cũng có khi cháu tự giác nói xin lỗi đấy. Như vừa nãy tự nhiên cháu lại cắn mẹ cháu một phát đau thấu trời mà nhất định không chịu xin lỗi mẹ. Thế là mẹ cháu giận không thèm nói chuyện với cháu nữa. Một lúc sau bỗng nhiên cháu chạy lại bảo “Xin lỗi mẹ. Mẹ mở cái này giùm con”. Thế cũng là tự giác rồi ông nhỉ?

Thôi kể về cháu thì còn nhiều lắm. Mà mẹ cháu phải đi nấu cơm rồi. Cháu chỉ xin túm lại một câu là “Ông ơi năm vừa rồi cháu cũng ngoan lắm. Ông tặng cho cháu một cái máy bay nhé. Loại máy bay có cánh quạt ở trên lưng ấy, à quên, ở dưới bụng ấy.”

Cháu xin kính chúc ông nhiều sức khỏe. Ở chỗ ông lạnh lắm, ông nhớ mặc áo ấm quàng khăn đeo găng đội mũ cẩn thận nha ông.

Cháu chào ông.

Ặc ặc, Duy nhăm nhe cái máy bay từ tháng trước nên hôm nọ ba mẹ đi mua cho Duy cái máy bay biết xếp dỡ hàng. Hôm nay Duy mới tòi ra nhu cầu “cánh quạt”. Thế có chết không.

Duy có vẻ háo hức Christmas lắm. Nhà bé nên ba mẹ không mua cây thông, sợ không có chỗ để. Thế mà Duy cứ nằng nặc đòi phải có cây thông để ông già Noel có chỗ tặng quà. Thế là ba lôi trong kho ra cái cây bé tí tẹo mẹ mua năm ngoái chưng trên bàn thế này. Duy rất là hỉ hả:

_DSC6375.jpg

Mẹ còn mua cho Duy Advent Calendar, là một loại lịch dành cho trẻ con để mở dần từng ngày từ ngày 1/12 đến 24/12. Có nhiều kiểu lắm. Có loại sau mỗi ô cửa sổ ứng với một ngày là một bức tranh liên quan đến Christmas, hoặc một món quà nhỏ. Lịch mẹ mua cho Duy là lịch chocolate. Ngày 1/12 là tượng con tuần lộc bằng chocolate. Ngày 24/12 là tượng ông già Noel. Các ngày khác là các cục chocolate có hình người tuyết hoặc cây thông. Duy khoái lắm, mỗi sáng lại đòi mở ra để được ăn một cục kẹo:

_DSC6355.jpg

Duy và An cũng đã có quà Christmas sớm rồi nhé. Là hai cái ghế ngồi xem tivi ở hình trên đó. Ba mẹ còn chuẩn bị thêm nhiều nhiều quà nữa cho hai anh em.

Thứ 7 này các cô chú bác Việt Kiều tổ chức Christmas sớm cho bọn trẻ con. Có cả secret Santa. Chắc chắn là Duy và An sẽ được những món quà mình thích.

Hôm qua lúc mẹ viết bài này, ba đọc được nên hôm nay đã lén vác một cây thông to đùng về nhà. Mẹ nhăn nhó vì nhà bị chật mất một khoảng lớn, nhưng hai anh em thì vô cùng khoái chí.
Cùng ba dựng cây thông. Em An nghe mẹ hô “cười nào” thì vội vàng đưa ngón tay lên miệng:

_DSC6369.jpg

Nằm dưới này thú vị phết nhỉ:

_DSC6378.jpg

Cuối tuần này cả nhà mình sẽ cùng nhau mua đồ về trang trí cây thông nha.