Ngoại trừ khoảng thời gian biếng ăn trầm trọng và trường kỳ của An trong 5 tháng ở VN thì chuyện ăn của con làm mẹ rất hài lòng. Hiện nay con 15 tháng, có 8 cái răng và mẹ chẳng phải nấu đồ ăn riêng cho con nữa. Con sẵn sàng ăn tất cả mọi thứ, từ đồ mềm cho đến cứng, giòn và dai. Nếu giòn thì con ngậm cho mềm, nếu dai thì con đảo qua đảo lại trong miệng rồi lựa thế nuốt chửng. Thậm chí con còn ăn được cả đồ cay như tiêu, mù tạt hoặc đắng như khổ qua, bưởi tây.
Dạo này hầu như mẹ để cho An tự xúc vì An không thích bị đút nữa rồi. An xúc khá gọn gàng, tự tin và hào hứng. Đút được một muỗng vào miệng là con cười tủm tỉm, mặt nghênh lên như trêu ngươi, chẳng thèm nhìn ai. Món nào không xúc được thì An chơi võ 5 ngón hoặc bưng tô húp rột rột. An không thích ăn các thứ nhuyễn như cháo, bột, súp. Thậm chí cơm mẹ nấu lỡ cho nhiều nước An cũng chê.
Võ ruột của An đây:
Húp giống heo chưa này:
Cuối bữa ăn, khi con đã chán, mẹ nhìn xem con ít ăn thành phần nào để dụ con ăn thêm thứ đó. Mà con cũng dễ tính, mẹ chỉ món nào con lại tỉnh bơ bốc món đó lên bỏ miệng như kiểu cho xong chuyện. Hôm nào món cháo con không thích thì con một thìa vọc chơi, mẹ một thìa đánh du kích cho mau hết.
An giỏi hơn anh Duy ở điểm thích ăn trái cây và rau. An mê nhất là pasta, đặc biệt là hình ống (penne) hoặc xoắn (fusilli). An cũng chẳng chê thịt cá. Chỉ có bánh mỳ là An không thích (chắc là giống mẹ). Khi nào thật đói con mới ăn món này.
An còn có một điểm rất đáng khen nữa là dù có nghẹn hay ho cũng không ói hoặc nhè ra mà cố gắng nhai tiếp. Còn Duy thì hơi nghẹn một tẹo là sẵn sàng phun hết cả một bữa cơm ra ngoài. Có lẽ vì đối với An mẹ chẳng bao giờ ép ăn (nói đúng ra là không thể ép được, trừ sữa và yoghurt). Cũng vì hầu như không bị ép ăn uống nên An chẳng ngại thử món mới - giỏi hơn Duy. Còn Duy hồi nhỏ chuyên bị dụ ăn đến no căng bụng và thường xuyên phải ói bớt ra nên bây giờ phản xạ ói của con cực kỳ nhạy. Thật là tội nghiệp.
Tác phong ăn của An thì thật buồn cười. Lúc chơi con hoạt bát bao nhiêu thì lên ngồi ghế ăn con xìu bấy nhiêu. Trông mặt con cứ như đứa chán đời bị ép ăn. Nhưng mẹ đưa món gì ra là con tắc lẻm hết món đấy. Con cứ nhẩn nha bốc miếng này, xúc thìa nọ, mà hiệu quả phết. Nhiều khi tưởng con chán rồi, vì ngồi ườn ra, người nghiêng dựa hẳn vào thành ghế, chân gác lên bàn, mẹ định cho xuống, nhưng vẫn thấy tay con lười biếng thò ra, bốc một miếng, từ từ đưa lên ngắm nghía, rồi chậm rãi bỏ vào miệng.
Hiện nay mẹ chỉ chán An một chuyện. Đấy là phải đút từng thìa sữa và yoghurt. An vốn không ưa hai món này. Đợi khi nào An hiểu biết hơn, mẹ sẽ động viên An tự cầm ly uống sữa và tự xúc yoghurt giống Duy hiện giờ.
Lịch ăn của An trong ngày:
Sáng:
Từ 7h tới 8h30 An ăn một chút gì đó, thường là bánh mỳ nướng phết bơ hoặc cháo oats hoặc súp. Hôm nào An chán ăn thì mẹ cho một lát phô mai. An ăn phô mai nhanh lắm, loáng cái đã hết. Sau đó là một hũ yoghurt/phô mai tươi và uống 180ml sữa.
10h30: trái cây và một ít sữa tươi (thường là An chẳng thèm uống vì mẹ không đút)
Trưa:
12h30: nửa chén nhỏ cơm, cháo, pasta, bún mỳ phở. Lâu lâu mẹ đổi món sang khoai tây hoặc bánh mỳ.
1h30 uống 180ml sữa.
Ngủ dậy An lại ăn trái cây. Thỉnh thoảng mẹ cho ăn rau sống như cà chua, dưa leo, cà rốt hay cần tây chấm các loại dips hoặc mẹ hấp rau khác lên cho ngồi gặm.
Tối:
6h: bữa tối cũng như bữa trưa, nửa chén nhỏ có đủ đạm, rau và tinh bột.
7h: uống 180ml sữa.
Một ngày An bú mẹ từ 2 đến 3 lần. Chẳng được bao nhiêu nhưng chắc cũng có chút đề kháng vào người.
Mẹ thấy lượng ăn của An không nhiều. Nhưng bữa nào ăn xong bụng con cũng căng phưỡn nên chắc bao tử con chỉ có thế. Điều mẹ mừng nhất là sự chủ động và tích cực trong ăn uống của con.
An hiện nay cao 77cm, sáng nặng 10.5kg, tối nặng 11.1kg.
Mời cả nhà xem clip An ăn nhé. Suốt buổi trông mặt An như người vô cảm tếu lắm.





































Recent Comments