
Con gái tôi sao mà nó già dặn thế không biết. Nó chẳng giống ba giống mẹ, nó giống ai ấy. Mà yêu ơi là yêu. Để mẹ ví dụ vài chuyện cho cả nhà nghe nhé.
* Shopping:
Hai mẹ con đi mua quà Christmas cho anh hai và ba. An đứng săm soi hàng đồ chơi mất một lúc. Mẹ hỏi:
- Con có chọn được gì cho anh hai chưa?
An khoát tay vào đám Transformers:
- Cái nào là Transformers anh hai đều thích hết. (Rồi em chắc như đinh đóng cột) The more powerful, the more he likes it. (con nào càng mạnh anh hai càng thích)
Lúc sau hai mẹ con đi dạo hàng nam giới. Mẹ chọn mãi mới được một *bí mật* nhưng vẫn không ưng vì chỉ tuyền một màu đen, nhìn rất buồn tẻ. Chẳng biết làm sao quay sang hỏi con gái (cho vui chứ chẳng hy vọng gì):
- Con thấy cái này được không?
- (Buông thõng) Con không thích.
- (Nẹ ngạc nhiên) Tại sao?
- Tại vì nó chỉ có một màu.
Con nói chuẩn quá, làm mẹ khỏi phải lăn tăn gì, vứt trả lại luôn.
Sang dãy đồ khác, mẹ bảo:
- Mẹ muốn mua cho ba một cái *bí mật*, mà mấy cái màu này trông chán quá (toàn đen, xám, nâu). (Mẹ chọn một lúc) Con thấy màu này được không? (bốc lên một cái màu nâu vàng)
- (Phán ngay) Màu này già (mẹ ngã ngửa, có ai ngờ con gái tôi mới 4t mà biết màu già với màu trẻ nữa). Mẹ xem màu kia kìa (chỉ một cái màu xanh tím).
- Ừ. Màu này đỡ già hơn nhỉ (mẹ không thích nhưng vẫn ngắm nghía vì tôn trọng ý kiến con gái). Nhưng con nghĩ ba hợp với màu này hả? Hay là màu này được không? (mẹ chỉ một cái màu nâu đậm, cố đánh lạc hướng con gái, lòng thầm hy vọng con gái duyệt cho rồi vì chọn mãi chả có cái nào hay hơn).
- Màu này hơi già đó. (mẹ phải công nhận con nói cũng có lý, mà còn biết phân biệt cấp độ ‘già’ và ‘hơi già’)
- Thế con vẫn thích màu xanh tím hả?
- Dạ.
Mẹ tặc lưỡi bỏ áo xanh tím vào xe đẩy. Thôi ít nhất thì ba cũng sướng khi được con gái đích thân chọn màu cho nhé.
Đến chỗ bán *bí mật*, mẹ lại săm soi và đem từng món ra thảo luận với An, vì giờ ý kiến của An có trọng lượng với mẹ đáng kể rồi:
- Con thấy cái này có được không?
- Cái này không phải dành cho con trai, mà cho girl.
- Vì sao?
- Vì mẹ nhìn này, nó có bumpy (ý con là hoa văn uốn lượn)
- À không sao đâu con. Con trai đôi khi vẫn dùng uốn lượn được con ạ. Con xem chỗ này này, trông rất là manly đấy chứ.
- Dạ, con thấy cái này cũng được (ngoại giao khiếp). Nhưng cái kia đẹp hơn (chỉ một cái có màu đỏ).
Đúng là đẹp hơn thật. Mà mẹ lại rất ưng ý nữa chứ.
Sang hàng *bí mật*, vừa nhìn thấy mẹ đã ưng ngay một cái. An lập tức phát biểu:
- Con thấy màu này hơi cũ.
Trời ạ, đúng là màu hơi cũ thật, vì người ta cố tình làm kiểu vintage.
- (Mẹ vớt vát) Nó hơi cũ thật con nhỉ. Nhưng nếu màu tươi tắn chói chang thì mẹ nghĩ không đẹp bằng đâu. Màu này trông rất là ấm cúng, thân thiện đấy chứ.
Một lúc sau thấy mẹ vẫn bỏ cái đấy vào xe đẩy, An bảo:
- Mẹ không nhớ là con nói nó hơi cũ à?
Đi shopping với con gái quả là thú vị thật. Còn hơn cả đi với bạn bằng tuổi ấy chứ nhỉ.
Nhắn nhỏ ba nhé, nãy giờ đếm ra cũng phải 4, 5 cái *bí mật*, nhưng mẹ vứt lại cũng phải vài trong số đó, và đổi một số khác nên ba sẽ không có nhiều thế và giống thế đâu nhé.
* Ở nhà
Anh hai vào gọi em ra ăn tối với giọng hơi to. An làu bàu:
- You’re not supposed to talk like that to people. (Hai không nên nói với người khác với cái giọng đó)
Em nhờ mẹ lấy cho ly nước mà mẹ mải dọn dẹp nên quên mất. Thế là em thánh thót như hát:
- Quickly quickly mummy. Is your brain still inside your head or is it all the way in the cupboard mummy? (Nhanh nhanh mẹ ơi. Óc mẹ còn ở trong đầu mẹ không đó, hay là nó chui tuốt vào tủ rồi hả mẹ?)
Ở nhà mình chẳng ai nói như thế bao giờ cả.
Mẹ đi làm về thấy anh hai khóc ầm ĩ. Mẹ lại gần nựng nịu quan tâm, anh hai đang cáu lại càng gào to hơn. An nãy giờ ngồi ăn lặng lẽ, thấy thế liếc mẹ một cái giọng đầy nghiêm trọng:
- Just leave him alone. (Mẹ cứ để cho hai yên)




Bình luận mới