Archive for the 'An' Category

Page 3 of 72

Hahaha hihihi

Hai mẹ con dắt tay nhau đi học, ngang qua một chú lúi húi sửa đường, An chỉ:
- Con nhìn thấy chú đang làm cái đường nè mẹ.
- Ừ, chú thợ xây đang sửa đường đó.
- Đó là chú thợ xây ha, không phải chú thợ săn đâu, vì chú đâu có đang đổ ‘xăng‘ cho mình đâu.
Mẹ cười hihi.

 

Ba: What is cereal made of?
An: Kelloggs!

 

Trên đường đi chơi ngang qua trạm xăng tên Select, bà nội hỏi bằng giọng tiếng Anh của bà nội:

- Xì lếch là gì?

An nhanh nhảu:

- Là trái cây đó.

Hóa ra An biết bà nội hay nói nhầm giữa chữ L và N nên suy luận ngay bà nội muốn hỏi “snack là gì?” (An nhầm snack là trái cây vì khi ăn snack mẹ hay cho ăn trái cây).

 

Như mẹ đã kể, An rất hay mơ ác mộng. Một đêm mẹ nghe An thút thít khóc, chạy sang hỏi thăm thì con gái bảo “Con nhìn sang cái đầu anh hai con tưởng là con bò con sợ quá nên con mới khóc”. Khổ thân con đêm tối mò nhìn một cục tròn đen lại tưởng con bò. Bây giờ hai anh em nằm giường tầng, người trên người dưới, không nhìn thấy anh hai nữa nên An còn sợ hơn. Thế là ba in hình anh hai dán ngay đầu giường An. Cho đỡ sợ hơn An còn xin ba một cái đèn chiếu ngay vào cái hình đó mỗi khi An sợ An nhìn cho rõ.

 

An rất là đanh đá. Không vừa lòng cái gì là nàng ta bắt đầu nhấm nhẳng “poo poo, wee wee, idiot”. Mỗi lần vậy là mẹ lại lắc đầu. Một hôm An tự lên thay áo mới, mà áo chẳng hợp với quần nên bà nội bật cười ha ha. An buông thõng:

- Tinkly!

Xong vào hỏi mẹ:

- Mẹ có biết tinkly là gì không?

- Không?

- (Giọng tỉnh queo) Là poo poo đó.

Haha con gái mẹ quả thật chua ngoa.

 

Hai anh em chẳng biết đang nói chuyện gì mà mẹ chỉ nghe được khúc cuối:

Duy: What is it then?

An: I won’t tell you.

Duy: You don’t tell because you don’t know.

An lên giọng: Duy, are you me? (thấy Duy không trả lời) DUYYYY, ARE YOU ME?

Duy cùn: Yes!

An giọng không hề thay đổi: No you’re not, so you don’t know what I’m thinking or what I want to say, do you?

Mẹ ba không dám hó hé một tiếng.

 

Đanh đá nhưng An lại cực mau nước mắt. Những chuyện như sợ một chút, dỗi một chút, đau một chút An òa lên khóc miệng mếu xệch nước mắt chan hòa mẹ nhìn thôi lòng đã mềm như bún. Nhưng thấy An khóc khi xem phim hoạt hình có bạn bị ngã thì mẹ thương không chịu được. Hôm nọ An xem Toys Story 3 có các bạn đang đi ô tô bị tia chớp bắn trúng văng ra ngoài thì phải, An khóc nức nở. Ba phải ngồi ôm An suốt cả phim. An nín khóc rồi mẹ mới lấy điện thoại ra quay An. Một lúc sau mẹ hỏi tại sao An khóc, An chỉ kể lại chi tiết đó thôi mà xúc động đến nỗi lại òa lên khóc lần nữa. Trong khi anh hai ngồi bên cạnh xem như bị hút hồn, chẳng hề có cảm xúc gì.

 

Con gái của mẹ quả thật là rất interesting! Sau này anh nào yêu em chắc là sẽ rất thích tính cách của em nhưng đảm bảo cũng bị em hành cho chít.

MNMĐTV 7

Em An có một túi bánh nhiều màu rất muốn ăn nhưng mẹ bảo ăn táo xong mẹ mới cho. Vì An không thích ăn táo cả vỏ nên để dụ em ăn mẹ phải nghĩ ra trò chơi với em. Mẹ cắt táo thành 5 miếng dài, giả vờ là 5 ngón tay. Xong mẹ giơ ngón út của mẹ lên bảo
- Con ăn ngón út đi.
Em An cười hihi cắn phập một miếng. Mẹ rụt ngón tay lại kêu oai oái. Em An cười khoái chí lắm.

Cứ thế An ăn hết 5 miếng táo.

Xong em cầm túi bánh lên lại gần mẹ hỏi “Bây giờ con sơn móng tay cho mẹ nha. Mẹ thích màu gì? Màu tím nha?” rồi em bỏ tọt một viên bánh màu tím vào miệng.

Mẹ yêu cái suy nghĩ ngộ nghĩnh của em lắm.

Con gái cưng của mẹ

Ba bế con đi ngang qua cái cửa, thế nào mà đầu con đụng cộp một cái. Ba xuýt xoa:
- Chết rồi, máu chảy tuôn tuôn rồi.
Con gái lập tức quên cả đau choàng tay ôm cổ ba, mặt mày có vẻ đau đớn lắm. Con gái tưởng ba cũng bị cụng đầu.

Con gái bảo “Sao mẹ không thêm một cái sticker chart cho bạn Mỹ Tâm? Mà mẹ nhớ làm sticker chart hình princess nha, vì nhà bạn Mỹ Tâm toàn là princess things không à. Con nghĩ là Bạn Mỹ Tâm thích princess lắm”.

Con gái lúc nào cũng nghĩ cho người khác.

Đi học về lúc nào cũng chạy ào vào nhà ôm chân bà nội thơm tíu tít. Hôm nay bà nội bị ốm nằm nghỉ trong phòng. An gõ cửa cộc cộc, rồi ghé miệng vào lỗ khóa nói “bà nội ơi, hôm nay con chưa thơm bà nội”.