8h30 sáng, con trai ào vào phòng ba mẹ “cái này là cái gì?” tay huơ huơ tờ giấy gợi ý đầu tiên. Mẹ giả lả vì không biết cậu chàng sẽ phản ứng thế nào khi biết phải đọc một đống tiếng Việt trước khi được nhận quà:
- Ah, đấy là treasure hunt mà mẹ hứa với con ngày hôm qua đó.
- Nhưng mà con đã thấy quà rồi mà?
- (Mẹ tiu nghỉu, thầm trách ba dấu gì mà dấu sơ hở thế) Con thấy quà nào?
- Con thấy quà dưới gầm bàn đó.
Hóa ra con tìm thấy món quà thứ 2 và hai gói quà bác Châu bác Việt tặng cho con và em An. Mẹ đã dặn ba cất đi để con có hứng thú đi tìm quà, xong rồi mới đưa thêm mấy món này ra.
- Thế con bóc ra hết rồi à?
- Dạ!
Xong, thế là ba mẹ không được nhìn thấy vẻ sung sướng của con khi mở quà rồi. Chán thế. Nhưng ít ra con vẫn chưa phát hiện ra món quà cần phải đi tìm.
- Nhưng cái này là một món quà khác nữa con ạ.
- Con không muốn đọc cái này. Nhiều quá. (giọng bắt đầu cáu)
- Nhưng món quà này đặc biệt lắm, mẹ đảm bảo con sẽ thích.
- (Vừa hét to vừa sắp khóc) NHƯNG NÓ NÓI CÁI GÌ?
- (Mẹ vẫn mềm mỏng dù hơi thất vọng vì đêm qua thức khuya bày trò này, nghĩ là con sẽ hào hứng lắm, mà hôm nay nó cáu thế này) Thế thì con cố gắng đọc xem nó nói cái gì. Con có muốn mẹ và con cùng đọc không?
- KHÔNG! (rồi quăng tờ giấy nằm úp mặt xuống giường)
Mẹ nhặt tờ giấy, lại ôm con trai bế lên giường rồi giả vờ hào hứng:
- Ôi mấy từ này Minh Duy đọc vèo một cái là xong ấy mà. Mẹ viết cái gì thế nhỉ? Xem nào, ngày xửa ngày xưa có một cậu bé rất hay cáu, bây giờ cậu cũng đang cáu mẹ đây này (con trai hơi tủm tỉm cười nhưng mắt vẫn gườm gườm nhìn mẹ). Đây con thử đánh vần từ này xem.
Cứ thế dần dần Minh Duy đọc hết tờ thứ nhất. Sau khi giải được bài toán, đến gặp ba xin tờ thứ hai:
- Hả? Đọc nữa à. Tờ này nhiều quá (giọng lại run run sắp cáu)
Nhưng rồi mẹ cũng thuyết phục được con đọc hết tờ thứ 2. Chưa đọc hết là con đã nhảy chồm chồm đi tìm tờ giấy thứ 3. Lúc này con đã hào hứng hơn nhiều. Cầm tờ giấy thứ 3 mặt tươi hơn hớn con chạy lên cùng đọc với mẹ. Mẹ tranh thủ hỏi luôn:
- Con thấy trò đi tìm kho báu này có vui không?
- Dạ có.
- Con có thích không?
- Dạ có.
- Thế mai mốt mẹ làm thế này nữa nhé?
- Dạ.
- Mẹ lại viết tiếng Việt con có cáu nữa không?
- Dạ không.
Mẹ vui ơi là vui. Vui nhất là mẹ giữ được bình tĩnh và nhờ thế thuyết phục được con tham gia trò chơi với mẹ. Chứ bình thường con cáu -> mẹ cá -> con cáu hơn nữa. Kết quả là hai mẹ con mỗi người một góc.
Từ hôm mẹ để status than thở lên facebook nhận được chia sẻ của mọi người, mẹ đã tự sửa đổi một số thứ, đặc biệt là kiên nhẫn mềm mỏng với con hơn và thấy tính tình con trai tiến bộ rõ rệt. Con ít cáu hơn, không còn hỏi ba khi nào về, và con vui vẻ với mẹ hơn nhiều. Mẹ sẽ cố gắng như thế này nhiều nhiều con ạ. Vì mẹ yêu con lắm!



Bình luận mới