Archive for the 'Duy' Category

Đối đáp lượm liền

Ba ló đầu vào phòng, Duy chĩa đồ bấm giấy vào ba:
- Ba đút tay vào đây đi.
- (ba chọc) Tui đâu có ngu. Ai ngu thì bỏ tay vào đi.
Duy chĩa sang An:
- Ang bỏ tay vào đây đi Ang.
- (phản ứng liền) Ang đâu có ngu. Hai ngu!

Chú Hiếu hỏi:
- Sao Duy hay hỏi tại sao quá vậy?
- Để cho con biết, sau này con chỉ cho em bé.
Mẹ hỏi:
- Em bé nào?
- Con sẽ lấy chồng, em bé ở trong bụng của chồng ớ.
Xong cười hì hì chữa thẹn:
- Chồng là con trai. Vợ là con gái. Minh Duy là chồng.

Hạ cánh

Xin thông báo với cả nhà là sau chuyến bay dài đúng 40 tiếng (kể cả 20 tiếng ở Brunei và 1 tiếng ở Dubai) thì gia đình nhà cháu đã về đến Heathrow an toàn. Hành lý rất may là không mất gì cả (nhiều chuyến đến quá hải quan không thèm kiểm tra luôn). Bộ gốm sứ Minh Long vẫn nguyên vẹn không sứt mẻ cái nào. Vụ này cũng hồi hộp, vì hôm nọ em bán hàng đang gói gém nửa chừng thì mẹ cháu phát hiện một vài mảnh vỡ xung quanh đấy. Dù rất muốn mở ra check lại nhưng vì em ấy mất bao nhiêu thời gian mới gói được chừng ấy, cộng thêm em ấy trấn an là cái này vỡ từ ban sáng, mà mẹ cháu lại đang vội, nên đành ngậm ngùi ra về cho em ấy gói tiếp. Bố cháu đã chụp hình để khoe cả nhà nhưng buồn ngủ quá đi ngủ mất tiêu rồi, chưa up lên được.

Hai cháu đã lên giường từ lúc 9h tối. Sau một tháng về VN ăn chơi nuông chiều, tính tình hai cháu có phần hoang dại nhiều, bố mẹ cháu đang phải điều chỉnh. Duy thì dễ cáu, và cáu lên là giải quyết bằng bạo lực. Mở miệng ra là “con bắn chết ba mẹ”, “con sẽ đánh ba mẹ”, etc. An thì bướng không thể chịu được, và cãi mẹ leo lẻo. Sáng nay trên máy bay, mẹ cố gắng thuyết phục An leo lên ghế cài dây an toàn chuẩn bị cho máy bay hạ cánh:

- An ơi con lên đây mẹ cài dây an toàn cho đi, máy bay sắp hạ cánh rồi.
- Dạ không!
- Con không lên ngồi cô lại sẽ mắng con đấy.
- Dạ không có. Cô không mắng con.
- Cô sẽ mắng đấy. Con biết vì sao không? Vì cô không muốn con bay lên trần khi máy bay bị xóc đấy.
- Mẹ sẽ bay lên trần.
- Mẹ có cài dây an toàn làm sao mẹ bay lên trần được. Mẹ đếm đến 3 nếu con không leo lên mẹ sẽ ép buộc đấy nhé.
- Mẹ không được đếm. Con không thích mẹ ép buộc con.
- …
- …
- Chó con! (mẹ thề là mẹ mắng yêu, vì thấy An cứ nhấm nhẳng cãi mẹ buồn cười quá, chứ mắng thật thì mẹ kinh lắm, không nhẹ thế này đâu)
- Chó mẹ! (mẹ cứ gọi là há hốc miệng quên cả thở)

An thường xuyên cãi người khác, nhiều khi ngang phè phè. Ba bảo:
- An, con xuống ngay đi. Ở trên này không có gì hay đâu (sợ An loay hoay làm vỡ bộ chén bát Minh Long)
- Ở trên này có gì hay, mà! (dài giọng chữ mà)

Duy thuyết phục An:
- Ang ơi, cho hai lên ngồi rồi hai cho Ang ngồi vào lòng hai.
- Hai nói gì Ang không nghe thấy gì hết.
- An xuống cho hai lên đây ngồi rồi Ang ngồi vào lòng hai.
- Nhưng mà hai nói gì An không nghe thấy gì hết (giọng vẫn tỉnh bơ không lên không xuống).
- (Bực rồi) Có mà, Ang có nghe thấy mà.
- Không có mà. An không nghe thấy gì hết ớ.
Duy khóc nhè.

Mẹ cháu cũng xin gửi lời chúng mừng 8-3 đến bà nội bà ngoại, và tất cả chị em phụ nữ thân yêu nhé. Sáng mai phải đi làm rồi. Ngán quá.

01/03/2010

Có quá nhiều chuyện để kể, quá nhiều hình để khoe, mà không có thời gian nên mẹ chỉ kể vài mẩu đối thoại của Duy và An:

Đến nhà ông Hoài, An thấy trên bàn có một nắm kẹo liền bốc ngay một nắm bỏ vào túi ba. Ba bảo:
- Sao con lấy nhiều kẹo vậy?
- Nhưng mà Ang phải ăn nhiều để cho Ang mau lớn.

Được ai lì xì An cũng dõng dạc:
- Cám ơn. Chúc ông/bà/bác năm mới mạnh khỏe.
Rất là làm gương cho anh hai.

Mẹ hỏi Duy:
- Cổ để làm gì?
- Để dính cái đầu vào người.
- Đầu gối để làm gì?
- Để chuyển động hai cái chân.
- Lông mi để làm gì?
- Để che bụi cho mắt.
- Thế còn lông mày?
- Để che nắng cho mắt.

An biết phân biệt phải trái: Con muỗi nó đốt Ang bên cái tay phải.

Duy bảo:
- Mắt phải của em Ang là mắt trái của con, mắt trái của em Ang là mắt phải của con.

Còn nhiều lắm mà ko thể nhớ được nữa.

Buying a newspaper

21/01/2010: Duy bought something all by himself the first time. On the way home, Duy wanted to go in a shop to buy a newspaper with daddy, but someone needed to stay outside to look after Duy’s bicycle. Duy and daddy discussed and Duy volunteered to go in. He went in, took the newspaper, and joined a long queue. Just one problem, pages from the newspaper were spottedly dropped along his way (with a famous Page 3 lying wide open on the shop floor :D, Daddy was a bit concerned about the chance that Duy was stopped being an underage). However, everything went fine and Duy even remembered to thank the salesman for giving back the change.

(0)