Archive for the 'Duy' Category

Kể tiếp chuyện sinh nhật con trai

8h30 sáng, con trai ào vào phòng ba mẹ “cái này là cái gì?” tay huơ huơ tờ giấy gợi ý đầu tiên. Mẹ giả lả vì không biết cậu chàng sẽ phản ứng thế nào khi biết phải đọc một đống tiếng Việt trước khi được nhận quà:
- Ah, đấy là treasure hunt mà mẹ hứa với con ngày hôm qua đó.
- Nhưng mà con đã thấy quà rồi mà?
- (Mẹ tiu nghỉu, thầm trách ba dấu gì mà dấu sơ hở thế) Con thấy quà nào?
- Con thấy quà dưới gầm bàn đó.
Hóa ra con tìm thấy món quà thứ 2 và hai gói quà bác Châu bác Việt tặng cho con và em An. Mẹ đã dặn ba cất đi để con có hứng thú đi tìm quà, xong rồi mới đưa thêm mấy món này ra.
- Thế con bóc ra hết rồi à?
- Dạ!
Xong, thế là ba mẹ không được nhìn thấy vẻ sung sướng của con khi mở quà rồi. Chán thế. Nhưng ít ra con vẫn chưa phát hiện ra món quà cần phải đi tìm.
- Nhưng cái này là một món quà khác nữa con ạ.
- Con không muốn đọc cái này. Nhiều quá. (giọng bắt đầu cáu)
- Nhưng món quà này đặc biệt lắm, mẹ đảm bảo con sẽ thích.
- (Vừa hét to vừa sắp khóc) NHƯNG NÓ NÓI CÁI GÌ?
- (Mẹ vẫn mềm mỏng dù hơi thất vọng vì đêm qua thức khuya bày trò này, nghĩ là con sẽ hào hứng lắm, mà hôm nay nó cáu thế này) Thế thì con cố gắng đọc xem nó nói cái gì. Con có muốn mẹ và con cùng đọc không?
- KHÔNG! (rồi quăng tờ giấy nằm úp mặt xuống giường)
Mẹ nhặt tờ giấy, lại ôm con trai bế lên giường rồi giả vờ hào hứng:
- Ôi mấy từ này Minh Duy đọc vèo một cái là xong ấy mà. Mẹ viết cái gì thế nhỉ? Xem nào, ngày xửa ngày xưa có một cậu bé rất hay cáu, bây giờ cậu cũng đang cáu mẹ đây này (con trai hơi tủm tỉm cười nhưng mắt vẫn gườm gườm nhìn mẹ). Đây con thử đánh vần từ này xem.
Cứ thế dần dần Minh Duy đọc hết tờ thứ nhất. Sau khi giải được bài toán, đến gặp ba xin tờ thứ hai:
- Hả? Đọc nữa à. Tờ này nhiều quá (giọng lại run run sắp cáu)
Nhưng rồi mẹ cũng thuyết phục được con đọc hết tờ thứ 2. Chưa đọc hết là con đã nhảy chồm chồm đi tìm tờ giấy thứ 3. Lúc này con đã hào hứng hơn nhiều. Cầm tờ giấy thứ 3 mặt tươi hơn hớn con chạy lên cùng đọc với mẹ. Mẹ tranh thủ hỏi luôn:
- Con thấy trò đi tìm kho báu này có vui không?
- Dạ có.
- Con có thích không?
- Dạ có.
- Thế mai mốt mẹ làm thế này nữa nhé?
- Dạ.
- Mẹ lại viết tiếng Việt con có cáu nữa không?
- Dạ không.
Mẹ vui ơi là vui. Vui nhất là mẹ giữ được bình tĩnh và nhờ thế thuyết phục được con tham gia trò chơi với mẹ. Chứ bình thường con cáu -> mẹ cá -> con cáu hơn nữa. Kết quả là hai mẹ con mỗi người một góc.

Từ hôm mẹ để status than thở lên facebook nhận được chia sẻ của mọi người, mẹ đã tự sửa đổi một số thứ, đặc biệt là kiên nhẫn mềm mỏng với con hơn và thấy tính tình con trai tiến bộ rõ rệt. Con ít cáu hơn, không còn hỏi ba khi nào về, và con vui vẻ với mẹ hơn nhiều. Mẹ sẽ cố gắng như thế này nhiều nhiều con ạ. Vì mẹ yêu con lắm!

Chúc mừng con trai của ba mẹ tròn 6 tuổi

Năm nay Christmas và Tết gần nhau quá, sinh nhật con lại chen vào giữa nên mẹ phê quá chẳng tổ chức tiệc sinh nhật cho con được. Thế nên hôm nay cả nhà mình sẽ đi xem phim Chú mèo đi hia rồi ăn tiệm để chúc mừng con trai ba mẹ tròn 6t. Từ hôm qua con đã đòi mở quà trước. Mẹ phải hứa con đi ngủ sáng mai dậy mình chơi trò đi tìm kho báu nhé. Thế là bây giờ gần 2h sáng mà mẹ còn ngồi viết mấy gợi ý để sáng mai con ngủ dậy con đọc và làm theo. Mẹ viết bằng tiếng Việt nhưng phải đánh máy chữ in hoa để con dễ đọc.

Đây là mấy gợi ý của mẹ:

Tờ đầu tiên để trên bàn học của con.

1. CHÀO BUỔI SÁNG CON TRAI YÊU QUÝ CỦA BA MẸ! BA MẸ VÀ EM AN CHÚC CON CÓ MÔT NGÀY SINH NHẬT THẬT LÀ VUI. BA MẸ VÀ EM CÓ MÓN QUÀ ĐẶC BIÊT DÀNH CHO CON. NÀO, BÂY GIỜ MÌNH BẮT ĐẦU ĐI TREASURE HUNT NHÉ.

NẾU CON LÀM ĐƯỢC BÀI TOÁN NÀY CON SẼ BIẾT CẦN PHẢI GẶP AI.
19 – 16 = ?
NGƯỜI NÀY SẼ CHO CON GỢI Ý TIẾP THEO.
(Ba đọc đến đây bình luận “báo hại ba quá” hehe, vì lúc này chắc chắn là ba vẫn đang ngáy khò khò mà bị con trai lôi dậy)

Tờ này ba giấu cạnh gối ba.
2. Ở TẦNG DƯỚI NHÀ MÌNH CÓ MÔT ĐỒ VẬT BẰNG GỖ BIẾT PHÁT RA NHỮNG ÂM THANH RẤT HAY (mẹ định dùng từ ‘du dương’ mà nghĩ chắc con chẳng hiểu nó có nghĩa là gì). ĐÓ LÀ CÁI GÌ?
CẠNH CÁI ĐÓ CÓ MÔT CÁNH CỬA MÀU TRẮNG. CON HÃY NHÌN PHÍA SAU CÁNH CỬA ĐÓ.

Tờ này phía sau cánh cửa.
3. PEEK-A-BOO! (Tất nhiên là chẳng có gì cả hehe) CON HÃY NHÌN QUANH PHÒNG XEM CÓ THẤY TẤM RÈM CÓ HOA VĂN MÀU NÂU KHÔNG? HÃY NHÌN KỸ Ở DƯỚI TẤM RÈM ẤY NHÉ.

Tờ này dán trên gói quà.
4. CON GIỎI LẮM, ĐÃ TÌM RA QUÀ CỦA CON RỒI. BA MẸ VÀ EM AN MONG LÀ CON THÍCH MÓN QUÀ NÀY. CON MÃI LÀ CON TRAI YÊU CỦA BA MẸ.
LOTS OF LOVE.
BA MẸ VÀ EM AN.

Để xem con có tìm ra không nhé.

Lượm tiếp

Duy ngồi trầm tư:
- Việt Nam có cái tốt là không có con slug (con sên trần), nhưng có cái không tốt là có con muỗi (Duy An thường bảo sợ muỗi nên ko muốn về VN).
- Thế con ghét con slug hơn hay con muỗi hơn (đinh ninh thể nào nó cũng bảo ghét con muỗi hơn)
Lại trầm tư mất một lúc nữa:
- Con slug vì có một hôm con ngã vào con slug đó mẹ. Con ngã xong con sờ lên miệng con tưởng nước miếng của con, hóa ra là con slug (ewww!)

Lại trong một lần trầm tư Duy kết luận:
- Con không thích sau này con lớn con có hai children đâu, vì lúc họ argue con phải sort them out (phân xử) mệt lắm.
Hehe con tôi thật là biết lo xa.

Sau khi ăn tối ở một nhà hàng VN xong, An lại gần bàn thờ ông Địa, sờ vào lọ cắm đầy chân nhang và gọi:
- Mẹ xem nè, hoa gì lạ không nè.

An gọi điện thoại để hát cho mẹ nghe bài Cháu lên ba. Trước khi hát An bảo bà nội:
- Bà nội có thể nghe nếu bà nội muốn.

Mẹ đố Duy:
- 11 + 11 bằng mấy? (thỉnh thoảng mẹ đố Duy vài bài toán cộng để tập cho con tính nhẩm)
- (sau một hồi lẩm bẩm) 22.
- Giỏi quá. Thế 11 + 12 bằng mấy?
- (Ngay tức thì) 23.
- (Mẹ ngạc nhiên sao con nhẩm nhanh thế) Sao con biết?
- Vì 12 có hơn 1 nên bằng 23 (túm lại là trình độ ngôn ngữ của con chỉ giải thích được ngắn gọn thế thôi)

Hai anh em dạo này chơi với nhau rất là hòa thuận. Em cáu thì anh hạ giọng, anh sắp khóc thì em rút lui. (Thế nên mẹ mới ngạc nhiên sao lại có nỗi lo trên kia, nhưng anyway). Hai anh em thậm chí còn bảo vệ nhau trước ba mẹ nữa kìa.
Một hôm An làm đổ nước cam ra bàn và nước chảy nhanh xuống quần An. Ba bị bất ngờ nên la lên:
- An, đứng dậy ngay.
Biết An vốn rất nhạy cảm khi bị nói to tiếng, thường là sẽ òa khóc, Duy vội vàng trấn an:
- An ơi, ba nói vậy là vì ba sợ An bị ướt quần đó An.
Một hôm khác ba giục Duy lên thay đồ đi học lúc hai anh em đang xem tivi. An quay sang thương lượng với ba vì biết anh hai cực kỳ thích xem tivi mà ít khi được cho phép:
- Ba cho anh hai xem hết chương trình này nha ba.

Có một chuyện mẹ kể ra thể nào cũng có người shocked hỏi sao mẹ có thể nói như vậy với các con. Chuyện là thỉnh thoảng ba mẹ hay cưng chiều Duy An nên ẵm bồng nựng nịu. Nhưng vì An và Duy giờ hơi nặng nên mẹ vừa lên lên cầu thang vừa thở hổn hển. Thế là mẹ phàn nàn “nuôi An mệt quá An ơi”. An nghe thế thì ôm mẹ hôn hít, mẹ cám ơn con rối rít và hai mẹ con cười nắc nẻ. Lại có lần hai anh em rủ nhau cãi lời ba mẹ, mẹ bảo làm gì cũng nhảy nhót la hét nhưng nhất định không làm theo. Mẹ bảo “các con không nghe lời mẹ, có khi các con nghe lời cô Hương bác Mẫn hơn nhỉ. Hay là để mẹ nuôi anh An với em Phú còn gửi các con sang cô Hương bác Mẫn thử một tuần nhé”. Tất nhiên là chúng nó phản đối ầm ĩ. Chuyện đến đó tưởng đã xong.
Dạo gần đây bà nội hay bàn với ba mẹ cho An về VN cùng với bà đến tháng 9 năm sau An vào lớp vỡ lòng thì bà cho sang. Ba mẹ tất nhiên là không chịu, nhưng An nghe bà nội nói nhiều lần thì bắt đầu thấm, nhất là khi bà bảo nhà bà bây giờ hết muỗi rồi. Hôm nọ bà nội bảo:
- Bà nội sắp về VN rồi.
An chắc nịch:
- An sẽ về cùng với bà nội.
- Thế con đã hỏi ba mẹ chưa?
- Mẹ nói mẹ nuôi con mệt quá rồi.
Tối đi làm về mẹ nghe bà nội kể lại chuyện mà thấy tim rớt một nhịp, vừa đau lòng vừa thương con gái quá đi. Chắc con gái nghĩ mẹ chán con gái lắm rồi. Còn con gái nghe bà nội kể lại thì mặt mày vẫn tỉnh bơ “mẹ nói vậy đó, real!”. Mẹ ôm con gái vào lòng:
- Mẹ nói thế là mẹ nói đùa mà.
- Thế sao mẹ bảo mẹ cho con sang cô Hương bác Mẫn?
Mẹ sững mất một lúc mới nói được, không ngờ con lại liên hệ hai sự việc với nhau:
- Con à, mẹ nói đùa thế thôi chứ mẹ yêu con lắm lắm. Làm sao mà ba mẹ có thể xa con được. Dù cô Hương bác Mẫn có cho mẹ kim cương vàng bạc mẹ cũng không bao giờ gửi con cho cô Hương bác Mẫn đâu.
Con gái nghe thì cười hì hì, chẳng biết có thấm vào đâu không. Nhưng mẹ thì được bài học nhớ đời. Duy cũng nhạy cảm, và cảm xúc của Duy lộ ra ngay tức thì, nên mẹ có nói hớ gì đều biết đường sửa sai tại chỗ. Còn An lúc nào cũng tỉnh bơ trước nhiều chuyện nên mẹ đâu có lường được con gái mẹ nghĩ gì đâu.