Cả nhà quyết định cùng nhau làm một cái gì đó (family activity) để đánh dấu dịp đặc biệt này, và địa điểm được quyết là The Crockery ở Eastleigh. Đây là một cái shop đồ gốm sứ, khách hàng khi đến đây sẽ chọn một mẫu mình thích, rồi ngồi sơn phết tô màu, và người ta sẽ đem đi nung nấu phun xịt gì đó cho thành một tác phẩm sứ để mình mang về dùng/chưng. Cách đây 6 năm, lúc còn son rỗi, ba mẹ đã đến đây vẽ tặng nhau hai cái cốc uống trà nhân dịp Valentine’s, mà bây giờ chúng nó dùng để uống sữa.
Lần này nhân vật chính là Duy và An. An chọn con hà mã vì thích cái miệng cười ngoác mang tai của nó. Duy chọn một bông hoa hướng dương có thể dùng như cái đĩa để đựng những viên đá ba mua tặng từ Canada.
Sau một tuần cả nhà hí hửng đi nhận tác phẩm nghệ thực:
Xem miệng ai ngoác to hơn
Khi đến shop, ba mẹ nhìn thấy mấy mẫu khuôn bàn chân bàn tay các bạn nhỏ in trên gốm lồng trong khung kính dễ thương quá, nên quyết định móc túi (móc túi thật đấy ạ, đắt lè lưỡi luôn) làm cho Duy và An mỗi đứa một cái. Thật ra ban đầu cũng tắc lưỡi cho qua, đi dạo một vòng giật mình thấy người ta làm cho cả chó, nghĩ bụng ‘chả nhẽ con mình không bằng con chó’, thế là quyết luôn. Mỗi tội Duy và An cũng lớn lớn rồi, bàn chân bàn tay to to rồi, nên giá tiền lại càng ngất ngưởng. Biết thế làm từ lúc chúng nó mới sinh hehe.
Làm xong đến công đoạn chọn màu sơn. An thì cổ điển rồi, chọn màu tím. Duy bỗng nhìn thấy một bức sứ hình con hổ trên tường, chắc là ấn tượng quá nên nhất quyết đòi sơn bàn chân bàn tay mình màu cam với những đường vân màu đen. Ba mẹ dù rất nghi ngại, nhưng chỉ dám rụt rè bày tỏ một vài ý kiến. Dĩ nhiên là Duy bác và dĩ nhiên là ba mẹ phải chịu.
Cô vẽ thử lên tay cho Duy xem:
Đố cả nhà biết chân nào chân An?
Hồi hộp chờ một tuần nữa được lấy sản phẩm sẽ khoe với cả nhà nhé.
Tác phẩm nóng hổi đây:
Xem ra cái hoa văn hổ của Duy lại thành độc đáo nhỉ!
Nhân đây mẹ cũng xin cảm ơn bạn độc giả trung thành có tên Duy & An
đã vào ủng hộ nhà Duy An, làm mẹ quyết tâm viết bài này dù đã muộn cả tháng. Tung tích của bạn chỉ vỏn vẹn đang ở Bỉ và người miền Nam, hihi không biết có đúng không.
(Xin lỗi cả nhà bài này mẹ cháu viết cách đây gần một năm, chỉ vì lười bỏ hình vào bài mà khất đến tận bây giờ)
Bình luận mới