Archive for the 'Duy' Category

Page 2 of 129

Vui vui

Hôm qua đưa anh hai đi tập kịch xong mẹ và con gái đạp xe ra bưu điện. Con vừa đạp xe hổn hển vừa phát biểu những câu rất chi là ‘hay ho’:
- Coong chó nhìn coong, coong nhìn coong chó.
- B**m coong nó ngậm quần chịp của coong (!!!)
Một lúc An nói chuyện say sưa quá nên ngừng hẳn giữa đường. Mẹ sợ con chắn đường người ta nên đẩy con gái vào sát lề. An phản đối ngay “Khi mà con chuyển động là con không có suy nghĩ được gì hết” và bắt mẹ đẩy ra lại giữa đường.

Hai anh em đang chơi trên bãi cỏ thì anh hai trong lúc ngồi xuống đè tay lên một cái que và bị đau. Ba đang an ủi anh hai bỗng nghe em An bảo “It will never hurt you again because I have thrown it away”. Tối ba kể lại câu chuyện cho mẹ nghe thì anh hai chen vào “Nhưng nó vẫn có thể làm đau con nữa đó, vì con không biết em An vứt nó ở đâu”. Em An nghe thế lập tức nói “I wish there was a bin near me so I can throw it in the bin”.

Duy hỏi “An có biết kéo của hai ở đâu ko An?” “You can always use mine because I don’t know where yours are”.

DSC_1465.jpg

Sinh nhật con gái nhà mình làm gì? (cách đây 1 năm)

Cả nhà quyết định cùng nhau làm một cái gì đó (family activity) để đánh dấu dịp đặc biệt này, và địa điểm được quyết là The Crockery ở Eastleigh. Đây là một cái shop đồ gốm sứ, khách hàng khi đến đây sẽ chọn một mẫu mình thích, rồi ngồi sơn phết tô màu, và người ta sẽ đem đi nung nấu phun xịt gì đó cho thành một tác phẩm sứ để mình mang về dùng/chưng. Cách đây 6 năm, lúc còn son rỗi, ba mẹ đã đến đây vẽ tặng nhau hai cái cốc uống trà nhân dịp Valentine’s, mà bây giờ chúng nó dùng để uống sữa.

Our 6th Valentine's

Lần này nhân vật chính là Duy và An. An chọn con hà mã vì thích cái miệng cười ngoác mang tai của nó. Duy chọn một bông hoa hướng dương có thể dùng như cái đĩa để đựng những viên đá ba mua tặng từ Canada.

DSC_3287.jpg
DSC_3281.jpg

Sau một tuần cả nhà hí hửng đi nhận tác phẩm nghệ thực:

DSC_3319.jpg

Xem miệng ai ngoác to hơn

DSC_3322.jpg

Khi đến shop, ba mẹ nhìn thấy mấy mẫu khuôn bàn chân bàn tay các bạn nhỏ in trên gốm lồng trong khung kính dễ thương quá, nên quyết định móc túi (móc túi thật đấy ạ, đắt lè lưỡi luôn) làm cho Duy và An mỗi đứa một cái. Thật ra ban đầu cũng tắc lưỡi cho qua, đi dạo một vòng giật mình thấy người ta làm cho cả chó, nghĩ bụng ‘chả nhẽ con mình không bằng con chó’, thế là quyết luôn. Mỗi tội Duy và An cũng lớn lớn rồi, bàn chân bàn tay to to rồi, nên giá tiền lại càng ngất ngưởng. Biết thế làm từ lúc chúng nó mới sinh hehe.

DSC_3334.jpg
DSC_3327.jpg
DSC_3348.jpg
DSC_3358.jpg
DSC_3357.jpg

Làm xong đến công đoạn chọn màu sơn. An thì cổ điển rồi, chọn màu tím. Duy bỗng nhìn thấy một bức sứ hình con hổ trên tường, chắc là ấn tượng quá nên nhất quyết đòi sơn bàn chân bàn tay mình màu cam với những đường vân màu đen. Ba mẹ dù rất nghi ngại, nhưng chỉ dám rụt rè bày tỏ một vài ý kiến. Dĩ nhiên là Duy bác và dĩ nhiên là ba mẹ phải chịu.

DSC_3361.jpg
DSC_3363.jpg
Cô vẽ thử lên tay cho Duy xem:
DSC_3368.jpg
DSC_3366.jpg

Đố cả nhà biết chân nào chân An?

Hồi hộp chờ một tuần nữa được lấy sản phẩm sẽ khoe với cả nhà nhé.

Tác phẩm nóng hổi đây:

DSC_4256.jpg
DSC_4263.jpg

Xem ra cái hoa văn hổ của Duy lại thành độc đáo nhỉ!

Nhân đây mẹ cũng xin cảm ơn bạn độc giả trung thành có tên Duy & An :) đã vào ủng hộ nhà Duy An, làm mẹ quyết tâm viết bài này dù đã muộn cả tháng. Tung tích của bạn chỉ vỏn vẹn đang ở Bỉ và người miền Nam, hihi không biết có đúng không.

(Xin lỗi cả nhà bài này mẹ cháu viết cách đây gần một năm, chỉ vì lười bỏ hình vào bài mà khất đến tận bây giờ)

Minh Duy 5 tuổi rưỡi

Duy hỏi ba “Có phải trong máy bay có một viên bi lớn, khi viên bi lăn sang phải là máy bay nó quẹo sang phải, khi viên bi lăn sang trái là máy bay nó quẹo sang trái không ba?”

Trong lớp con được xếp vào danh sách “Gifted and talented in Knowledge & Understanding of the World”, nôm na là có năng khiếu về khoa học. Mỗi ngày có một cô đến nói chuyện riêng với con trong 15 phút để phát triển năng khiếu này. Con thích làm toán, và hỏi mẹ về khái niệm số âm và vô cực. Cô bảo có lần con chỉ ra 7 cách khác nhau để trả £1 cho người bán bằng cách dùng các đồng pence. Con đọc cũng nhanh nhất lớp nên được phát loại truyện riêng so với các bạn. Con nói chung khá sáng tạo, và sẵn sàng thực hiện bất cứ ý tưởng nào trong đầu con. Điều này con khá hơn hẳn ba mẹ vì ba mẹ ngày nhỏ quan niệm là đã làm thì phải làm cho đẹp cho giống người lớn. Mà khả năng không cho phép làm đẹp nên chẳng bao giờ làm. Mẹ nghĩ con được như vậy là nhờ phương pháp giáo dục bên này.

Trong điện thoại của mẹ có cái hình con mặc bộ quần áo tự làm bằng túi ni lông mà mẹ không biết làm sao up lên đây. Mẹ chỉ biết up nó lên facebook thôi.

Nhờ biết đọc tiếng Anh nên con tự suy luận ra cách đọc một số từ đơn giản trong tiếng Việt. Nghỉ hè ở nhà với bà nội, mỗi ngày bà nội lại dạy cho một ít tiếng Việt và Toán. Bà bảo con thích làm Toán, ngồi làm một mạch hết một quyển sách. Nhưng đồ chữ thì không thích bằng, hai trang là chán rồi.

Con viết chữ như gà bới, và sai chính tả tùm lum. Một điều thú vị là bên này các cô không luyện chữ cho con, và càng không sửa lỗi chính tả. Các cô quan niệm là nếu chỉnh sửa con nhiều con sẽ ngại không thèm viết nữa. Hồi mới tập viết con không thích viết sai, nên chẳng chịu viết. Lúc nào cô giáo cũng khuyến khích “just have a go Duy”. Thế nên ba mẹ thấy con viết sai thì cũng phân vân, muốn sửa lắm mà lại không biết có nên sửa không.

Con đạp xe như một niềm đam mê. Ra công viên cứ đạp lồng lên như cuồng chân. Đạp xong ngồi thở rồi lại đạp tiếp. Con bơi cũng được. Lặn thì giỏi lắm rồi. Sau 3 học kỳ bị kẹt ở level 3 thì con cũng đã lên được level 4. Võ karate con đã lên được đai orange sau khi kinh qua trắng, đỏ, vàng. Nhớ ngày xưa mẹ học karate đâu có nhiều đai thế. Đá bóng con vẫn đi đều đặn tuần một buổi. Ra công viên biết làm quen với bạn để chơi đá bóng cùng. Mẹ bây giờ chỉ còn mong muốn đội kịch gần nhà có chỗ trống để con được vào thôi. Nói chung tiền học thêm cho con cũng tốn kém phết.

Tính con thuộc loại vô cùng nhạy cảm và dễ tự ái. Bị ba mẹ mắng con xịu mặt ngay, và bắt đầu lì ra không hợp tác. Nếu lỡ làm đau ai con hoặc lờ đi như không hoặc lì mặt ra. Con rõ ràng là tự trách mình vì làm người khác đâu, nhưng lại không thể xin lỗi vì quá tự ái. Thêm nữa người bị đau mà khóc càng to con càng khó chịu. Làm việc gì sai mà bị mắng con còn muốn làm thêm nữa. Chẳng biết có phải là để chứng minh cho ba mẹ thấy con không sợ ba mẹ hay sao. Có chuyện không vừa ý, con bực bội khó chịu mãi không hết dù ba mẹ giải thích hết lời. Tóm lại con không dễ dàng chấp nhận sự thật.

Vậy đó nhưng con cũng khá tình cảm. Nói chuyện với em rất nhẹ nhàng “An có muốn hai lấy cái này cho An không? An thích màu gì?”. Rất thích ôm chầm lấy ba mẹ, dụi đầu dụi mặt vào người ba mẹ. Đi shopping với mẹ thấy mẹ cứ săm soi cái túi đẹp thì bảo mai mốt con đi làm có tiền con sẽ mua tặng mẹ cái túi này. Dùng tiền của mình mua đồ chơi lúc nào cũng nhớ mua cho em một cái. Ai cho cái gì cũng để dành cho em một nửa. Biết tính con nhiều khi hơi ích kỷ, ba mẹ hay tận dụng những lúc con tốt với em để khen con, và em tốt với con để gợi lòng biết ơn ở con.