Archive for the 'Duy' Category

Page 4 of 129

Từ câu chuyện cậu bé Nhật 9 tuổi

Hôm qua mẹ đọc được câu chuyện này từ Facebook của một người bạn mà cảm động rơi nước mắt. Câu chuyện kể về một cậu bé Nhật mất cả gia đình trong cơn sóng thần, vừa đói vừa lạnh nhưng lại quên bản thân mình để nghĩ cho người khác. Mẹ nghĩ bụng sẽ chia sẻ chuyện này với Duy An xem hai đứa nghĩ gì.

Tối ăn cơm xong ba mở máy tính cho hai đứa xem những hình ảnh về nước Nhật hiện tại, giải thích cho chúng nó hiểu thế nào là động đất và sóng thần, và hậu quả mà nó để lại cho người Nhật và nước Nhật về vật chất và nhất là tinh thần. Tất nhiên là giải thích nhẹ nhàng dễ hiểu thôi, nhưng hai đứa có vẻ bần thần lắm. Rồi mẹ ngồi xuống đọc cho Duy An nghe câu chuyện trên. Vừa đọc vừa dừng lại thảo luận. Mẹ thấy Duy thần mặt ra, còn An đang ăn bánh cũng bỏ dở, đầu cúi xuống, thỉnh thoảng lại thở dài sượt. Đến đoạn cậu bé nhìn thấy cha mình bị nước cuốn đi, mẹ hỏi Duy nếu con đứng trên lầu nhìn xuống và thấy ba bị nước cuốn đi con có khóc không. Mẹ thề mẹ thấy mắt Duy đỏ, Duy vừa gật đầu vừa dõi mắt nhìn theo ba.

Đến đoạn cậu bé được cho cái bánh, mẹ phân tích cho hai đứa hiểu tình cảnh cậu bé lúc đó và việc được cho cái bánh có ý nghĩa như thế nào với cậu. Xong mẹ bảo “Mẹ hỏi An trước này, nếu là con thì con sẽ làm gì với cái bánh đó”:
- Ăn! (trả lời ngay không ngập ngừng, giọng lên cao có phần hiển nhiên, kiểu như “cậu còn có thể làm gì khác nữa bây giờ hả mẹ?”)
- Ừ, đang đói thì ăn là đúng rồi con nhỉ. Thế Duy thì làm gì?
- Con sẽ cất.
- Vì sao?
- Vì lỡ sau này cậu bé đói bụng không có gì ăn thì sao.
- Ừ mẹ thấy ý đấy cũng hay đấy. Thế để mẹ đọc tiếp xem cậu bé làm gì nhé.
Và mẹ đọc tiếp câu chuyện. Rồi mẹ hỏi Duy:
- Con nghĩ xem tại sao cậu bé không ăn mà lại bỏ vào thùng thực phẩm vậy?
- Tại cậu bé nghĩ là như vậy thì sẽ có nhiều đồ ăn hơn, lúc đến lượt mình cậu bé cũng sẽ có đồ ăn.
- Thế nhỡ vẫn không đủ thì sao? Cậu bé có biết chắc chắn là bỏ bánh vào thùng thì đến lượt mình sẽ có đồ ăn không?
- Dạ không. (một lúc sau) Con nghĩ là tại vì cậu bé thương mấy người kia, muốn họ được ăn.
Mẹ mừng quá vì cuối cùng con cũng hiểu ra vấn đề, dù chưa toàn diện. Lúc này em An bảo “sao cậu bé không bẻ cái bánh ra chia cho người ta một nửa?”. Hihi con gái của mẹ thật là nhanh trí đó.

Mẹ đã bàn với Duy và An rồi. Cuối tuần này nhà mình sẽ quyên góp đồ chơi, quần áo, và tiền bỏ vào một cái phong bì đem tặng cho hội SV Nhật của trường Southampton. Hội này đang kêu gọi quyên góp để gửi về nước họ.

Chẳng nhớ mẹ có kể với cả nhà chưa là Duy và An mỗi tuần lại được cho 20p tiền túi bỏ ống heo nếu trong tuần làm hết những việc phải làm mỗi ngày (xếp pj’s và đồng phục hàng ngày, dọn giường mỗi sáng ngủ dậy, chơi xong dọn dẹp đồ chơi, etc.) An thì chẳng quan tâm gì, nhưng Duy thì quý lắm. Hôm Tết và SN Duy lại được lì xì tiền nữa nên giờ số tiền của Duy đã lên tới £57. Ba mua cho Duy một con heo điện tử, bỏ tiền xu vào nó nhận ra giá trị và tự cộng vào cho mình luôn. Từ ngày có tiền Duy vào siêu thị hay nhìn giá cả mọi thứ và bảo “cái này £3, con mua được”. Hôm nào không mang tiền thì bảo “ba có cho con mượn tiền được không?”. Nhưng Duy có vẻ cũng không vung tay quá trán. Có lẽ chỉ cần cái ý nghĩ mình có thể tự mua được đồ chơi cho mình cũng đủ làm con thỏa mãn, không cần phải thật sự mua. Từ hôm có tiền đến giờ con mới tự mua đồ chơi cho mình có 2 lần thôi, và đều mua luôn cho em An nữa. Về nhà con chơi với món đó rất hào hứng. Mẹ nghĩ nếu con tự bỏ tiền ra mua đồ chơi mà chơi say mê như vậy thì cũng đáng lắm. Con còn bỏ tiền túi ra mua quà SN cho bạn Mỹ Tâm dù ba mẹ đã có quà cho bạn rồi.

Mà thật ra nếu Duy muốn dùng tiền của mình để mua đồ chơi thì ba mẹ cũng không cản được vì đó là tiền của con. Vả lại con tiêu hết tiền sau này không có tiền mua đồ chơi nữa thì xem như con cũng học được bài học về sự kiềm chế chứ sao. Ba mẹ chỉ hướng con chia tiền ra làm 3 khoản, 1 để mua đồ chơi, 1 mua quà cho người khác, 1 để dành cho những trường hợp cần thiết. Chẳng biết mọi người có ai có ý kiến hay kinh nghiệm gì về việc cho con tiền túi không nhỉ.

Chí lý

Sáng Duy hỏi ba:
- Tại sao mình lại chết?
- Tại mình già đi nên mình chết con ạ. Giống như cái gì để lâu rồi cũng sẽ hỏng. Con thấy sắt không, để lâu là bị rỉ sét đó.
- Vậy tại sao có chất chống rỉ sét mà không có chất làm cho mình không già?
Ừ ha!

Một hôm Duy vẽ hình một cái gì đó, và bắt đầu nói tiếng Việt:
- Đây là cái hành tinh này mẹ. Chỗ này là chỗ cái nồi nhà mình có thể bắt được đấy.
- ???
- (tiếp tục giải thích) Còn chỗ này là ăng ten. Để cho cái nồi nhà mình đó.
À, hóa ra chàng ta đang nói về cái vệ tinh phát sóng và cái chảo parabol của nhà mình có thể bắt được cái sóng đó.

An và mẹ đang ở bưu điện. An nhìn thấy một cái thiệp in hình một con chó đang mặc áo có nhiều màu sắc:
- Đây là con chó con gái người.

Hôm nọ, trong buổi họp với cô giáo của Duy, cô bảo Duy rất thích và am hiểu các vấn đề liên quan đến khoa học. Cho nên cùng với chủ đề đó cô giáo sẽ hỏi Duy những câu hỏi khác với câu hỏi dành cho cả lớp. Và vì biết Duy có khả năng nên cô cũng hỏi Duy để con suy nghĩ sâu hơn. Mẹ thật thích cách dạy học bên này vì họ chú ý đến điểm mạnh của từng em để phát huy và điểm yếu để sửa. Ví dụ cô giáo hay chú ý nhắc Duy không sửa lưng các bạn khi bạn nói sai, hay là tôn trọng ý kiến của bạn. Mẹ thấy bây giờ Duy chơi với An mà An không làm theo ý mình là Duy vẫn giữ được bình tĩnh để thuyết phục. Chứ ngày xưa là toàn đánh em thôi.

Vào phòng học của Duy và các bạn ba mẹ thích ơi là thích. Các con đi học mà sướng hơn đi chơi. Nào là dùng cái muỗng gỗ mặc quần áo cho thành ông vua, tự vẽ truyện tranh về những món đồ chơi mình thích (Duy vẽ football và army), nào là mang một con gấu bông của mình đến lớp giới thiệu với các bạn, nào là vẽ tả thực một món đồ. Trên tường còn có một chỗ đặc biệt để các con tự dán cảm xúc của mình lên, ví dụ mặt cười, mặt buồn, mặt giận. Một chỗ khác để cô giáo dán tên các con lên khi các con làm được việc tốt. Một góc khác trang trí nhưng một cửa hành để dạy các con biết sử dụng tiền. Mẹ nghĩ bà ngoại mà sang đây chắc là thích lắm.

Con trai tròn 5t

DSC_5003.jpg

Hôm nay SN con trai yêu quý của cả nhà mà ba mẹ bận quá, nên mẹ chỉ viết vài dòng đánh dấu sự kiện thôi nhé. Ngày mai ba mẹ làm tiệc cho con đãi các bạn cùng lớp rồi mẹ sẽ kể chuyện sau.

Chúc con luôn khỏe, ngoan, giỏi và bớt lèo nhèo nhé.