Archive for the 'Bạn bè' Category

Bạn

Tự dưng nhớ bạn hiền quá, nhớ cái dáng nhỏ nhắn thoăn thoắt của bạn, nhớ cái mắt nhỏ xíu hay lườm nguýt, nhớ cái miệng chua ngoa thỉnh thoảng lại tương cho mình vài câu ngã bổ chửng. Nhưng mình vẫn nhớ là bởi vì mình biết bạn thế thôi, chứ bạn yêu mình lắm.

Mình quen bạn từ hồi học chung cấp ba. Hồi đó mỗi đứa ngồi một góc lớp nên ít chơi với nhau, đi học thêm cũng mỗi đứa chơi với một nhóm. Bạn học giỏi lắm, giỏi đều các môn tự nhiên lẫn xã hội. Lên ĐH lại mỗi đứa một trường. Rồi mình ra nước ngoài còn bạn ở nhà làm bác sỹ, được học nội trú. Tính đến nay đã hơn 14 năm. Thế mà lạ thật, mỗi lần gặp bạn mình có cảm giác gần gũi tin tưởng. Vì bạn hiểu mình đến nỗi có thể nhìn thấu ruột gan mình, thậm chí còn đón đầu suy nghĩ của mình luôn ý. Tài thật.

Cái hồi năm 2008, ba mẹ con mình lủi thủi theo bà nội về VN. Tâm trạng mình lúc đó rối bời lắm. Nghĩ bên này lúc nào cũng được chồng hỗ trợ, về nhà một mình cõng hai đứa có chịu nổi không. Tính mình quen nhõng nhẽo chồng, về nhà biết vòi vĩnh ai đây. Rồi về ở với bà nội không biết có hòa thuận không. Tuy biết mẹ chồng thương con dâu lắm, nhưng ở bên này cũng có lúc bị mẹ mắng, về ở nhà của mẹ, bị mẹ mắng mà không có chồng bên cạnh chắc là tủi thân lắm. Những suy nghĩ ấy mình giữ trong lòng chẳng nói với ai. Thế mà bạn đọc được hết những tâm tư đó của mình, làm mình vừa bất ngờ vì sao bạn sâu sắc thế vừa cảm động vì biết có người hiểu cho mình.

Vừa về VN thì hai đứa nhỏ thi nhau bệnh cả tháng trời. Thế là cứ đều đặn 7h sáng mình lại alô quấy rầy bạn. Nếu cần đến bệnh viện thì bạn đích thân dẫn mình đi từ phòng này sang phòng nọ, và dành trả luôn tiền viện phí cho mình.

Mình về nhà, phần vướng con cái, phần tự ti thấy bạn bè giỏi quá, lại ngại tụi nó bận rộn nên ít khi chủ động gọi người này người kia rủ đi chơi. Bạn hiểu hết, nên toàn gọi mình. Hôm đi uống cà phê, hôm ăn hải sản, hôm ăn ốc, hôm đi xem kịch. Phải nói là nhờ bạn mà mình mới có dịp tìm lại cuộc sống ngày xưa, ăn lại nhiều món yêu thích, và được tám thoải mái.

Bạn bận lắm, làm bác sỹ nên đi sớm về muộn, lại còn phải trực đêm. Thế mà bạn chẳng ngại chạy xe ngang qua thành phố để gặp mình, người thì bé xíu, cái xe to uỳnh. Không những thế, bạn còn luôn là nhà tài trợ, chẳng lần nào để mình trả tiền. Bạn bảo bạn đang ở với ông bà, được ông bà giúp đỡ, nên có tiền đãi mình, mình không phải lo. Bạn chỉ nói thế mà mình hiểu bạn đoán được tình hình tài chính của mình. Làm mình lại cảm động vì chẳng mấy ai nghĩ được như bạn.

Cái cách bạn nói chuyện với mình, nghe rất gần gũi và chở che (mở ngoặc là tuy bạn nhỏ con hơn mình nhưng hồi đi học suốt ngày mình bị bạn mắng). Cũng may cái khoảng cách hơn chục năm xa nhau ấy không làm cho bạn trở thành khách sáo với mình. Mình vốn ghét khách sáo.

Lần vừa rồi về VN bạn đã đem đến cho mình sự ngạc nhiên thú vị và đặc biệt là cảm giác ấm áp khi được bạn mở rộng vòng tay chào đón, làm mình quên đi nỗi thất vọng về một số mối quan hệ bạn bè. Yêu và nhớ bạn nhiều lắm ý.

À mà tình cảm của mình xả tràn lan trên này thì được, chứ gặp bạn mình lại ngậm hột thị ngay. Tính mình nó thế, bạn vẫn yêu mình nhé.

Bồn chồn

Tự nhiên thấy bất ổn quá. Vừa nghe tin chị Ngân bạn mình ở US thấy nhức đầu mấy hôm nay, đi chụp CT thì có vết mờ trên não, và bác sỹ chỉ định đi làm MRI.

Làm mình lại nhớ đến dì Hương.

Chị ơi em chờ chị báo kết quả nhé. Chúc chị mọi điều tốt lành.

Gửi cô Thư

Từ hôm cô về, MD thỉnh thoảng lại nhắc tên cô, đặc biệt là khi nào học xếp chữ. Duy rất muốn xếp được tên cô đấy.

Cô về nhà thế nào? Đã ăn được nhiều món thèm chưa? Gặp gỡ nhiều bạn bè cũ chưa? Thế có nhớ Soton và đặc biệt là Duy tí nào không?

Hôm nay Duy mặc cái áo cô đi Hà Lan mua về tặng Duy đấy. Càng đọc dòng chữ trên áo “someone who loves me very much bought me this shirt”, Duy (thật ra là mẹ Duy) càng nhớ cô nhiều hơn.

_DSC9746.jpg

Cô đã bao giờ nghe bài hát “Every time you go away, you take a piece of me with you”. Bài ấy hay lắm, diễn tả được nỗi lòng của Duy và mẹ lúc này.

Chúc cô dù ở nơi nào cũng luôn được mọi người yêu mến như khi cô ở Soton nhé. Hẹn gặp lại cô sớm nhất có thể được.

Easter Sunday

Sáng chủ nhật lễ Phục Sinh, ông chủ nhà Jim gõ cửa cộc cộc “Happy Easter” và thông báo cuộc săn trứng (eggs hunting) bắt đầu. Đây là một hoạt động truyền thống dành cho trẻ em vào dịp lễ Phục sinh (lễ mừng Chúa Jesus sống lại). Duy và An nai nịt sẵn sàng, mỗi đứa cầm một cái giỏ hăm hở đi săn trứng.

_DSC9197.jpg

Giỏ này tối qua ông bà chủ nhà đã bí mật gửi cho ba mẹ. Giỏ rất đẹp, trong giỏ lại có bao nhiêu là trứng mà mẹ phải dấu đi hết.

_DSC9257.jpg

Cứ tưởng ông bà dấu trứng cho các cháu của ông bà đi săn, tiện thể dấu luôn cho Duy An. Hóa ra hai đứa cháu của ông bà bị dị ứng sữa nên ông bà làm cái này chỉ là dành cho Duy và An mà thôi. Cảm động thật.

Vừa ra cửa đã có một con thỏ canh một đàn trứng đợi sẵn.

_DSC9192.jpg

Ngoài vườn cũng có bao nhiêu là trứng.

_DSC9200.jpg
_DSC9204.jpg

An ngố tàu, toàn lấy trứng trong giỏ ra xếp dưới đất. Duy chăm chỉ và rất hào hứng nên tìm được bao nhiêu. Thỉnh thoảng lại chạy về chia thêm vào giỏ em vài quả. Anh hai đáng yêu thật.

_DSC9202.jpg

Chiến lợi phẩm của Duy và An đây:

_DSC9215.jpg
_DSC9218.jpg

An cười được mùa:

_DSC9211.jpg

Duy dễ thương lắm, bảo với mẹ “Mình mang đến cho chú Việt ba quả trứng nha mẹ” khi biết cả nhà chuẩn bị đi dự lễ Baptism của chú. Rồi một chút sau Duy thêm “mang cho chú Anh ba quả nữa nha” vì nhớ ra chú Hoàng Anh ở cùng nhà chú Việt.

Lễ rửa tội của chú Việt diễn ra khá thú vị. Thú vị nhất là đoạn chú ấy bị nhúng cả người xuống lòng sông Itchen lạnh ngắt để gia nhập đạo Thiên Chúa Giáo. Nhìn chú ấy “run rẩy” đi xuống sông cùng với hai vị cha xứ xốc nách hai bên mà mẹ thấy rùng mình, tưởng như mình đang xem một cảnh hành hình nào đó hihi.

_DSC9238.jpg
_DSC9240.jpg

Chú Việt bỏ chạy mất cả dép ấy nhỉ

Anyway we are proud of you Timothy Hải Việt, as we could not picture ourselves doing what you did. And congratulations on your newest belief in God.

Chiều đến cả nhà sang cô Hạnh chú Cường mừng sinh nhật cô.

DSC_0299.jpg

Đây là hai nhân vật chính của buổi BBQ:

Cường Hạnh

Cả hội hô hào “hôn đi hôn đi hôn đi”. Chú Cường liếc sang cô Hạnh, khoái chí lắm nhưng ngoài mặt giả kiêu “hôn gì mà hôn, hôn thì phải hôn môi chứ”. Cô Hạnh trong bụng nghĩ thầm “eo ôi ngượng chết” nhưng lại nhảy lên bá cổ chú Cường định cho một quả vào má. Không dè chú ấy bất ngờ quá dãy nảy ra. Thế là cô Hạnh la oe óe “đấy mọi người thấy không”. Còn chú Cường vừa cười vừa ngượng “ơ cái cô này”.

DSC_0306.jpg

Tất nhiên cuối cùng thì kết thúc cũng có hậu:

DSC_0308.jpg

Đoạn này là chị kể phục vụ em Thư đấy nhé.

Suốt buổi MD được cô Hạnh em họ chú Trung chơi cùng nên rất thích. Về nhà Duy cứ bảo “con thích cô Hạnh sang chơi với con”. Thế là chia tay cô Thư chưa được nửa tháng, Duy đã có “người yêu” mới rồi. Cô Thư có chạnh lòng không nhỉ?

DSC_0284.jpg

Duy chơi với cô Hạnh và An ngồi với cô Giao

Giờ hỏi bác Thắng là ai, bác Quang Anh là ai thì Duy toàn lắc đầu “con không biết”. Nhưng xem hình Duy vẫn nhận ra đấy các bác ạ.

An cũng mới có “người yêu”, ấy là chú Quyết. Chú Quyết bảo An là “my favourite baby”. Và chú cứ đi theo An, thỉnh thoảng thò tay ra vịn An một cái làm An né muốn chết. Mẹ mới bảo “chú phải từ từ lại bắt chuyện với cháu, cháu quen thì mới cho chú bế chứ. Chẳng nhẽ chú đi ra đường thích cô nào cứ thò tay sờ vào người cô ấy thế à?”. Chú “ơ” một tiếng đầy vỡ vạc. Sau đấy mẹ thấy chú đút chè An ăn. Và hình như đến cuối buổi thì An cũng cho chú bế thật. Chú bảo “hôm nay được chị Giang chỉ cho một chiêu mà đến giờ em mới biết”. Hihi chú Quyết ơi, chú cứ thế làm sao có bạn gái được hả giời.

Bonus cả nhà quả ảnh em An bán thân:

_DSC9247.jpg