Archive for the 'Fun' Category

Cảm xúc về một cuối tuần ở London

“On Saturday I went on my dads gold car to London where my friend lives. I was going to have a sleep over that was why I was exieted. I thout he was as well. I took two hours even on a car. I thout we were running out of petral. If there was a trafic jam it would have been four hours. Finaly we arrived. My friend played mario kart wheel and I was amazzed at my supries he was very good! Then it was time for bed. I sleped in my sleeping bag but I was in his house. The next day we were going to a mueseum. My mum bout me a book about the mueseum. First we went to the Power Whithin. Its all about Volcanos a Earthquakse. Next was Dinosaurs. We didnt get to see the robot T-rex. Then we went back to my freinds house. He played Wii again. Next we made guns and sword. Then it was time for home. When I was at home again I was fast asleep.”

London experience

Trong vòng có 15 phút Duy viết một đoạn văn dài ơi là dài. So với những đoạn văn trước đây Duy viết thì lần này cấu trúc câu phong phú hẳn, kích thước các chữ đều nhau hơn, biết viết hoa sau mỗi dấu chấm, và đặc biệt là có đan xen cảm xúc vào nữa. Chứng tỏ chuyến đi này khá ấn tượng đối với Duy. Chú thích là các bạn không chỉ toàn chơi trò chơi điện tử như mô tả của Duy, nhưng có lẽ Duy chỉ nhớ mỗi lúc đó chăng? Chú thích thêm là Duy và Sam không mấy khi được chơi trò chơi điện tử nên dù các bạn cho chơi cũng không biết chơi, chỉ thích ngồi xem thôi.

Mẹ dịch ra đây cho bà nội nhé. Ông bà ngoại thì có thể đọc được phiên bản tiếng Anh nhỉ:

“Hôm thứ 7 tôi đi trên chiếc xe màu vàng của ba tôi để đến London nơi bạn tôi sống. Vì sẽ được ngủ lại nhà bạn nên tôi rất là háo hức. Tôi nghĩ bạn ấy cũng vậy. Tôi đi mất 2 tiếng dù là đi bằng xe ô tô. Tôi tưởng là chúng tôi bị hết xăng dọc đường ấy chứ. Nếu mà có kẹt xe thì phải mất đến 4 tiếng. Cuối cùng chúng tôi cũng đến nơi. Bạn tôi chơi mario kart wheel (một loại trò chơi điện tử) và tôi vô cùng ngạc nhiên là bạn tôi chơi rất hay! Rồi đến giờ đi ngủ. Tôi ngủ trong túi ngủ nhưng vẫn ở trong nhà của bạn. Ngày hôm sau chúng tôi đi xem bảo tàng (bảo tàng Lịch sử tự nhiên). Đầu tiên chúng tôi đến khu vực Power Within. Khu vực này toàn nói về núi lửa và động đất. Sau đó sang khu Khủng Long. Chúng tôi không kịp xem T-rex máy. Sau đó chúng tôi quay trở lại nhà bạn tôi. Bạn lại chơi Wii nữa. Tiếp theo chúng tôi làm súng và gươm. Rồi cũng tới giờ về. Khi về tới nhà thì tôi đã ngủ say lắm rồi”.

Con gái tôi


Con gái tôi sao mà nó già dặn thế không biết. Nó chẳng giống ba giống mẹ, nó giống ai ấy. Mà yêu ơi là yêu. Để mẹ ví dụ vài chuyện cho cả nhà nghe nhé.

* Shopping:

Hai mẹ con đi mua quà Christmas cho anh hai và ba. An đứng săm soi hàng đồ chơi mất một lúc. Mẹ hỏi:
- Con có chọn được gì cho anh hai chưa?
An khoát tay vào đám Transformers:
- Cái nào là Transformers anh hai đều thích hết. (Rồi em chắc như đinh đóng cột) The more powerful, the more he likes it. (con nào càng mạnh anh hai càng thích)

Lúc sau hai mẹ con đi dạo hàng nam giới. Mẹ chọn mãi mới được một *bí mật* nhưng vẫn không ưng vì chỉ tuyền một màu đen, nhìn rất buồn tẻ. Chẳng biết làm sao quay sang hỏi con gái (cho vui chứ chẳng hy vọng gì):
- Con thấy cái này được không?
- (Buông thõng) Con không thích.
- (Nẹ ngạc nhiên) Tại sao?
- Tại vì nó chỉ có một màu.
Con nói chuẩn quá, làm mẹ khỏi phải lăn tăn gì, vứt trả lại luôn.

Sang dãy đồ khác, mẹ bảo:
- Mẹ muốn mua cho ba một cái *bí mật*, mà mấy cái màu này trông chán quá (toàn đen, xám, nâu). (Mẹ chọn một lúc) Con thấy màu này được không? (bốc lên một cái màu nâu vàng)
- (Phán ngay) Màu này già (mẹ ngã ngửa, có ai ngờ con gái tôi mới 4t mà biết màu già với màu trẻ nữa). Mẹ xem màu kia kìa (chỉ một cái màu xanh tím).
- Ừ. Màu này đỡ già hơn nhỉ (mẹ không thích nhưng vẫn ngắm nghía vì tôn trọng ý kiến con gái). Nhưng con nghĩ ba hợp với màu này hả? Hay là màu này được không? (mẹ chỉ một cái màu nâu đậm, cố đánh lạc hướng con gái, lòng thầm hy vọng con gái duyệt cho rồi vì chọn mãi chả có cái nào hay hơn).
- Màu này hơi già đó. (mẹ phải công nhận con nói cũng có lý, mà còn biết phân biệt cấp độ ‘già’ và ‘hơi già’)
- Thế con vẫn thích màu xanh tím hả?
- Dạ.
Mẹ tặc lưỡi bỏ áo xanh tím vào xe đẩy. Thôi ít nhất thì ba cũng sướng khi được con gái đích thân chọn màu cho nhé.

Đến chỗ bán *bí mật*, mẹ lại săm soi và đem từng món ra thảo luận với An, vì giờ ý kiến của An có trọng lượng với mẹ đáng kể rồi:
- Con thấy cái này có được không?
- Cái này không phải dành cho con trai, mà cho girl.
- Vì sao?
- Vì mẹ nhìn này, nó có bumpy (ý con là hoa văn uốn lượn)
- À không sao đâu con. Con trai đôi khi vẫn dùng uốn lượn được con ạ. Con xem chỗ này này, trông rất là manly đấy chứ.
- Dạ, con thấy cái này cũng được (ngoại giao khiếp). Nhưng cái kia đẹp hơn (chỉ một cái có màu đỏ).
Đúng là đẹp hơn thật. Mà mẹ lại rất ưng ý nữa chứ.

Sang hàng *bí mật*, vừa nhìn thấy mẹ đã ưng ngay một cái. An lập tức phát biểu:
- Con thấy màu này hơi cũ.
Trời ạ, đúng là màu hơi cũ thật, vì người ta cố tình làm kiểu vintage.
- (Mẹ vớt vát) Nó hơi cũ thật con nhỉ. Nhưng nếu màu tươi tắn chói chang thì mẹ nghĩ không đẹp bằng đâu. Màu này trông rất là ấm cúng, thân thiện đấy chứ.
Một lúc sau thấy mẹ vẫn bỏ cái đấy vào xe đẩy, An bảo:
- Mẹ không nhớ là con nói nó hơi cũ à?
Đi shopping với con gái quả là thú vị thật. Còn hơn cả đi với bạn bằng tuổi ấy chứ nhỉ.

Nhắn nhỏ ba nhé, nãy giờ đếm ra cũng phải 4, 5 cái *bí mật*, nhưng mẹ vứt lại cũng phải vài trong số đó, và đổi một số khác nên ba sẽ không có nhiều thế và giống thế đâu nhé.

* Ở nhà

Anh hai vào gọi em ra ăn tối với giọng hơi to. An làu bàu:
- You’re not supposed to talk like that to people. (Hai không nên nói với người khác với cái giọng đó)

Em nhờ mẹ lấy cho ly nước mà mẹ mải dọn dẹp nên quên mất. Thế là em thánh thót như hát:
- Quickly quickly mummy. Is your brain still inside your head or is it all the way in the cupboard mummy? (Nhanh nhanh mẹ ơi. Óc mẹ còn ở trong đầu mẹ không đó, hay là nó chui tuốt vào tủ rồi hả mẹ?)
Ở nhà mình chẳng ai nói như thế bao giờ cả.

Mẹ đi làm về thấy anh hai khóc ầm ĩ. Mẹ lại gần nựng nịu quan tâm, anh hai đang cáu lại càng gào to hơn. An nãy giờ ngồi ăn lặng lẽ, thấy thế liếc mẹ một cái giọng đầy nghiêm trọng:
- Just leave him alone. (Mẹ cứ để cho hai yên)

Hahaha hihihi

Hai mẹ con dắt tay nhau đi học, ngang qua một chú lúi húi sửa đường, An chỉ:
- Con nhìn thấy chú đang làm cái đường nè mẹ.
- Ừ, chú thợ xây đang sửa đường đó.
- Đó là chú thợ xây ha, không phải chú thợ săn đâu, vì chú đâu có đang đổ ‘xăng‘ cho mình đâu.
Mẹ cười hihi.

 

Ba: What is cereal made of?
An: Kelloggs!

 

Trên đường đi chơi ngang qua trạm xăng tên Select, bà nội hỏi bằng giọng tiếng Anh của bà nội:

- Xì lếch là gì?

An nhanh nhảu:

- Là trái cây đó.

Hóa ra An biết bà nội hay nói nhầm giữa chữ L và N nên suy luận ngay bà nội muốn hỏi “snack là gì?” (An nhầm snack là trái cây vì khi ăn snack mẹ hay cho ăn trái cây).

 

Như mẹ đã kể, An rất hay mơ ác mộng. Một đêm mẹ nghe An thút thít khóc, chạy sang hỏi thăm thì con gái bảo “Con nhìn sang cái đầu anh hai con tưởng là con bò con sợ quá nên con mới khóc”. Khổ thân con đêm tối mò nhìn một cục tròn đen lại tưởng con bò. Bây giờ hai anh em nằm giường tầng, người trên người dưới, không nhìn thấy anh hai nữa nên An còn sợ hơn. Thế là ba in hình anh hai dán ngay đầu giường An. Cho đỡ sợ hơn An còn xin ba một cái đèn chiếu ngay vào cái hình đó mỗi khi An sợ An nhìn cho rõ.

 

An rất là đanh đá. Không vừa lòng cái gì là nàng ta bắt đầu nhấm nhẳng “poo poo, wee wee, idiot”. Mỗi lần vậy là mẹ lại lắc đầu. Một hôm An tự lên thay áo mới, mà áo chẳng hợp với quần nên bà nội bật cười ha ha. An buông thõng:

- Tinkly!

Xong vào hỏi mẹ:

- Mẹ có biết tinkly là gì không?

- Không?

- (Giọng tỉnh queo) Là poo poo đó.

Haha con gái mẹ quả thật chua ngoa.

 

Hai anh em chẳng biết đang nói chuyện gì mà mẹ chỉ nghe được khúc cuối:

Duy: What is it then?

An: I won’t tell you.

Duy: You don’t tell because you don’t know.

An lên giọng: Duy, are you me? (thấy Duy không trả lời) DUYYYY, ARE YOU ME?

Duy cùn: Yes!

An giọng không hề thay đổi: No you’re not, so you don’t know what I’m thinking or what I want to say, do you?

Mẹ ba không dám hó hé một tiếng.

 

Đanh đá nhưng An lại cực mau nước mắt. Những chuyện như sợ một chút, dỗi một chút, đau một chút An òa lên khóc miệng mếu xệch nước mắt chan hòa mẹ nhìn thôi lòng đã mềm như bún. Nhưng thấy An khóc khi xem phim hoạt hình có bạn bị ngã thì mẹ thương không chịu được. Hôm nọ An xem Toys Story 3 có các bạn đang đi ô tô bị tia chớp bắn trúng văng ra ngoài thì phải, An khóc nức nở. Ba phải ngồi ôm An suốt cả phim. An nín khóc rồi mẹ mới lấy điện thoại ra quay An. Một lúc sau mẹ hỏi tại sao An khóc, An chỉ kể lại chi tiết đó thôi mà xúc động đến nỗi lại òa lên khóc lần nữa. Trong khi anh hai ngồi bên cạnh xem như bị hút hồn, chẳng hề có cảm xúc gì.

 

Con gái của mẹ quả thật là rất interesting! Sau này anh nào yêu em chắc là sẽ rất thích tính cách của em nhưng đảm bảo cũng bị em hành cho chít.