Archive for the 'Fun' Category

Phâng ni hông? Mắc cười hông?

Chuyện anh Duy:

_MG_9822.jpg

Duy rất thích chú Trung

Duy đi toilet, một lúc sau nói với ba “ba ơi con i một cái bẹc phân dớt xuống mạnh quá nước nó văng lên mắt con” rồi kết luận “bây giờ mắt con bị thúi rồi”.

Duy giải thích “con gà mái đó là con gà là chicken còn mái là girl đó ba biết ko ba?”

Vào một ngày cả mẹ cả con đều mệt nên hay cáu, Duy nhận xét “con muốn được làm mẹ, vì mẹ hay bực mình, con cũng hay bực mình”. Nghe mà thấy tội cho con phải chịu những cơn cáu của mẹ.

Duy hỏi mẹ “tại sao mắt phải của con lại là mắt trái của em MA mà mắt phải của em MA là mắt trái của con vậy mẹ?”. Duy được cái phân biệt phải trái đâu ra đấy. Còn An thì loạn xạ ngậu, giống y như mẹ.

Duy sửa ba Đông “ba Đông ơi ba đừng nói ‘Giang lùn’, ba nói ‘mẹ Giang’” (đấy cả nhà xem xài xể vợ thế đấy).

Chuyện em An:

_MG_9825.jpg

Em An ngồi đếm “một, hai, ba, …, mười một, mười hai, mười ba, mười bốn, mười…KHÁC” (em đã biết đếm đến 14 liên tục, rồi cách số bỏ số cho đến 20. Tiếng Anh thì em biết đếm đến thirteen).

Mẹ bảo An cởi áo ra thì mang vào phòng cất ngay. An lon ton chạy vào, đi ngang phòng Duy chỉ “ở đây hả?” rồi chỉ sang phòng mình “HAY LÀ ở đây?”

Thấy Duy cầm hai cây cheese, An đi theo xin xỏ “Hai bẻ cho em một cái đi hai”. Sau khi được Duy đưa cho một cây “cám ơn hai nha”. Rồi An đi theo Duy ra phòng khách xun xoe “Cái này của hai hả, cái này của Ang hả? Hai bẻ ra cho Ang một cái hả? Thì Ang cám ơn hai lắm ha”.

Thỉnh thoảng nói câu gì đó rồi hỏi ba mẹ “phâng ni (funny) hông? mắc cười hông?”, rồi tự cười hắc hắc. Mẹ mà trả lời “mắc cười quá” thì bị sửa lưng ngay “phâng ni nữa”.

_DSC0606.jpg

Giống ông Thắng y chang

Em gái nói gì anh hai cũng dạ ngọt xớt. Em nói đi nói lại nhiều quá anh cáu lắm nhưng vẫn hét ầm lên “DẠ”. Mà lúc nào anh cáu thì mẹ cũng run, vì thể nào cũng xảy chuyện đánh nhau. Mà cái em An thì sợ anh đánh đau mà không hiểu sao toàn tìm cách chọc ngoáy dây thần kinh kiên nhẫn vốn không mấy co giãn của anh.

Chẳng hạn, hai anh em đang ngồi gà gật trong xe, bỗng An lên tiếng:
- Hai có yêu Ang không hai?
- Dạ có
- Hai có ngoang không?
- Dạ có.
- Hai ơi mình có đi biểng chơi không hai? (cả nhà đang đi Bournemouth)
- Dạ có.
- Hai ơi mình có đi biểng chơi không hai?
- Dạ…Có.
- Hai ơi mình có đi biểng chơi không hai?
- DẠ CÓ (cáu lắm)
- (An giọng lí nhí) Hai ơi hai đừng nói to, Ang điếc tai.
- (Duy giọng mềm như bún) Dạ
- (An vẫn chưa buông tha) Hai ơi?
- dạ (ỉu xìu vì quá ngán ngẩm)

An và Duy đang ngồi chơi cạnh nhau. Bỗng An lên tiếng:
- Hai đừng giành đồ chơi của An nha hai. (của đáng tội bình thường Duy thấy An chơi cái gì hay thì đều lại gần miệng nói “cho hai mượn nha Ang” tay cướp khiến An òa lên khóc. Nhưng hôm nay thì không có chuyện gì xảy ra)
- Không, hai không có giành đồ chơi của Ang đâu.
- Hai đừng phá đồ chơi của Ang nha hai.
- Không, hai không có phá đồ chơi của Ang mà (bắt đầu nhấm nhẳng)
- (Thấy giọng Duy bắt đầu bực) Hai đừng bực mình nha hai.
- Hai không có bực mình mà.
- Hai đừng giận Ang nha hai.
- (Dằn từng chữ) Không Có Mà.
- Hai có buồn Ang không hai?
- Không, hai không có làm gì Ang hết. (ý là không phá không giành không bực không buồn)
- Hai không có buồn Ang đâu hả hai?
- Không!
- Thế hai làm gì? (ý là vậy hai đang cảm thấy như thế nào về An đấy. Mệt chưa?)

_MG_9821.jpg

Một hôm khác. Duy đang bực mình cái gì đó la hét um sùm. An lại gần thẳng tay tát một cái bốp vào mặt Duy. Duy bực quá khóc hu hu nên mẹ phải can thiệp:
- An, con không được đánh anh hai. Con làm mẹ buồn rồi đó. Nhìn mặt mẹ đây này (mẹ đang chuẩn bị làm một cái mặt buồn thiu cho An xem)
- (An chúi mặt vào ghế sofa giọng lí nhí) Con không thích nhìn mặt mẹ (rồi hé hé mắt nhìn lên).
Mẹ phải nhìn lên trời để nín cười.
Duy lồm cồm bò dậy:
- Ang mà đánh hai một lần nữa thì hai sẽ phạt An đó.
- (An giọng tỉnh bơ) Không.
- (Duy bắt đầu bực mình) Có.
- (vẫn tỉnh bơ) Không.
- (Hét lên) Có.
- (Càng tỉnh queo) Không có không có.
- CÓ.
- (An vẫn tỉnh bơ tủm tỉm cười, nhưng chắc cũng có hơi sợ nên giọng nhỏ dần đi) Không có không có không có.
- (Mẹ thấy Duy sắp nổ tung vì tức liền can thiệp) Em An nói chuyện mắc cười quá ha.
Và thế là cả ba cùng cười. An và Duy mà cãi nhau thì An càng lúc càng tỉnh như ruồi, còn Duy càng lúc càng bốc khói nghi ngút.

IMG_5020.jpg

Entry nào cũng kể chuyện An láu cá mà vẫn không hết. Chuẩn bị đi chơi, mẹ bảo An xuống mang giày đi. An bảo ngay “mẹ bồng Ang xuống cho nó nhanh”. Đi chơi về, mẹ đi lên lầu trước bỏ An ở dưới tự cởi giày. An nhăn nhó gọi với lên “mẹ bồng Ang lên đi mẹ, Ang mệt quá rồi, Ang chịu hết nổi”.

An tè ra quần nên ba đưa An vào phòng mặc tã. Ba nói:
- An hư lắm nha An, tè mà không gọi ba mẹ.
- (An quay phắt sang một bên, mắt nhắm tịt) Ang ngủ rồi, Ang mệt quá.

Mẹ đang đánh răng cho Duy, bỗng An bảo:
- Mẹ đừng bực mình Ang nha mẹ.
- Tại sao mẹ lại bực mình An?
- Nhìn nè (chỉ xuống đất, một dòng nước đang loang dần ra trên thảm)

Duy chuẩn bị đi học, An mon men lại gần “Ang thơm hai một cái được ko hai”. Duy lập tức chìa má cho em, rồi bỗng giật ngược lại “không được, miệng Ang dơ quá”. An tiu ngỉu chẳng nói chẳng rằng giơ tay tát Duy một phát vào má.

_MG_9832.jpg

Cả nhà mỗi người một việc, An thấy không được ai để ý thì lấy cái cây đập đập vào túi đồ của mẹ, vừa làm vừa nói “Ang lấy cái kiếm Ang chọc cho nó hỏng”.

An đứng nhún nhảy trên ghế ăn, ba bảo:
- Thôi ngồi xuống đi cô.
- (Phản đối liền) Không phải ngồi xuống đi cô.
- Thế ngồi xuống đi gì?
- Ngồi xuống đi bà.
- Ok, ngồi xuống đi bà.
Thế là An ngoan ngoãn ngồi xuống.

Mỗi sáng An đều có một niềm vui giản dị, ấy là i xong lật đật quay lại nhìn vào toilet và reo lên “CÓ PHÂNG!”. Có hôm còn thêm vài câu bình luận “Ang i da cục phâng to, VÀ An i da cục phâng nhỏ duôn. Có một cục phâng hình chái chim nữa” (đúng thật).

Thỉnh thoảng An dùng từ rất buồn cười. Chẳng hạn hình ‘trái tim’ thì trong đầu An cứ nghĩ ra chữ ‘màu tím’. Nên hôm nọ An bảo mẹ “cục phâng màu chím” làm mẹ ngạc nhiên không biết An ăn cái gì mà ra như thế. May mà An sửa lại ngay “cục phâng chái chim“. Hôm khác thì An chỉ hai trái tim màu đỏ treo trong xe bà chủ nhà và bảo “màu chím màu đỏ”.

Thấy mẹ mặc áo lạnh vào An vội vàng chạy theo “Ang muống mặc áo tủ lạnh“.

An vừa bấm ti mẹ vừa kêu “ding ding ding”. Thấy ti mẹ ướt (sữa chảy ra) An không chịu đòi ti bên kia. Sờ thấy khô An hỏi “ti bên này không có mưa hả mẹ?”.

_MG_9827.jpg

An lấy chân khều khều mặt ba:
- Đạp ba được không?
- Đạp ba thì ba đau đấy.
- Đạp nhỏ thôi mà.

Chuyện gì An cũng giải thích được rất tài tình “Tại sao con lại nằm lăn lê giữa nhà vậy?” “Tại vì để cho nó mau lớn” “Tại sao An chưa mang giày nữa?” “Tại vì Ang bực mình”. Riêng hôm nay An cởi phăng bib ra quăng phẹt xuống đất rồi lẩm bẩm “cởi bib da để cho nó thoáng”.

Hai anh em nhà này nói chuyện với nhau cute lắm:
- Phú có chim kìa hai ơi.
- Ừ, giống hai đó, giống ba luôn.
- Mắc cười quá ha hai ha.
- Ừ.
- Hai cười đi hai.
- Hì.

An rất là lý sự. Ba thấy An đứng nép vào chân ba trong bãi đậu xe thì hỏi “An sợ ô tô hả con?” “Không phải Ang sợ ô tô, Ang sợ ô tô ĐẾN”.

An ngồi trong toilet gọi mẹ “mẹ ơi, Ang i xong rồi” “mẹ ra đây, An đợi mẹ chút nha” “không phải mẹ ra đây, mẹ VÀO đây mà”.

An vào cũi mà ko chịu nằm xuống ngủ, cứ đứng gọi mẹ ời ời. Mẹ vào bảo:
- An nằm xuống nhắm mắt ngủ đi con. Các bạn Elaine, Sofia, em Phú, anh hai, ai cũng ngủ hết rồi đó.
- Ang ko muốn nằm xuống mà.
- Thế An đứng hoài mỏi chân thì sao?
- Thì Ang ngồi xuống (nói rồi ngồi phịch xuống)
- Thế An ngồi hoài mỏi lưng thì sao?
- Không, Ang ngồi hoài Ang mỏi mông.
- Thế An mỏi mông thì sao?
- Thì Ang nằm xuống (rồi ngã vật ra sau)
- An ngoan lắm, bây giờ nhắm mắt lại ngủ đi (hô hô hô).

So cheeky

An ngồi lẩm bẩm “mẹ cao, ba cao, hai cao, Ang không cao, tại vì Ang còn dỏ (nhỏ)”.

An đang ăn xoài, bà nội bảo “cho bà ăn với” An trả lời liền “bà nội không ăn được, bà nội ở VN, bà nội ở xa lắm”.

Mẹ ôm ghì An vào lòng:
- An là cô bé đáng yêu của mẹ.
- Ang là cô bé goang (ngoan) đáng yêu của mẹ Giang. Hai là cậu bé goang đáng yêu của ba Đông.
- Xong rồi sao nữa?
- Xong rồi dà…đắng một cái (rồi hai tay hai bên đánh một phát vào đầu mẹ và cười hắc hắc)

Sáng bà nội gọi skype. An la lớn “chào bà nội” rồi quay sang ba “ba bật webcam đi ba”. Tối để động viên An ăn rau nhiều, ba lôi máy ra giả vờ quay phim. An nhìn chăm chăm mấy giây rồi nhắc “ba mở cái nắp (ống kính) đó ra đi” (ba đừng tưởng lừa được An nhé).

Cả nhà thấy chuyện hai anh em có phâng ni hông? mắc cười hông?

Đối thoại nhanh gọn

Mẹ đang tập thể dục bụng, An vừa đứng xem vừa hỏi han:
- Bụng mẹ to phải không mẹ? Mẹ tập thể dục là nhỏ hả mẹ? (Rồi vỗ bụng mình bộp bộp) Bụng Ang nhỏ nè.
Bình luận: Bụng An có khi nào mà nhỏ.

An lăn xả vào lòng mẹ rất láu cá:
- Cục cưng của mẹ nè. Con muống ăng kẹo.
- (Mẹ đánh trống lảng) Mẹ cho An tờ nhé. An có biết là tờ gì không? (ý mẹ là tờ i ti)
- LÀ TỜ GIẤY!

Mẹ và Duy ngồi học các loại hình:
- Đây là hình bình hành. Đây là hình bầu dục.
Một lát sau:
- Đây là hình gì con?
- Con không biết.
- Hình bầu…bầu gì?
- HÌNH BẦU CHỜI.

Ba mẹ con ngồi hát karaoke. An giữ rịt lấy micro mặc dù chẳng hát được câu nào. Mẹ bảo:
- Cho mẹ mượn micro với.
- Mi dô của Ang mà.
- Thế micro của mẹ đâu?
- (Tỉnh bơ chỉ qua Duy) Hai đang cầm kìa mẹ.

An ngủ dậy, mếu máo chạy sầm sầm ra phòng khách:
- Mẹ đừng để Ang MỘT MÌNH trong đó mà.

Tối trước khi đi ngủ An rất muốn mẹ vào phòng với An nên An hay kiếm chuyện:
- Con muốn uống nước mẹ ơi.
- Nước ngay đó An uống đi.
Một lát lại:
- Con không muốn ôm con bò nữa.
- Thế thì An bỏ ra.
- (Mếu máo) Con muốn ôm con bò mà. (Rồi òa lên khóc. Vô duyên ghê không. Mẹ cứ mặc kệ)
Một lát lại:
- Mẹ hát lullaby đi mẹ. (Thấy mẹ không nói gì) Mẹ hát rồi hả? Mẹ không hát nữa hả mẹ? (Mẹ vẫn im lặng)
Bắt đầu đứng dậy bám thành cũi vừa khóc vừa kêu:
- MẸ VÀO ĐÂY NÓI ANG KHÔNG ĐƯỢC KHÓC ĐI MẸ.

Sáng An ngủ dậy sớm hơn ba mẹ nên thường hay đứng trong cũi gọi ba hời hời. Lần nào ba cũng giả vờ ngủ say còn mẹ bảo An nằm chơi chờ ba ngủ dậy. Sáng hôm ấy sau một lúc đứng mỏi chân hò hét mà ba mẹ không động tĩnh, An than thở “Ang muốn xuống QUÁ TRỜI ba ơi”. Ba thương quá vùng dậy tức khắc.

Giờ ăn, An hứng chí la hét. Ba mắng:
- Minh An la hét um sùm quá nha.
- Binh Ang không la hét um sùm.
- Thế ai la hét um sùm?
- Minh Duy.
- (Mẹ bật cười ha ha).
- (Phụng phịu) Mẹ đừng cười. Ba đừng cười duôn.

Minh Duy bảo với ba:
- Ba mẹ lớn lên sẽ biết nấu ăn. Trong lòng con nói như thế và trong đầu con biết sự thật như vậy đó ba biết hông ba.

An hư bị mẹ mắng nên nhăn nhó “Mẹ đừng nói với chuyện với Ang. Mẹ nói với hai. Chỉ có ba thôi” (ý là chỉ có ba mới được nói chuyện với nàng, chẳng hiểu mấy cái lý lẽ này nàng ta học được ở đâu ra nữa). Hở một chút là “mẹ đừng nhìn Ang”, “mẹ đừng cười Ang”, “mẹ đừng nói An to”. Có hôm còn “mẹ đừng mắng Ang, BỰC…MÌNH…QUÁ…ĐI…THÔI”.

Minh Duy bắt đầu quan tâm đến cơ thể:
- Mẹ ơi tại sao ti mẹ dài mà ti ba không dài và ti con không dài và ti em An cũng không dài?
- Tại vì mẹ là con gái, ti mẹ dài là để cho các con bú. Mai mốt em An lớn lên ti em An cũng sẽ dài, vì em An cũng là con gái giống mẹ.
- Tại sao mẹ lại có Minh Duy và Minh An trong bụng?
- Tại vì trong bụng mẹ có hai quả trứng, khi ba mẹ ôm nhau thì một quả nở ra Minh Duy và một quả nở ra Minh An. Quả Duy nở trước nên Duy làm anh hai. Quả An nở sau nên An làm em gái.
- Xong rồi trong bụng mẹ có quả trứng nở ra BÀ NỘI VỚI LẠI CHÚ HIẾU VỚI LẠI CÔ THƯ phải không mẹ?

- Ang diếm Ang diếm.
- An liếm cái gì?
- (Chỉ nắp thùng rác) Ang diếm cái này nè ba ơi.

Duy và An:
- An ơi ra đây chơi với anh hai đi, để cho ba mẹ NGỦ XONG. (cuối tuần hai đứa toàn dậy trước, kéo nhau ra phòng khách chơi để cho ba mẹ nướng khét lẹt).

- An ngồi xuống bậc này hai mang giày cho. (Mẹ bảo hai anh em xuống nhà mang giày chuẩn bị đi chơi)
- (Một lúc sau) Giỏi quá, hai giỏi quá (chắc là Duy đi giày cho An xong rồi)

- Em An mặc áo này đẹp quá mẹ G ơi.
- Cám ơn hai nha.
- Em An nói dễ thương quá à. Áo em An đẹp TRỜI ƠI TRỜI ƠI luôn. Có sọc ngang đẹp quá. Có hoa đẹp quá. Có màu hồng đẹp quá. Đẹp quá trời đẹp luôn. (An nghe Duy khen khoái quá nhảy chồm chồm cười hích hích).

An chẳng biết đau cái gì cứ hờ hờ khóc. Mẹ thơm rồi vẫn khóc. Bỗng An nín bặt mặt tỉnh queo “An khóc giả vờ đó mẹ”.

Duy bảo với mẹ “Lại đây con thơm cho một cái nào”.

Đi ngoài đường Duy cầm túi đựng bánh trong tay “Con vứt cái này xuống đường nó sẽ thành rác, con mang về nhà con vứt thùng rác thôi mẹ”

Duy bị An mắng “Don’t do that HÀI” (chuẩn giọng Anh luôn, nên “hai” thành “hài”). “Hai đừng làm vậy Ang bực mình hai nha hai”.

Mẹ bị An mắng “An phun mẹ CHẾT luôn”. “Sao mẹ cứ thơm đầu con hoài vậy?”. (An bị đau tay mà mẹ cứ thơm vào đầu An). “Mẹ xích ra cho Ang đọc truyện nào”.

Ba bị An mắng “Ba bỏ tay Ang ra, ba đừng giữ tay Ang”.

- Con chim kìa mẹ ơi.
- Ừ đúng rồi đó con. Con chim gì thế nhỉ?
- ANG NGHĨ LÀ con chim nó bay trên trời đó mẹ. (Trớt quớt à con gái ơi).

Duy đang xếp xe bus, An cứ mon men lại gần tìm cách xô đổ. Sau 3, 4 lần như vậy Duy bực quá hét ầm lên:
- AN, ĐỪNG LÀM NHƯ VẬY!
- (An giọng lấm lét nhưng vẫn cố vớt vát) Hai…đừng…nói…Ang…to…Ang…bực…mình…đó…nha…hai.
- Không, hai sẽ bực mình, An sẽ không giỏi.
- Hai thích bực mình hả hai? (Trớt quớt nữa rồi).

Mẹ chỉ quả dưa hấu hỏi:
- Quả gì đây An?
- Quả xoài, TO.

Đang đi ngoài đường, An tự dưng thỏ thẻ với mẹ “cô Hương nói là An xinh lắm đó”.

Mẹ vừa mắng An và An xin lỗi mẹ xong:
- Mẹ bực mình Ang hả mẹ?
- Không mẹ ko bực mình An đâu, mẹ yêu An lắm.
- Mẹ ko bực mình Ang hả mẹ? Mẹ CHỈ YÊU ANG THÔI hả mẹ?
- Ừ mẹ yêu An lắm.
- Hí hí, thích quá. Ang CŨNG yêu mẹ lắm. (Nói rồi ôm tay mẹ áp vào má hôn hít).

- Mẹ dửa dít cho Ang trong toi dét đi.
- Đ*t An to lắm, không rửa trong toilet được.
- Khôooooong, dít Ang nhỏ mà.

An đòi xuống và mẹ yêu cầu phải nhờ lịch sự “Mẹ Giang ơi, cho con được xuống giùm Ang đi”.

An thấy Duy uống mãi ko hết ly sữa bèn ra đứng trước mặt anh hai lên giọng “hai uống sữa đi, một hai ba bốn chín mười”.

Duy bị mẹ mắng vì nghịch làm hỏng tài liệu trong máy tính. An nhanh nhảu “Em MA không bấm tùm bậy máy tính mẹ ơi, hai bấm tùm bậy máy tính mẹ ơi”.

Duy làm gì sai An cũng ra mách “An không bị ho đó mẹ”, “Ang không làm đổ sữa đó mẹ”. Ý là cô nàng rất đáng khen đấy. Còn bị mẹ mắng “An hư quá” thì nhăn nhó ngay “Không, Ang giỏi lắm, hai hư lắm”.

Ồn quá

Định tranh thủ ba bố con “bọn chúng” ngủ tít tui ngồi viết bài kể chuyện Hawaii mà phòng bên cạnh mất trật tự quá xá. Hết hừ lại á rồi hự tới aaaa phối hợp nhịp nhàng. Không thể tập trung được. Chẳng nhẽ lại đánh thức anh xã dậy “mở hội thi đua cho chúng nó biết tay”.

Thư gửi ông già Noel

Kính gửi ông già Noel,
Cháu tên là Huỳnh Minh Duy, cháu sắp được 3 tuổi và cháu chưa biết viết. Nhưng cháu là một em bé ngoan (cháu tự đánh giá thế, dù ba mẹ cháu thỉnh thoảng lại bảo không phải), và cháu rất thích được quà, nên cháu nhờ mẹ cháu thảo bức thư này gửi cho ông. Cháu hy vọng ông cũng giống như mẹ cháu – chuyên để nước đến cổ mới nhảy hì hụp – nên ông chưa mua quà đâu ông nhỉ.

Để cháu kể sơ sơ ông nghe cháu ngoan như thế nào nhé. Tuy mới 3 tuổi nhưng cháu đã biết tự đi tè và đi i. Mà cháu tè gọn lắm ông ạ, không làm ướt quần cũng như bệ ngồi toilet đâu nhé. I cũng thế. Chỉ mỗi việc “chít đùi” là cháu phải nhờ đến ba cháu thôi. Nhiều khi toilet tối om, nhưng ba mẹ cháu đang bận ăn cơm, chẳng ai thèm vào bật đèn cho cháu, thế là cháu cũng liều tối mà đi luôn ông ạ. Ông thấy cháu có dũng cảm không?

Cháu còn tự làm được một số việc khác, tuy đôi khi ba mẹ cháu phải nịnh nhiều. Ví dụ như tự mang giày, mang vớ, mặc quần, cởi quần áo, kể cả áo chui đầu. Nhưng thường thì cháu hay nằm ườn ra xem Lazy Town trong lúc ba cháu lụi cụi mặc quần áo cho cháu. Cũng chỉ vì cháu thích được ba mẹ chăm sóc thôi ông ạ. (Đoạn này mẹ cháu vừa viết vừa lắc đầu, chắc là mẹ cháu đồng tình với cháu)

Cháu bây giờ rất là kỷ luật. Em An mà hư là cháu xử liền. Phạt em này, xô em này, đánh em này. Tất cả cũng chỉ là để em ngoan hơn mà thôi ông ơi. Nên bây giờ em ngán cháu lắm. Suốt ngày chạy theo đuôi cháu mà cháu nạt một tiếng là em xếp re ngay. Ba mẹ cháu toàn bảo “khiếp quá”. Chẳng biết ba mẹ cháu bảo ai khiếp nữa cơ ông ạ.

Kể từ một tuần nay, cháu luôn nhớ nói “thank you” mỗi khi ai làm gì cho cháu. Thế là ngoan lắm phải không ông? Nhưng còn “xin lỗi” thì cháu chưa được tự giác lắm. Là bởi vì cháu chẳng thấy cháu có lỗi ông ạ. Ví dụ như cháu đánh em An thì là vì em ấy giành đồ chơi của cháu. Em ấy hư thế cơ mà. Thế nên ba mẹ cháu bảo cháu xin lỗi em thì cháu nhất quyết không đồng ý. Cháu tự thấy mình là người rất có chính kiến.

À, cũng có khi cháu tự giác nói xin lỗi đấy. Như vừa nãy tự nhiên cháu lại cắn mẹ cháu một phát đau thấu trời mà nhất định không chịu xin lỗi mẹ. Thế là mẹ cháu giận không thèm nói chuyện với cháu nữa. Một lúc sau bỗng nhiên cháu chạy lại bảo “Xin lỗi mẹ. Mẹ mở cái này giùm con”. Thế cũng là tự giác rồi ông nhỉ?

Thôi kể về cháu thì còn nhiều lắm. Mà mẹ cháu phải đi nấu cơm rồi. Cháu chỉ xin túm lại một câu là “Ông ơi năm vừa rồi cháu cũng ngoan lắm. Ông tặng cho cháu một cái máy bay nhé. Loại máy bay có cánh quạt ở trên lưng ấy, à quên, ở dưới bụng ấy.”

Cháu xin kính chúc ông nhiều sức khỏe. Ở chỗ ông lạnh lắm, ông nhớ mặc áo ấm quàng khăn đeo găng đội mũ cẩn thận nha ông.

Cháu chào ông.

Ặc ặc, Duy nhăm nhe cái máy bay từ tháng trước nên hôm nọ ba mẹ đi mua cho Duy cái máy bay biết xếp dỡ hàng. Hôm nay Duy mới tòi ra nhu cầu “cánh quạt”. Thế có chết không.

Duy có vẻ háo hức Christmas lắm. Nhà bé nên ba mẹ không mua cây thông, sợ không có chỗ để. Thế mà Duy cứ nằng nặc đòi phải có cây thông để ông già Noel có chỗ tặng quà. Thế là ba lôi trong kho ra cái cây bé tí tẹo mẹ mua năm ngoái chưng trên bàn thế này. Duy rất là hỉ hả:

_DSC6375.jpg

Mẹ còn mua cho Duy Advent Calendar, là một loại lịch dành cho trẻ con để mở dần từng ngày từ ngày 1/12 đến 24/12. Có nhiều kiểu lắm. Có loại sau mỗi ô cửa sổ ứng với một ngày là một bức tranh liên quan đến Christmas, hoặc một món quà nhỏ. Lịch mẹ mua cho Duy là lịch chocolate. Ngày 1/12 là tượng con tuần lộc bằng chocolate. Ngày 24/12 là tượng ông già Noel. Các ngày khác là các cục chocolate có hình người tuyết hoặc cây thông. Duy khoái lắm, mỗi sáng lại đòi mở ra để được ăn một cục kẹo:

_DSC6355.jpg

Duy và An cũng đã có quà Christmas sớm rồi nhé. Là hai cái ghế ngồi xem tivi ở hình trên đó. Ba mẹ còn chuẩn bị thêm nhiều nhiều quà nữa cho hai anh em.

Thứ 7 này các cô chú bác Việt Kiều tổ chức Christmas sớm cho bọn trẻ con. Có cả secret Santa. Chắc chắn là Duy và An sẽ được những món quà mình thích.

Hôm qua lúc mẹ viết bài này, ba đọc được nên hôm nay đã lén vác một cây thông to đùng về nhà. Mẹ nhăn nhó vì nhà bị chật mất một khoảng lớn, nhưng hai anh em thì vô cùng khoái chí.
Cùng ba dựng cây thông. Em An nghe mẹ hô “cười nào” thì vội vàng đưa ngón tay lên miệng:

_DSC6369.jpg

Nằm dưới này thú vị phết nhỉ:

_DSC6378.jpg

Cuối tuần này cả nhà mình sẽ cùng nhau mua đồ về trang trí cây thông nha.