Archive for the 'Cuộc sống' Category

Page 2 of 27

Father’s Day

Father's Day card 2011 by Duy

Thiệp con trai và con gái tặng ba yêu nhân Ngày của Cha.

“Dear dady

we love you you’re the best dad ever bicus you play with me An love you bicus she love you”

Con trai viết cho ba theo ý của con xong ra hỏi em:
“Ang có iu ba không Ang?”
“Có chứ”
“Tại sao?”
“Tại vì Ang iu ba”

Thế nên mới có cái câu cuối ở trên.

Xong con xếp tặng ba một cái máy bay. Sáng hai đứa chạy ào vào phòng tặng cho ba lúc ba đang ngủ.

Năm nay ba sướng vì được đọc những lời yêu thương do chính các con viết ra.

Cảm ơn ba lúc nào cũng là người đàn ông tuyệt vời nhất của cả nhà.

Từ câu chuyện cậu bé Nhật 9 tuổi

Hôm qua mẹ đọc được câu chuyện này từ Facebook của một người bạn mà cảm động rơi nước mắt. Câu chuyện kể về một cậu bé Nhật mất cả gia đình trong cơn sóng thần, vừa đói vừa lạnh nhưng lại quên bản thân mình để nghĩ cho người khác. Mẹ nghĩ bụng sẽ chia sẻ chuyện này với Duy An xem hai đứa nghĩ gì.

Tối ăn cơm xong ba mở máy tính cho hai đứa xem những hình ảnh về nước Nhật hiện tại, giải thích cho chúng nó hiểu thế nào là động đất và sóng thần, và hậu quả mà nó để lại cho người Nhật và nước Nhật về vật chất và nhất là tinh thần. Tất nhiên là giải thích nhẹ nhàng dễ hiểu thôi, nhưng hai đứa có vẻ bần thần lắm. Rồi mẹ ngồi xuống đọc cho Duy An nghe câu chuyện trên. Vừa đọc vừa dừng lại thảo luận. Mẹ thấy Duy thần mặt ra, còn An đang ăn bánh cũng bỏ dở, đầu cúi xuống, thỉnh thoảng lại thở dài sượt. Đến đoạn cậu bé nhìn thấy cha mình bị nước cuốn đi, mẹ hỏi Duy nếu con đứng trên lầu nhìn xuống và thấy ba bị nước cuốn đi con có khóc không. Mẹ thề mẹ thấy mắt Duy đỏ, Duy vừa gật đầu vừa dõi mắt nhìn theo ba.

Đến đoạn cậu bé được cho cái bánh, mẹ phân tích cho hai đứa hiểu tình cảnh cậu bé lúc đó và việc được cho cái bánh có ý nghĩa như thế nào với cậu. Xong mẹ bảo “Mẹ hỏi An trước này, nếu là con thì con sẽ làm gì với cái bánh đó”:
- Ăn! (trả lời ngay không ngập ngừng, giọng lên cao có phần hiển nhiên, kiểu như “cậu còn có thể làm gì khác nữa bây giờ hả mẹ?”)
- Ừ, đang đói thì ăn là đúng rồi con nhỉ. Thế Duy thì làm gì?
- Con sẽ cất.
- Vì sao?
- Vì lỡ sau này cậu bé đói bụng không có gì ăn thì sao.
- Ừ mẹ thấy ý đấy cũng hay đấy. Thế để mẹ đọc tiếp xem cậu bé làm gì nhé.
Và mẹ đọc tiếp câu chuyện. Rồi mẹ hỏi Duy:
- Con nghĩ xem tại sao cậu bé không ăn mà lại bỏ vào thùng thực phẩm vậy?
- Tại cậu bé nghĩ là như vậy thì sẽ có nhiều đồ ăn hơn, lúc đến lượt mình cậu bé cũng sẽ có đồ ăn.
- Thế nhỡ vẫn không đủ thì sao? Cậu bé có biết chắc chắn là bỏ bánh vào thùng thì đến lượt mình sẽ có đồ ăn không?
- Dạ không. (một lúc sau) Con nghĩ là tại vì cậu bé thương mấy người kia, muốn họ được ăn.
Mẹ mừng quá vì cuối cùng con cũng hiểu ra vấn đề, dù chưa toàn diện. Lúc này em An bảo “sao cậu bé không bẻ cái bánh ra chia cho người ta một nửa?”. Hihi con gái của mẹ thật là nhanh trí đó.

Mẹ đã bàn với Duy và An rồi. Cuối tuần này nhà mình sẽ quyên góp đồ chơi, quần áo, và tiền bỏ vào một cái phong bì đem tặng cho hội SV Nhật của trường Southampton. Hội này đang kêu gọi quyên góp để gửi về nước họ.

Chẳng nhớ mẹ có kể với cả nhà chưa là Duy và An mỗi tuần lại được cho 20p tiền túi bỏ ống heo nếu trong tuần làm hết những việc phải làm mỗi ngày (xếp pj’s và đồng phục hàng ngày, dọn giường mỗi sáng ngủ dậy, chơi xong dọn dẹp đồ chơi, etc.) An thì chẳng quan tâm gì, nhưng Duy thì quý lắm. Hôm Tết và SN Duy lại được lì xì tiền nữa nên giờ số tiền của Duy đã lên tới £57. Ba mua cho Duy một con heo điện tử, bỏ tiền xu vào nó nhận ra giá trị và tự cộng vào cho mình luôn. Từ ngày có tiền Duy vào siêu thị hay nhìn giá cả mọi thứ và bảo “cái này £3, con mua được”. Hôm nào không mang tiền thì bảo “ba có cho con mượn tiền được không?”. Nhưng Duy có vẻ cũng không vung tay quá trán. Có lẽ chỉ cần cái ý nghĩ mình có thể tự mua được đồ chơi cho mình cũng đủ làm con thỏa mãn, không cần phải thật sự mua. Từ hôm có tiền đến giờ con mới tự mua đồ chơi cho mình có 2 lần thôi, và đều mua luôn cho em An nữa. Về nhà con chơi với món đó rất hào hứng. Mẹ nghĩ nếu con tự bỏ tiền ra mua đồ chơi mà chơi say mê như vậy thì cũng đáng lắm. Con còn bỏ tiền túi ra mua quà SN cho bạn Mỹ Tâm dù ba mẹ đã có quà cho bạn rồi.

Mà thật ra nếu Duy muốn dùng tiền của mình để mua đồ chơi thì ba mẹ cũng không cản được vì đó là tiền của con. Vả lại con tiêu hết tiền sau này không có tiền mua đồ chơi nữa thì xem như con cũng học được bài học về sự kiềm chế chứ sao. Ba mẹ chỉ hướng con chia tiền ra làm 3 khoản, 1 để mua đồ chơi, 1 mua quà cho người khác, 1 để dành cho những trường hợp cần thiết. Chẳng biết mọi người có ai có ý kiến hay kinh nghiệm gì về việc cho con tiền túi không nhỉ.

Costa del Sol

Chuyến đi Tây Ban Nha của nhà mình đến thật tình cờ. Một tối cách đây vài tháng, mẹ đang trên lầu bỗng nghe tiếng điện thoại, rồi tiếng ba nói chuyện lâu ơi là lâu. Một lúc sau ba xồng xộc chạy lên thò đầu vào

-          Anh vừa book nhà mình đi Tây Ban Nha rồi đấy.

-          Hả? Sao lại thế? Anh có bao giờ thèm tin lời mấy thằng bán hàng qua điện thoại đâu?

-          Ừ, nhưng cái deal này rẻ quá, anh vừa nói chuyện với nó vừa lên mạng check thấy nó có vẻ đáng tin cậy.

-          Thế bao nhiêu mà rẻ?

-          £69/tuần, một căn hộ có đầy đủ tiện nghi.

Hihi rẻ thật. Thế là nỗi bực mình vì ba chẳng thèm bàn bạc gì với mẹ tan biến.

Mẹ, sau một hồi định thần suy nghĩ:

-          Anh book ngày nào đấy?

-          Cuối tháng tư.

-          Thế lúc đấy Duy có được nghỉ học không?

-          Anh nghĩ là có được nghỉ Lễ Phục sinh.

-          Anh check lại cho kỹ đi.

Y như lời nàng phán, tuần ấy Duy không được nghỉ. Biết ngay mà, không bàn với vợ thể nào cũng có chuyện. Vấn đề là cái deal này vì nó rẻ nên mua rồi miễn trả lại. Thế là mẹ giục ba gọi ngay lại cho bọn chúng nó xin đổi sang lúc khác. Sau một hồi thương lượng ba cúp máy báo cáo “Anh chuyển sang tháng 2 rồi”.

-          Hả, thế thì lạnh chết.

-          Ừ, nhưng lỡ rồi. Anh chuyển vào tuần nghỉ giữa kỳ.

-          Thế giá vẫn thế à?

-          Không, tăng lên thành £200/tuần.

Hehe thế là vừa tốn thêm tiền vừa phải chịu lạnh, chẳng biết có gì hay ho. £200/tuần tuy không phải là đắt, nhưng vì biết mình bỏ lỡ cái deal £69 nên thấy nó đắt những gấp 3, cộng thêm các chi phí phát sinh như vé máy bay, phí xin visa, chi phí lên London hai lần (lần đầu thiếu một tờ giấy) xin visa, etc. Túm lại tuần ấy mà ở nhà thì nhà mình cũng đi chơi lòng vòng nước Anh mẹ thấy vẫn vui như thường vì còn khối chỗ đẹp chưa đi.

Bẵng đi mấy tháng sau, mẹ cũng chẳng nhớ đến chuyến đi nữa thì cái ngày đi nó tới. Trưa hôm sau ra sân bay mà sáng cả nhà mới nhộn nhịp chuẩn bị hành lý, vì cả tuần quá bận. Duy An phấn khích lắm, bảo con thích đi Tây Ban Nha vì được chơi đồ chơi trên máy bay. Lãng nhách.

Ba chọn bay chiều thứ 7 cho thong thả, bay sáng thì cả nhà phải dậy từ 4-5h sáng quá tội. Nhưng sang tới nơi thì mẹ mới rút ra một kinh nghiệm là nên chọn chuyến bay làm sao để giờ tới nơi là ban ngày. Chứ tới nơi tối thui tối mò, đường lạ, xe cũng lạ, lại lái bên phải, ba cứ gọi là lạc đường tùm lum. Thêm nữa, tới nơi là leo lên giường ngủ. Hôm sau chủ nhật siêu thị cửa hàng đóng cửa hết, chẳng mua được gì cả. Vậy nên cũng tránh luôn chủ nhật.

Duy và An thích đi máy bay nên ngoan lắm. Suốt 2.5 tiếng bay cứ ngồi nói chuyện, ăn uống và tô màu, không thấy bị cuồng chân gì cả. Chỉ có ba là mệt vì ngồi với hai đứa và mẹ thì chán vì chơi mãi mấy trò trên iPod.

DSC_5364.jpg
DSC_5345.jpg

Chuyến đi này ba sắm cho hai đứa hai cái vali hiệu Trunki. Duy được hình con hổ, An được màu tím, đúng sở thích của hai đứa. Trunki tiện lắm, trẻ con có thể tự kéo, hoặc cưỡi lên dùng chân tự đẩy đi, hoặc leo lên cho người lớn kéo. Duy rất hgười lớn, từ đầu đến cuối phụ trách vali của mình rất trách nhiệm. An thì chỉ chơi bời một tí rồi toàn đòi ba mẹ kéo thôi.

DSC_5378.jpg
DSC_5388.jpg

Hôm nay chủ nhật cả nhà dậy muộn nên chỉ đi lòng vòng quanh vùng. Chỗ mình ở gọi là Costa del Sol (Coast of the Sun), ngoài rìa thành phố Fuengirola, thuộc vùng Andalucia, rất phong phú về mặt văn hóa lịch sử.

Thành phố du lịch có khác, người xe đông nghẹt, tìm mãi không có chỗ đậu xe. Đậu xe được rồi cả nhà đi dạo ra bãi biển. Nhìn thấy một anh da đen đứng nướng cá mòi ngon ơi là ngon. Mẹ chợt nhận ra món này trong guide book gọi là món đặc sản của vùng. Anh ấy lấy cá từ trong một chậu đá xiên vào que, xong tát mấy nắm muối hột bám lên mình cá, rồi cắm vào tro cạnh đống lửa. Gió thổi lửa táp vào cá làm cho cá chín. Nhìn anh ấy làm mà đói cả bụng. Thế là cả nhà quyết định vào nhà hàng ăn trưa. Ôi giời ơi đông quá đứng đợi xếp bàn phải đến nửa tiếng. Hai đứa kia tất nhiên là phải kiếm trò cho chúng nó khỏi lèo nhèo:

DSC_5400.jpg

Trong lúc đứng đợi mẹ để ý thấy mấy anh phục vụ bưng qua bưng lại bao nhiêu là món hấp dẫn, lại toàn hải sản, đúng món tủ của mẹ. Một bà gọi một đĩa cá cơm tẩm bột chiên giòn (battered fried anchovies). Một ông kêu một đĩa nghêu xào gì gì đó. Rồi mực khoanh tròn chiên giòn, cơm hải sản đặc sản Tây Ban Nha (paella), cá nướng muối, sò hấp. Lại thêm cái bà ăn món cá cơm chiên giòn ấy cứ ngồi tỉ mẩn gỡ bột từng con chỉ ăn mỗi cá không. Sốt hết cả ruột.

Cuối cùng thì cũng được xếp bàn. Và món đầu tiên tất nhiên là cá cơm tẩm bột chiên giòn. Không ngờ hai đứa nhà mình hưởng ứng nhiệt liệt, còn ăn luôn cả xương nhỏ như ba mẹ, chỉ bỏ mỗi sợi xương sống. Cá vùng biển có khác, mềm tươi ngọt. Bột chiên cũng vừa, không dày quá. Món thứ hai tất nhiên cũng là xiên cá mòi nướng muối biển. Cũng ngon ngọt thật không uổng công chờ đợi. Món thứ ba mẹ quyết định gọi một đĩa hải sản nướng thập cẩm ăn cho biết. Quả là một chọn lựa đúng đắn. Cái gì trong đĩa này cũng tươi giòn ngọt, như vừa kéo từ biển lên là quẳng vào lửa nướng luôn vậy. Trong đĩa này mẹ đặc biệt thích món mực tươi nướng và cá rape (monkfish, cũng là một đặc sản của vùng). Mực thì ngọt, cá thì giòn, mà nó nướng với cái gì chẳng biết, cứ thơm lừng. Cá này người ta ví ngon như  thịt sò điệp hoặc đuôi tôm hùm.

DSC_5426.jpg
DSC_5425.jpg
DSC_5418.jpg

Cả nhà ăn uống no say mà hết chưa đến €30, quá rẻ không thể tưởng tượng. Đó là thêm cả bánh mỳ và đồ uống rồi đấy nhé. Duy thích chí lắm, vừa ăn vừa phát biểu “con muốn nhà mình mua nhà ở Tây Ban Nha rồi ở đây luôn”.

Ăn xong cả nhà ra biển chơi cát vọc nước. Hai đứa xắn quần lội nước tưng bừng, không sợ sệt gì cả. Mẹ ngạc nhiên lắm vì năm ngoái có đứa nào dám đến gần biển đâu.

DSC_5453.jpg
DSC_5446.jpg

Từ Fuengirola cả nhà lại phóng xe đến Malaga, nhưng đã chiều muộn nên chẳng kịp xem gì cả. Nghe bảo ở đây có khu phố cổ đẹp lắm.

Kế hoạch ngày mai là cả nhà đi Seville, thủ phủ của vùng Andalucia này. Seville cách Costa del Sol những 240km, đi mất 2.5h, nên phải tranh thủ dậy thật sớm, thậm chí ăn sáng dọc đường luôn.

A dios. Hẹn cả nhà ngày mai nhé.