Archive for the 'Cuộc sống' Category

Page 4 of 27

Christmas is really all around

Hôm nay thì mẹ cảm thấy không khí Christmas lắm rồi.

Sau Halloween tất cả các chốn công cộng bắt đầu trang trí Christmas.

Nhà mình cũng lôi cây thông ra trang trí từ hai tuần trước, theo đúng tinh thần của chú Việt “chơi là chơi cái không khí”. Câu này thật hay.

Trang trí xong cả nhà tự sướng vài kiểu ảnh:

DSC_4321.jpg
DSC_4294.jpg
DSC_4333.jpg

Trưa hôm nọ đi làm về sớm, gặp An và các bạn với các cô rồng rắn kéo nhau ra bưu điện để “gửi thư cho ông già Noel”.

Duy đi học về toàn nghêu ngao các bài hát về chuyện Chúa ra đời như thế nào. Nhờ Duy mà cả nhà biết được nhiều bài Thánh ca như We three Kings hay Away in a manger hay phết.

Tuần trước cả nhà mình với nhà bạn Mỹ Tâm đi xem kịch A Christmas Carol, một câu chuyện kinh điển về Giáng Sinh mà ai cũng biết (chỉ có nhà mình chưa biết).

Cũng tuần trước trường An gửi về nhà mấy quyển lịch và mấy tấm thiệp Christmas cho An tự vẽ (tất nhiên là ba mẹ phải móc túi cho trường in ấn).

Mùng 1 tháng 12, hai anh em được mở ô chocolate đầu tiên trong Advent Calendar của mình.

Thứ 4, mẹ và các cô ở playgroup làm bánh apple crumble để dành cho tiệc Christmas ngày 15.

Tối kia nhìn ra ngoài cửa sổ thấy tuyết rơi ngập đường, cảnh vật trắng xóa tĩnh lặng, nhớ đến lời một bài hát “I’m dreaming of a white Christmas….”. Sáng bước ra đường cứ tưởng mình không ở Southampton.

Hôm nay cả nhà nghỉ làm nghỉ học vào trung tâm mua mấy món đồ xinh xinh về tiếp tục trang trí nhà cửa đón Giáng sinh. Bây giờ bàn ăn đã có một cái khăn trải đỏ thắm thêu lá holly xanh lá cây. Thêm một bình cắm mấy cành quả berries đỏ mọng, và mấy quả thông ‘thả hờ hững’ (thật ra là không biết để vào đâu nên cứ bày đại trên bàn). Một vòng cây khô quấn quanh chú tuần lộc với cái mũi đỏ chót treo ngay cửa ra vào. Hai đôi vớ đỏ treo lò sưởi, sẵn sàng cho hai chó con đựng quà của ông già Noel. Thế là cũng ấm cúng lắm rồi.

Ngày mai hai cái tiệc Giáng sinh sớm. Quà cáp chuẩn bị đầy đủ.

Thứ 6 tuần sau An cùng với lớp lên xe buýt vào trung tâm xem hòa nhạc dành cho thiếu nhi ở Hội trường thành phố.

Cuối tuần thêm một cái tiệc Giáng sinh.

Tuần sau nữa cả Duy và An cùng ăn tiệc Christmas của trường. Mẹ phải chuẩn bị cho An một món quà để ông già Noel trao cho An ở trường. Ba mẹ còn được mời tới xem Duy và các bạn trình diễn các tiết mục văn nghệ mừng Chúa ra đời. Trường An cũng có Carol concert vào ngày 17 mà chẳng thấy An luyện tập gì ráo.

Ngày 15 ba đi ăn Christmas với trường của ba. Ngày 20 tới lượt mẹ. Cả buổi chiều hôm đó cả trường được nghỉ để cùng chơi các trò đố vui trúng thưởng, và có thêm màn tặng quà giấu mặt (Secret Santa) cho nhau nữa.

Ngày 18 hội SV VN tổ chức tiệc Giáng sinh. Năm nay có thêm hội diễn văn nghệ vì nhiều nhân tài mới xuất hiện. Duy và An cũng tham gia một tiết mục đặc sắc mà đến giờ chót mới tiết lộ cho gay cấn.

Lịch ăn chơi vẫn còn tiếp. Năm nay mẹ enjoy không khí Giáng sinh nhất. Có lẽ vì hai đứa đi học mang về nhà nhiều lịch trình kế hoạch mà ba mẹ phải theo dõi. Nói ra thì bà nội lại bảo ‘các con mất gốc’, chứ nhà mình háo hức Giáng sinh hơn Tết nhiều. Ra đường thấy đèn đuốc sáng choang, nhạc Giáng sinh khắp mọi nơi, người người shopping đông đảo. Về nhà hai đứa suốt ngày léo nhéo con muốn món này con muốn món kia. Chứ Tết thì ai cũng phải đi học đi làm. Ra đường hầu như chẳng ai biết Tết là gì, không bàn tán không chuẩn bị. Về nhà nếu ba mẹ bận bịu không nhớ tới thì xem như qua luôn. Cũng may còn có hội SV VN năm nào cũng tổ chức gói bánh chưng nên còn có dịp nhớ Tết một chút. Nhưng cũng chỉ gói gọn trong một cuối tuần là hết. Không như Giáng sinh hàng mấy tháng liền.

Tặng cả nhà bài hát Christmas is all around, một soundtrack trong phim Love actually mà Giáng sinh năm nào TV cũng chiếu. Phim dễ thương lắm mọi người ạ.

Chuyện vặt

Hai vợ chồng đang xem phim, bỗng chồng huých cùi chỏ:
- Nghỉ xem phim, em ra viết blog đi. Độc giả trung thành Duy & An gọi kìa.
Thế là lóc cóc ra viết vài hàng dành cho các độc giả trung thành yêu quý :). Nhân đây mẹ cũng xin cảm ơn bạn Duy & An :) đã vào ủng hộ nhà Duy An, làm mẹ quyết tâm viết bài này. Tung tích của bạn chỉ vỏn vẹn đang ở Bỉ và người miền Nam, hihi không biết có đúng không.

Mẹ đứng đánh răng, thấy An vừa rửa tay vừa thổi phù phù:
- Con làm gì thế?
- Con thổi cho nước nó nguội để con rửa tay (nàng đang mở vòi nước ấm, mùa đông rồi, rửa bằng vòi lạnh thì cóng lắm)
Haha thổi thế thì không biết đến bao giờ.

Ba giảng giải cho An về họ và tên:
- Chú Ron có họ là Weasley. Cả nhà chú ai cũng có họ là Weasley hết. Giống như nhà mình ba họ Huỳnh, anh hai cũng họ Huỳnh. Thế An là họ gì?
- Con là Huỳnh Minh An. (tiếp luôn) Còn mẹ là …Huỳnh Yang. (rồi sửa lại ngay) Huỳnh Zang.

Mẹ đang bận trang điểm mà An cứ gọi mẹ xuống mở cửa phòng đồ chơi cho An. Mẹ bảo:
- Bây giờ mẹ bận trang điểm, xong là mình đi luôn, không có thời gian chơi đâu con ơi.
- Con có thời gian đó, con có thể cho mẹ một chút xíu được đó.
Úi choa, cảm ơn con nhiều, được thế thì tốt quá.

An lật đật chạy ra toilet:
- Mắc tè, mắc tè quá.
Duy chạy vội theo sau:
- Để hai bế An lên ngồi cho.
rồi nhanh tay kéo quần em xuống, khệ nệ bế em lên ngồi toilet
- Cám ơn hai nha hai.
- Không có chi.
Tim mẹ trào lên cảm giác yêu thương và tự hào quá đỗi về hai cục vàng của mẹ.

Mẹ mang cheese và biscuits cho hai anh em ăn snack. An đòi cầm cheese trong tay nên mẹ dặn:
- Con chưa được ăn bây giờ đâu, để ăn trưa xong đã nhé.
Hai giây sau đã thấy nàng ta ăn hết nửa cây cheese. Mẹ giận lắm, không phải vì An ăn mất cây cheese, mà vì An không nghe lời mẹ, mà An thường xuyên thích là làm thôi.
- Vậy chút nữa con chỉ còn biscuit để ăn thôi.
Duy nghe thế vội can thiệp:
- Nhưng mà như vậy thì em An sẽ buồn lắm, vì em An không thích ăn đồ ngọt đâu, em An chỉ thích ăn cheese thôi.
Mẹ tranh thủ hỏi luôn:
- Thế con nghĩ xem bây giờ mình phải làm sao?
- Con nghĩ là tới giờ snack con sẽ cho em An cây cheese của con.
Mẹ nghe thế lòng mềm như bún, vào lấy cho An một cây cheese khác.

Trời mưa, Duy đi ra đi vào:
- Con không muốn ba Đông bị ướt.
- Ừ, ba bị ướt thì tội nghiệp quá con nhỉ.
- Dạ, ba có thể bị con vi trùng cảm nó cắn đó.
- Thế bây giờ mình phải làm sao hả con?
- Mình phải đi đón ba thôi.
- Thế lỡ ba đang trên đường về rồi thì sao?
- Thế thì mẹ phải gọi điện cho ba ngay đi. Nói ba đừng về, đợi mình đi đón ba.
Ba thấy con trai yêu quan tâm đến ba chưa.

Ba đi công tác, tối hai đứa ngủ sớm, mẹ ở dưới nhà một mình lướt net. Bỗng mẹ nghe tiếp cạch cửa, chạy ra xem thì hồn vía lên mây. Cửa trong khóa cả hai khóa, mở ra xem cửa ngoài thấy cửa ngoài cũng khóa cả 3 loại khóa. Mẹ đứng ngẩn một lúc, nhẩm lại trong đầu và chắc chắn là không phải mình khóa vì từ lúc chuyển về nhà này mình chưa bao giờ có ý định dùng tới tất cả các loại khóa như vậy. Quái lạ, ai nhỉ. Chẳng lẽ có kẻ xấu chui vào nhà rồi khóa trái cửa lại để khống chế mình. Gì thì gì, mình phải thoát ra trước mới tính đường cứu các con được. Mẹ chạy vào nhà chụp cái điện thoại rồi mở toang cửa chạy ra đường đứng gọi điện cho chú Trung nhà cô Giao. Chỉ thoáng sau chú Trung và chú Hoàng Anh chạy qua lùng sục từ trên xuống dưới, trong tủ, dưới gầm giường. Chẳng có ai. Ông Gary ăn vội bữa tối rồi cũng chạy qua xem thế nào. Ông ấy bảo hay là Duy, vì trẻ con có thể cảm thấy nỗi lo lắng của người lớn nên làm thế. Mẹ nghĩ một chút rồi bác ngay, vì có vạch đo chiều cao Minh Duy ngay đấy. Mẹ và ông ấy đo thử thì Duy không thể với tới mấy cái khóa trên cùng. Mà từ chiều Duy đi học về toàn ở cạnh mẹ cho đến lúc đi ngủ, không thể nào đóng cửa mà mẹ không biết. Với lại mẹ chưa bao giờ bảo với Duy An là mẹ sợ hay lo lắng khi ba đi vắng gì hết. Thấy mẹ chưa hết sợ, cô Giao gửi chú Trung sang ngủ ở phòng khách nhà mình.

Dù sao sáng hôm sau Duy ngủ dậy mẹ cũng hỏi ngay:
- Hôm qua con có khóa cửa nhà mình không đấy?
- (tỉnh queo) Dạ có.
- Thật á??? Con khóa như thế nào?
- Con bắc ghế lên con khóa.
Mẹ ngồi xuống ôm lấy Duy:
- Con nghĩ thế nào mà con lại đi khóa cửa thế?
- Tại con sợ có người xấu vào nhà nên con khóa cửa lại.
Ôi con trai của mẹ, con trai suy nghĩ người lớn thế, bảo vệ được mẹ và em rồi đấy nhỉ.

Chẳng biết nữa

Chồng lại đi vắng, mình ở nhà ôm hai đứa. Ban ngày chúng nó thức thấy bận thật là bận. Ban tối chúng nó ngủ thấy buồn thật là buồn. Nhà cửa trống vắng lặng phắc, chỉ có mỗi tiếng monitor thỉnh thoảng tít tít vài cái. Ướccccc gì được ở gần gia đình và bạn bè. Chỉ cần buổi chiều ông ngoại đi làm về ghé qua mang cho hộp mít, buổi sớm bà nội tập thể dục ngang mua cho ổ mỳ thịt. Thế thì cả ngày quần với hai chúng nó cũng không thấy mệt, chồng có đi hàng tuần cũng đỡ hụt hẫng. Ước gì có mấy nhỏ bạn thân ở quanh, chẳng cần ới chúng nó cũng ghé ngang, hoặc nếu chúng nó quên không ghé thì mình cũng gọi ngay chẳng ngại.

IMG_0945.jpg

Mình thuộc loại bám chồng. Chồng đi làm mỗi ngày mình cũng đã buồn rồi, huống gì đi cả tuần không về. Chồng ở nhà thì cứ phải nhìn thấy chồng cơ. Chồng ra vườn cũng ngóng, chồng đi toilet cũng tìm. Chồng bảo em ở nhà chơi với con anh đi chợ nhất định không chịu. Chồng bảo thế anh chở em với con ra công viên chơi còn anh đi chợ cũng không chịu. Cứ thích cả nhà rồng rắn vào siêu thị cơ. Lạ thật. Mà mình cũng chẳng thuộc loại con gái yếu đuối cần che chở gì. Ngày xưa chuyện gì cũng tự lo tự quyết, lúc ba đi vắng còn biết sửa cả điện đóm (kiểu nối dây, thay bóng đèn hay cầu chì thôi).

Không biết có phải tại chồng mình bọc mình kỹ quá không nhỉ. Nhà có vấn đề gì chồng lo hết, mà cứ lo một mình. Mình có hỏi han cập nhật tình hình thì chồng bảo “em cứ để anh lo”. Mà tính chồng thì calm lắm, chuyện nóng hổi chồng cũng tỉnh queo, bảo “anh tính hết rồi”. Lúc nào cũng im im, trong đầu dự đoán hết mọi khả năng mọi tình huống, nên có gì xảy ra chồng mình cũng bình chân như vại. Nên là mình cũng vại chân như bình.

Giờ chồng đi vắng rác đầy phải tự đổ, đi ngủ muộn không ai giục lên cho anh ôm, không ai lấy thuốc đánh răng để sẵn, móng tay móng chân dài không ai cắt. Tối chẳng được ai rủ rê tối nay em muốn xem phim gì, sáng chẳng ai làm đồ ăn sáng cho ba mẹ con. Cũng chẳng còn ai cho mình cằn nhằn sao anh chưa tắm, cho mình lấy hứng nấu món cầu kỳ. Ba mẹ con ở nhà bữa thì Burger King, bữa bánh mỳ tỏi nướng. Xong chở chúng nó ra công viên, mẹ ngồi iPod, con tha hồ chạy nhảy cho mệt rũ ra, rồi chở chúng nó về quăng lên giường cho hết một ngày.

Thế nên là chồng đi vắng mình cứ thấy bất ổn thế nào. Thế nên là thế này cũng chẳng hay ho gì. Mình vốn ghét sự bị động, mà thế này bị động quá còn gì. Bị động về tình cảm nên lại càng chết.

Nghĩ lại thấy bà nội quả đúng là siêu!