Archive for the 'Du lịch' Category

Hola de Ronda

Đúng là nói trước bước không qua, đêm hôm đó An lên cơn sốt đùng đùng, cả mẹ cả An không ngủ được nên sáng hôm sau mãi 10h mới bảnh mắt. Kế hoạch đi Seville đành bị hủy bỏ, thay vào đó là Ronda nơi có cái cầu Mới (Puente Nuevo) bắc ngang qua cái thung lũng, và ngôi làng trắng như tuyết (theo lời ba quảng cáo).

Đường đi lên Ronda toàn đồi núi quanh co ngoằn nghoèo, mẹ lại mất ngủ đêm qua nên chóng hết cả mặt. Nói chung thành phố này không để lại cho mẹ ấn tượng gì đặc biệt. Cái cầu Mới thì cũ rích mà lại không được hùng vĩ như mẹ hình dung. Có khi tại mệt quá nên mẹ đâm ra khó tính.

Puente Nuevo - New Bridge
DSC_5625.jpg
DSC_5813.jpg
DSC_5811.jpg
DSC_5688.jpg

Bữa ăn trưa ở một cái nhà hàng thuộc chuỗi khách sạn Pandores sang trọng, đã đắt lè lưỡi lại còn không hợp khẩu vị làm mẹ càng chán thêm, mặc dù trình bày kiểu cọ.

Khai vị: salad thơm tôm và hai món súp lạnh

DSC_5722.jpg
Two cold soups

Món chính: đuôi bò hầm và chân bạch tuộc chiên giòn + risotto

Oxtail
Grilled octopus

Tráng miệng: chẳng nhớ nổi tiên

DSC_5729.jpg
DSC_5728.jpg

Sau vụ này mẹ mới nhận ra ăn uống đối với mẹ thật quan trọng. Được ăn ngon thì thấy đời thật tươi sáng, không thì chán không còn gì chán hơn. Nhớ ngày xưa mới quen ba cứ hay dỗi ba, nhưng vào đến nhà hàng người ta bưng món ăn ra là mặt mày giãn nở quên hết giận hờn. Nhiều lúc cũng tự thấy ngượng.

Ăn trưa xong cả nhà đi loanh quanh khu làng cổ. Làng trắng là vì tường quét vôi trắng. Có thế thôi. Mẹ chỉ thích mỗi mấy cây cam sai trĩu trịt. Duy thích quá nên mẹ hỏi người ta hái cho mình một quả. Cam thơm thật, thơm lắm ấy, mỗi tội chua loét chỉ dùng để làm mứt. Hơn nữa cam này không ăn được vì có phun nhiều thuốc kích thích. Thảo nào sai quả thế.

DSC_5780.jpg
DSC_5767.jpg

Tuy nhiên cuối ngày chắc trời thương nên cho mẹ một chút ánh sáng. Số là Ronda vốn nổi tiếng về đồ da. Đi ngang mấy tiệm ba nhắc mẹ vào xem thắt lưng, túi xách. Đầu ngày mẹ chẳng thèm để ý, cuối ngày thừa thời gian nên tò mò vào xem. Không ngờ tậu được một cái túi trông hơi bị được, đường may sắc sảo, da thật 100%, lại còn được giảm giá bởi anh bán hàng dễ thương.

P.S. Ái chà chà, viết xong google được bài này về Ronda, hóa ra mình dân chơi nửa mùa chẳng biết gì sất. Mọi người đọc về Ronda nhé.

Costa del Sol

Chuyến đi Tây Ban Nha của nhà mình đến thật tình cờ. Một tối cách đây vài tháng, mẹ đang trên lầu bỗng nghe tiếng điện thoại, rồi tiếng ba nói chuyện lâu ơi là lâu. Một lúc sau ba xồng xộc chạy lên thò đầu vào

-          Anh vừa book nhà mình đi Tây Ban Nha rồi đấy.

-          Hả? Sao lại thế? Anh có bao giờ thèm tin lời mấy thằng bán hàng qua điện thoại đâu?

-          Ừ, nhưng cái deal này rẻ quá, anh vừa nói chuyện với nó vừa lên mạng check thấy nó có vẻ đáng tin cậy.

-          Thế bao nhiêu mà rẻ?

-          £69/tuần, một căn hộ có đầy đủ tiện nghi.

Hihi rẻ thật. Thế là nỗi bực mình vì ba chẳng thèm bàn bạc gì với mẹ tan biến.

Mẹ, sau một hồi định thần suy nghĩ:

-          Anh book ngày nào đấy?

-          Cuối tháng tư.

-          Thế lúc đấy Duy có được nghỉ học không?

-          Anh nghĩ là có được nghỉ Lễ Phục sinh.

-          Anh check lại cho kỹ đi.

Y như lời nàng phán, tuần ấy Duy không được nghỉ. Biết ngay mà, không bàn với vợ thể nào cũng có chuyện. Vấn đề là cái deal này vì nó rẻ nên mua rồi miễn trả lại. Thế là mẹ giục ba gọi ngay lại cho bọn chúng nó xin đổi sang lúc khác. Sau một hồi thương lượng ba cúp máy báo cáo “Anh chuyển sang tháng 2 rồi”.

-          Hả, thế thì lạnh chết.

-          Ừ, nhưng lỡ rồi. Anh chuyển vào tuần nghỉ giữa kỳ.

-          Thế giá vẫn thế à?

-          Không, tăng lên thành £200/tuần.

Hehe thế là vừa tốn thêm tiền vừa phải chịu lạnh, chẳng biết có gì hay ho. £200/tuần tuy không phải là đắt, nhưng vì biết mình bỏ lỡ cái deal £69 nên thấy nó đắt những gấp 3, cộng thêm các chi phí phát sinh như vé máy bay, phí xin visa, chi phí lên London hai lần (lần đầu thiếu một tờ giấy) xin visa, etc. Túm lại tuần ấy mà ở nhà thì nhà mình cũng đi chơi lòng vòng nước Anh mẹ thấy vẫn vui như thường vì còn khối chỗ đẹp chưa đi.

Bẵng đi mấy tháng sau, mẹ cũng chẳng nhớ đến chuyến đi nữa thì cái ngày đi nó tới. Trưa hôm sau ra sân bay mà sáng cả nhà mới nhộn nhịp chuẩn bị hành lý, vì cả tuần quá bận. Duy An phấn khích lắm, bảo con thích đi Tây Ban Nha vì được chơi đồ chơi trên máy bay. Lãng nhách.

Ba chọn bay chiều thứ 7 cho thong thả, bay sáng thì cả nhà phải dậy từ 4-5h sáng quá tội. Nhưng sang tới nơi thì mẹ mới rút ra một kinh nghiệm là nên chọn chuyến bay làm sao để giờ tới nơi là ban ngày. Chứ tới nơi tối thui tối mò, đường lạ, xe cũng lạ, lại lái bên phải, ba cứ gọi là lạc đường tùm lum. Thêm nữa, tới nơi là leo lên giường ngủ. Hôm sau chủ nhật siêu thị cửa hàng đóng cửa hết, chẳng mua được gì cả. Vậy nên cũng tránh luôn chủ nhật.

Duy và An thích đi máy bay nên ngoan lắm. Suốt 2.5 tiếng bay cứ ngồi nói chuyện, ăn uống và tô màu, không thấy bị cuồng chân gì cả. Chỉ có ba là mệt vì ngồi với hai đứa và mẹ thì chán vì chơi mãi mấy trò trên iPod.

DSC_5364.jpg
DSC_5345.jpg

Chuyến đi này ba sắm cho hai đứa hai cái vali hiệu Trunki. Duy được hình con hổ, An được màu tím, đúng sở thích của hai đứa. Trunki tiện lắm, trẻ con có thể tự kéo, hoặc cưỡi lên dùng chân tự đẩy đi, hoặc leo lên cho người lớn kéo. Duy rất hgười lớn, từ đầu đến cuối phụ trách vali của mình rất trách nhiệm. An thì chỉ chơi bời một tí rồi toàn đòi ba mẹ kéo thôi.

DSC_5378.jpg
DSC_5388.jpg

Hôm nay chủ nhật cả nhà dậy muộn nên chỉ đi lòng vòng quanh vùng. Chỗ mình ở gọi là Costa del Sol (Coast of the Sun), ngoài rìa thành phố Fuengirola, thuộc vùng Andalucia, rất phong phú về mặt văn hóa lịch sử.

Thành phố du lịch có khác, người xe đông nghẹt, tìm mãi không có chỗ đậu xe. Đậu xe được rồi cả nhà đi dạo ra bãi biển. Nhìn thấy một anh da đen đứng nướng cá mòi ngon ơi là ngon. Mẹ chợt nhận ra món này trong guide book gọi là món đặc sản của vùng. Anh ấy lấy cá từ trong một chậu đá xiên vào que, xong tát mấy nắm muối hột bám lên mình cá, rồi cắm vào tro cạnh đống lửa. Gió thổi lửa táp vào cá làm cho cá chín. Nhìn anh ấy làm mà đói cả bụng. Thế là cả nhà quyết định vào nhà hàng ăn trưa. Ôi giời ơi đông quá đứng đợi xếp bàn phải đến nửa tiếng. Hai đứa kia tất nhiên là phải kiếm trò cho chúng nó khỏi lèo nhèo:

DSC_5400.jpg

Trong lúc đứng đợi mẹ để ý thấy mấy anh phục vụ bưng qua bưng lại bao nhiêu là món hấp dẫn, lại toàn hải sản, đúng món tủ của mẹ. Một bà gọi một đĩa cá cơm tẩm bột chiên giòn (battered fried anchovies). Một ông kêu một đĩa nghêu xào gì gì đó. Rồi mực khoanh tròn chiên giòn, cơm hải sản đặc sản Tây Ban Nha (paella), cá nướng muối, sò hấp. Lại thêm cái bà ăn món cá cơm chiên giòn ấy cứ ngồi tỉ mẩn gỡ bột từng con chỉ ăn mỗi cá không. Sốt hết cả ruột.

Cuối cùng thì cũng được xếp bàn. Và món đầu tiên tất nhiên là cá cơm tẩm bột chiên giòn. Không ngờ hai đứa nhà mình hưởng ứng nhiệt liệt, còn ăn luôn cả xương nhỏ như ba mẹ, chỉ bỏ mỗi sợi xương sống. Cá vùng biển có khác, mềm tươi ngọt. Bột chiên cũng vừa, không dày quá. Món thứ hai tất nhiên cũng là xiên cá mòi nướng muối biển. Cũng ngon ngọt thật không uổng công chờ đợi. Món thứ ba mẹ quyết định gọi một đĩa hải sản nướng thập cẩm ăn cho biết. Quả là một chọn lựa đúng đắn. Cái gì trong đĩa này cũng tươi giòn ngọt, như vừa kéo từ biển lên là quẳng vào lửa nướng luôn vậy. Trong đĩa này mẹ đặc biệt thích món mực tươi nướng và cá rape (monkfish, cũng là một đặc sản của vùng). Mực thì ngọt, cá thì giòn, mà nó nướng với cái gì chẳng biết, cứ thơm lừng. Cá này người ta ví ngon như  thịt sò điệp hoặc đuôi tôm hùm.

DSC_5426.jpg
DSC_5425.jpg
DSC_5418.jpg

Cả nhà ăn uống no say mà hết chưa đến €30, quá rẻ không thể tưởng tượng. Đó là thêm cả bánh mỳ và đồ uống rồi đấy nhé. Duy thích chí lắm, vừa ăn vừa phát biểu “con muốn nhà mình mua nhà ở Tây Ban Nha rồi ở đây luôn”.

Ăn xong cả nhà ra biển chơi cát vọc nước. Hai đứa xắn quần lội nước tưng bừng, không sợ sệt gì cả. Mẹ ngạc nhiên lắm vì năm ngoái có đứa nào dám đến gần biển đâu.

DSC_5453.jpg
DSC_5446.jpg

Từ Fuengirola cả nhà lại phóng xe đến Malaga, nhưng đã chiều muộn nên chẳng kịp xem gì cả. Nghe bảo ở đây có khu phố cổ đẹp lắm.

Kế hoạch ngày mai là cả nhà đi Seville, thủ phủ của vùng Andalucia này. Seville cách Costa del Sol những 240km, đi mất 2.5h, nên phải tranh thủ dậy thật sớm, thậm chí ăn sáng dọc đường luôn.

A dios. Hẹn cả nhà ngày mai nhé.

Clovelly Village

Sáng hôm sau như kế hoạch cả nhà lên đường đi thăm Clovelly Village. Dọc đường ghé vào thành phố nhỏ Appledore cạnh biển. Ở đây chẳng có gì hấp dẫn ngoài vài ông bà già ngồi ngáp ruồi phơi nắng và mấy con tàu mắc cạn. Một con chó vừa bơi dưới nước vừa chạy đuổi chim mòng biển. Bầu trời xanh ngắt, nắng chan hòa. Nói chung chắc mình phải thêm 20 tuổi nữa mới thích ở đây.

DSC_8480.jpg

Có một điều thú vị là khi đang quanh quẩn dọc bờ kè, mẹ tình cờ phát hiện cái con mà mình ăn ngày hôm qua, cái con mà mẹ tuyệt đối tin tưởng với chú Linh là “con bào ngư, ngày xưa chỉ có vua chúa mới được ăn, em không biết à” ấy, nó có tên tục là Peppery Furrow Snail, rất nhiều ở vùng này. Cô Hạnh bảo tối chị về nhớ tra internet xem thử con này có ăn được không nhé. Èo, nghe tên snail là thấy ớn rồi. Hôm qua lúc xào nó lên nó tự lóc khỏi vỏ, thò hai sợi râu ra, chị Thanh đã bảo “sao con này giống con snail quá” mà mẹ gạt phắt đi hihi.

Làng Clovelly, địa điểm chính của nhà mình hôm đấy, là tài sản riêng thừa kế từ đời này sang đời khác của một gia đình từ năm 1738. Chính sách của gia đình này là bảo tồn làng theo phong cách của thời giữa thế kỷ 19, sử dụng những vật liệu truyền thống và phương pháp thủ công. Tất cả các ngôi nhà trong làng đều được ông chủ hiện nay cho thuê sau khi đã phỏng vấn người thuê về ý định sử dụng ngôi nhà. Ông ấy không muốn bán cho những gia đình giàu có dùng làm nhà nghỉ vì sợ làng sẽ chết nếu mỗi năm chỉ có vài tháng là có người ở.

Source: http://southwestseakayaking.co.uk

DSC_8540.jpg
DSC_1155.jpg
DSC_8562.jpg

Làng này đặc biệt ở chỗ ô tô không được phép đi vào làng. Muốn thồ hàng lên thì dùng lừa, muốn thồ hàng xuống dùng sledge. Con đường đi xuống làng lát bằng một loại sỏi tròn dài đều chằn chặn, khá là trơn.

DSC_8522.jpg
DSC_8548.jpg

Các ông già bà cả đến chơi ai cũng có một cái gậy, chân mang giày leo núi. Đoàn mình đúng kiểu du lịch châu Á, toàn diện dép xỏ ngón trơn trượt, đi cứ phải bấm chân xuống đường. Chỉ có Duy và An mang sandals nên dũng cảm nhất, chạy nhảy tung tăng, vừa chạy vừa hát tưng bừng. Người dân ở đây thì cứ đi lên đi xuống thoăn thoắt, tay xách nách mang kể cả trẻ con.

DSC_8577.jpg
DSC_8586.jpg
DSC_8581.jpg
DSC_8585.jpg
DSC_8592.jpg

Những ngôi nhà trong làng rất nhỏ nhắn xinh xắn, và đặc biệt là nhiều hoa. Hoa trồng trong vườn, hoa treo cửa sổ, hoa leo lên tường. Thỉnh thoảng trước cửa nhà lại có một vật dụng gì đó từ thời xa lắc bây giờ để đấy thêm vẻ cổ xưa cho ngôi làng. Những cái shop nhỏ xíu bán đồ lưu niệm. Những quán cà phê cũng nhỏ xíu với mấy cái bàn bé tí, bàn tràn ra ngoài sân sau nhìn được ra biển. Nói chung trông làng rất là Địa Trung Hải.

DSC_1145.jpg
DSC_1195.jpg
DSC_8615.jpg
DSC_8599.jpg
DSC_8545.jpg
DSC_8614.jpg
DSC_8796.jpg
DSC_8798.jpg

Cứ đi theo con đường chính ngoằn ngoèo ấy thì xuống được đến biển với một bến cảng bé tí, một bờ tường đá cao đứng ngắm ra biển, và bãi biển thì toàn sỏi là sỏi. Khách du lịch đi tàu lớn lớn chút phải neo đậu ngoài xa rồi chèo xuồng phao vào làng. Bình thường Clovelly rất đông khách du lịch, nhưng hôm ấy Anh đá với Đức nên vắng teo.

DSC_8734.jpg
DSC_8739.jpg
DSC_8751.jpg
DSC_8767.jpg

Kỷ niệm MD mang về từ làng là một con ốc, và một túi các viên thủy tinh nhiều màu mà con muốn mang đến lớp tặng bạn và cô. Hôm qua mẹ và hai đứa mang ra trang trí thành tác phẩm để treo trên tường.

DSC_9294.jpg

Trên đường về ba tranh thủ ghé ngọn hải đăng Hartland như đã hứa với Duy.

DSC_8832.jpg

Kết thúc ngày thứ 3, cà nhà ăn tối ở The Hoops Inn. Đúng như lời quảng cáo của bác chỉ đường, thức ăn khá đắt nhưng mà ngon. Mẹ gọi món mussels nấu rượu vang yêu thích mà bị hai con heo nó ngồi hai bên há mồm liên tục nên chỉ được thưởng thức mấy con chẳng bõ thèm.

DSC_8850.jpg
DSC_8849.jpg
DSC_8848.jpg

À, cái con Peppery Furrow Snail ấy, tối về wikipedia bảo là “regarded as not edible”. Eo ôi tởm quá. Hôm qua ba ăn nhiều nhất, và ba bảo mẹ “em không biết à, nửa đêm anh dậy đi toilet, sáng ra cũng đi lần nữa”. Hehe.

Bài trước đã có hình minh họa, cả nhà chịu khó vào xem lại nhé. Cảm ơn sự nhiệt tình ủng hộ của cả nhà làm mẹ cháu có động cơ viết tiếp ạ.