Tối qua trước khi đi ngủ mẹ đã thấy người lạnh toát. Cẩn thận uống một viên paracetamol phòng khi đêm phải dậy chăm hai đứa. Hóa ra hai đứa ngủ ngoan còn mẹ không thể ngủ được vì vừa sốt vừa run cầm cập mặc dù đắp chăn bông dày. Muốn dậy uống thêm một viên paracetamol nữa mà không sao lấy được dũng khí chui ra khỏi chăn. Người thì nặng như cối đá, chân tay đau nhức, và nghĩ đến phải chui ra khỏi chăn ấm đã thấy sợ rồi. Nhưng nằm mãi không ngủ được, sợ sáng mai dậy không nổi, nên 2 tiếng sau cũng phải cố bò dậy đi lấy thuốc uống. Lúc đấy thật là chỉ mong có ai bên cạnh đi lấy thuốc giùm.
Thế mà 6h sáng Duy đã chạy sang phòng réo “trời sáng rồi mẹ ơi, con muốn mẹ dậy chơi với con”. Thế là miễn cưỡng dậy theo nó. Sờ trán hai đứa thấy cũng ổn ổn. Còn mẹ thì không khá hơn tí nào. Rất sợ phải chạm tay vào nước, phải vén áo lên cho An bú, phải chui ra khỏi chăn ấm. Thế mà cả ngày thì đủ thứ chuyện, nấu ăn, đút sữa, rửa đ*t, chơi với chúng nó. Paracetamol có vẻ chẳng có tác dụng gì. Mà phải 6 tiếng sau mới được uống lại.
Cũng may sáng nay hai đứa rất ngoan, tự chơi với nhau. Thấy mẹ ngủ không còn mè nheo nữa. Mẹ cũng phải làm công tác tư tưởng cho anh hai và em gái nhiều, rằng mẹ mệt quá, cho mẹ nằm nhắm mắt một chút, nếu không mẹ sẽ xỉu, mẹ nhắm mắt nhưng vẫn nhìn thấy các con chơi cái gì đấy. Thế là mẹ ngủ được hai giấc ngắn, vừa lơ mơ vừa nghe anh hai quát em ầm ĩ trong phòng. Trưa ăn xong mẹ lại ôm hai đứa đi ngủ. Bây giờ dậy trán hai đứa mát rượi. Mẹ bật nhạc thì Duy nhảy tưng bừng, và An trong lúc đó ăn được hai quả dâu. Mừng quá. Tự nhiên mẹ cũng thấy khỏe hơn nhiều.
Tối mai ba về rồi.
Cảm ơn ông bà nội ngoại và tất cả mọi người đã gửi lời hỏi thăm, chúc mấy mẹ con mau khỏe, và lo lắng cho mấy mẹ con. Mẹ cháu cảm động lắm.
Related posts:



Chi oi kho than chi. Em hom nay closing nen tan 10h dem moi ve. Neu khong phai lam thi em qua choi voi 2 chau gium chi nhi… Chi co len nhe… Anh Dong sap ve roiiiii
Đúng là”họa vô đơn chí” tội nghiệp con quá. Mẹ đã bảo con gọi điện nhờ ai đó đến giúp: chơi với Duy An để con có thể nghỉ ngơi một chút và phòng khi có chuyện gì xảy ra, nhưng con thì cứ ngại phiền mọi người. Cũng may DA bớt sốt. Đêm qua 1 trong 3 mẹ con có chuyện gì không biết sẽ ra sao, mẹ không dám nghĩ thêm nữa. Sống xa gia đình khổ thế. Làm bà nội, ông bà ngoại xót hết cả ruột mà chẳng làm gì giúp được con cháu. Nếu không bớt, con phải đi khám bệnh đi nhé.
À! con đang mệt viết ngắn gọn thôi.
Khổ thân me Giang quá. May ma 2 anh em ngoan, choi duoc voi nhau, khong thi càng mệt nữa mẹ Giang nhỉ.
Mong cả nhà sớm khỏe nhé!
trời ạ, sao cả ba mẹ con cùng lăn ra ốm một lúc khi ba Đông đi vắng thế? Em Nolfi cũng vừa sốt gần 41 độ ngay trước khi bố Hải đi công tác, may mà ko sao cả. Chúc mẹ Giang mau khỏe, Duy An cũng mạnh khỏe và “chăm sóc” mẹ Giang chu đáo nhé
Get well soon cả nhà!
Trời ơi, lâu lắm mới mò vào net,blog. Đọc một lèo mấy cái entry của mẹ nó,sao mà mẹ lại ốm vào lúc ba nó đi vắng thế? Chị biết cảm giác một mình ở nhà với 2 đứa trong lúc mình ốm ntn. Kg làm được gì cho mẹ nó,ôm 3 mẹ con thật chặt nha. Bác có gửi mail, mẹ nó nhận được kg?