Ôi giời, mệt

Sáng đã vội mà các con cứ lèo nhèo là mẹ bực nhất. Nên buổi sáng hai đứa hay bị mẹ la. Đặc biệt MD là chúa mè nheo. Hết “con mệt quá”, “con bị mỏi chân” lại “con không muốn thay đồ, con muốn chơi” rồi cứ nằm ườn ra sàn không chịu thay quần áo. Mẹ bảo “Nếu con thay quần áo nhanh thì hôm nay sẽ được đi xe đạp đi học”. Duy cãi “nhưng mà con mệt quá”. “Mẹ biết con mệt, nhưng mẹ còn mệt hơn, vì mẹ dậy sớm hơn con, mẹ phải tự thay quần áo, tự đánh răng rửa mặt, rồi còn phải chuẩn bị đồ ăn sáng cho các con nữa, còn con việc gì cũng có mẹ giúp hết”. Duy mếu máo “con không thích mẹ nói như vậy, con mệt hơn mẹ mà”. Mẹ mắng “buổi sáng cả nhà đều vội nên không có thời gian cho con khóc đâu, chiều đi học về có nhiều thời gian hơn lúc đó con muốn khóc bao nhiêu mẹ cũng không cấm”. Duy nghe thế thì khóc nhỏ dần rồi cố nín trong cổ họng. Chắc là định để dành chiều về khóc sau đấy. Đến lúc thư thả hơn thì lại thấy thương con. Bắt đầu một ngày mới mà phải khóc lóc. Nhưng cái lúc vội thì thật là khó mà bình tĩnh.

Sáng sớm 6h An tỉnh dậy đòi “Ang muống ti mẹ vừa ngủ mà mẹ”. Mẹ bảo trời còn tối lắm An ngủ tiếp đi, An sang đây ti mẹ làm mẹ không ngủ được. Thế là An bắt đầu phàn nàn “coong không muống mà mẹ, coong không muống như zậy mà”, mẹ không ngủ được bực quá nạt cho một tiếng thì im thin thít. Mẹ ngủ thiếp đi cho đến lúc nghe An reo lên “trời sáng rồi, cho Ang ti mẹ nha”. Thế là mẹ lồm cồm bò dậy thấy đã 7h kém 5. Mẹ hỏi “nãy giờ con ngủ hay con nằm đợi trời sáng” “Ang nằm đợi trời sáng” “con ngoan lắm con có biết không”. Thuơng ghê.

Sáng nay An vừa đến cửa lớp đã quay lại bảo mẹ “Ang phải đi vào lớp không thôi dà bà cố mắng mẹ đấy”. Chẳng hiểu sao bà sếp lại bị biến thành bà cố. Nói rồi An đi vào lớp. Bỗng sực nhớ ra chưa bái bai mẹ nên An lại thò đầu ra tạm biệt. Lúc đó mẹ đang bận cất áo cho Duy nên chưa kịp nghe. Quay lại đã thấy nàng ta mếu máo. Chắc là trót lấy hết dũng cảm đi vào lớp rồi nên bây giờ hơi bị emotional.

Chiều đón hai đứa về thì mẹ để cho các con thoải mái la cà. Mẹ cũng tự dặn mình phải cố gắng bình tĩnh kiên nhẫn relax với hai đứa dù nhìn đồng hồ thấy trễ giờ ăn cũng sốt ruột lắm. Lại sợ chúng nó đi ngủ muộn, ăn no phải đi ngủ ngay, rồi thì sáng mai lại không ngủ đủ, dậy lại cáu kỉnh. Ôi giời, mệt.

Cũng may có chị Thanh ở đây. Phải cám ơn chị Thanh thật là nhiều. Sáng dậy sớm cùng cô chuẩn bị cho hai đứa đi học (bình thường chị phải ngủ đến 10h sáng thì mới đủ giấc, để thấy chị dễ thương đến mức nào). Chị Thanh đánh răng, thay đồ và cột tóc cho An trong lúc mẹ làm đồ ăn sáng và chuẩn bị cho Duy. Chiều về thì chị Thanh đã bắc cơm và làm rau sẵn. Đồ ăn mặn mẹ đã nấu từ tối qua. Thế là về đến nhà hai đứa có cơm ăn ngay. Ăn xong chị Thanh lại dọn dẹp rửa bát trong lúc mẹ cho chúng nó uống sữa, đánh răng, đọc truyện và đi ngủ. Nói chung chị Thanh thay thế vai trò của ba, không thì mẹ thật là bấn, lại càng cáu kỉnh với hai đứa nhiều hơn nữa.

Ôi giời, MỆT.

Related posts:

  1. Con trai ba mẹ giỏi quá
  2. Anh hai và em bé
  3. Ghi lại kẻo quên
  4. Tạm yên tâm
  5. Thương ba
  6. Nhăn nhở
  7. Easter Sunday

6 Responses to “Ôi giời, mệt”


  • Xem chừng ‘cậu cả’ đi vắng, mẹ Giang có nhiều thời gian hơn để viết blog:-). Mẹ Giang cố gắng lên: em An lên 3 tuổi, Duy lên 4 tuổi là mẹ Giang và ba Đông có thể ‘ngồi chơi xơi nước’ được rồi:-)

  • Giang ơi con xem Duy có gì khó chịu trong người không mà sáng mè nheo mẹ vậy? Tối con đừng thức khuya ảnh hưởng sức khỏe lắm đấy. Chỉ cò 1 tuần nữa An được 2 tuổi, con cai sữa cho An được rồi, như vậy con sẽ đỡ mệt hơn. Thương An quá biết nằm đợi đến sáng mới dám xin ti mẹ, còn sợ mẹ bị “bà cố” la nữa chứ. Chắc là sau này ba Đông, mẹ Giang được con gái an ủi nhiều đây:)

  • Ai bán than “Ôi giời, Mệt” mà vẫn thích sinh con nữa nhỉ? Phục lăn lóc đấy:)

  • hihi, bà nội vui tính quá đi. Giang than mệt là mong bà nội sang với Duy An đấy ạ.:x

    Giang à, nhiều khi chị cũng bị stress như em vào buổi sáng. Nhất là giai đoạn “khủng hoảng lứa tuổi” của Bống. Bướng kinh khủng, hay mè nheo và khóc lóc. Mình thì vội, nói con thì cứ lỳ ra, thế là cáu loạn nhà… Nhưng rồi lớn dần con cũng hiểu và biết chia sẻ hơn. Duy với An như vậy là quá giỏi đấy. Mà mẹ Giang cũng “cứng lòng” với em An ghê nhỉ? hihi. chứ như chị hồi xưa, Bống chỉ cần nỉ non “mẹ Giang cho Bống bú tí, Bống thèm lắm rồi” là mẹ mềm nhũn, kiểu gì cũng chiều chị í. hihi. Thương An quá, biết thức chờ sáng để được ti mẹ :x

  • cố gắng lên mẹ Giang nhé. Chị rất hiểu tâm trạng của em vì sáng nào chị cũng phải “quần” với 2 đứa nhỏ 1 mình (vì anh Nhật luôn đi làm từ sáng sớm). Nhiều lúc mình sốt ruột quá lại la mắng tụi nhỏ, sau đó thì cảm thấy thương ghê luôn. Làm con nít đã khó, làm mẹ còn khó hơn :-) À, chị có “chiêu” này: nếu Nathan tự mình mặc quần áo và mang vớ mang giày, thì sẽ được mở máy xe (điều này Nathan rất khoái). Hôm nào mà rề rà là không được “thưởng” – chính vì vậy ngày nào cu cậu cũng nhanh chóng tự mình giúp mình, trong khi mẹ giúp em Mi (chuẩn bị cho con gái lúc nào cũng tốn nhiều thời gian hơn). Khi 3 mẹ con ra khỏi nhà mới thở phào nhẹ nhõm được.

  • Đọc bài này để thêm kinh nghiệm, vì bà nội sắp về, tao cũng sắp sửa múa với 2 đứa đây.
    2 đứa nhà tao cũng thế mày ạ, sáng ra đã vội thì chớ chúng nó mè nheo uốn éo đủ trò luôn, hôm nào cũng phải đến cái câu “đừng có để mẹ bực lên đấy” thì MA nó mới chịu nghe (được đâu 1 phút thôi). Buổi chiều thì cũng thế, lúc nào cũng lo kịp giờ ăn, chả thấy lúc nào chơi được với con, tội nghiệp chúng nó vì tao đón về cũng chỉ kịp tắm rồi ăn, có muốn chơi gì cũng phải chờ ăn tối xong. Bên này có con nhỏ sát nhau lại đi làm thì phải chịu mệt vậy.

    À mà ông nội MA KA cũng hỏi trêu hệt bà nội MD MA vậy, ông bảo “hỏi mẹ nó còn muốn đẻ đứa thứ 3 nữa không?” hehe

Leave a Reply

Bộ gõ AVIM-Reloaded