Đọc bài báo về thất lạc hành lý ở sân bay TSN trên vnexpress tự nhiên thấy bồi hồi. Cứ nghĩ đến lúc cả nhà thu xếp hành lý, ra Heathrow ngồi đợi máy bay để về VN cũng đã thấy sướng rồi. Có lẽ đọan chờ lấy hành lý ở TSN sẽ là dài nhất, sốt ruột nhất. Lần này về đông đủ cả gia đình nên chắc chắn tâm trạng sẽ khác lần trước, sẽ là niềm vui, là sự trông đợi, chứ không hoang mang không biết một mình xoay sở với hai cục nợ thế nào đây. Trời ạ, cảm xúc dạt dào quá, viết không kịp nữa này.
Lần này về, vì là Tết, nên sẽ có rất nhiều thủ tục phải làm. Mà lại chỉ có chưa đầy một tháng nên không biết có găp gỡ được tất cả bạn bè không. Ưu tiên hàng đầu là đi thăm hỏi bà con thân thuộc, hai vợ chồng đi làm răng, đi mua đồ dùng cho nhà mới bên này, đi chọn mua vải và đặt may rèm cửa, gặp gỡ một số bạn bè yêu, và nhất là dành thật nhiều thời gian với ông bà hai bên. Chắc chắn sẽ có một buổi đưa hai con đi chơi chợ Hoa cho biết không khí Tết ở VN, và cho hai đứa mặc bộ áo dài khăn đóng của Cà Rem tặng. Ôi con vui quá, chết mất thôi.
Bỗng nhiên lại nhớ đến những tháng ngày ở VN năm 2008. Nhớ những buổi sáng trời mát mẻ, nắng nhẹ nhàng, hai mẹ con đội nồi cơm điện chở nhau đi học. Đường đi ngang qua khu PMH nhà đẹp, đường rộng, người vắng, thấy đời cũng tươi đẹp hơn nhiều. Nhớ những buổi chiều đi đón con trời mưa như trút nước, hai mẹ con mặc áo mưa sùm sụp, mưa quất rát mặt mà vẫn thấy vui.
Nhớ những buổi ghé CoopMart PMH mua túi này bịch nọ, rồi nhờ người ta chở về dùm, còn mình thong thả chở yoghurt về trước. Về nhà bị bà nội cằn nhằn mua gì mà lắm thế, cười toe toét giao hết đồ cho bà nội và chị Hương soạn bỏ tủ lạnh, còn mình tắm rửa sạch sẽ vào ôm Minh An.
Về VN ở nhà bà nội thật là sướng. Nhà rộng thênh thang, mát mẻ. Có chị Hương và bà nội làm hết mọi việc. Mình chỉ việc ôm Minh An cho bú. Nhàn ơi là nhàn. Nhớ cảnh bà nội và chị Hương ngồi giỡn với An cười vang cả nhà. Nhớ hai mẹ con ngồi tính tiền điện nước chi tiêu mỗi tháng. Nhớ những buổi tối Hiếu Thư mua sò huyết về nướng vì biết mình và Duy thích ăn. Ăn xong cả nhà vào phòng Hiếu ngồi tán chuyện, chủ yếu là hùa vào ‘cạo đầu’ Hiếu. Nhớ những đêm Hiếu đi chơi về khuya, mua cho mình một hộp ốc xào và Duy cái bánh giò sáng mai ăn sáng. Nhớ cả những đêm mất điện hai mẹ con chui vào màn cho khỏi muỗi cắn nằm tâm sự đủ thứ chuyện trên trời dưới đất. Có lần đang nói xấu Hiếu thì thấy chú ấy đứng sừng sững trong phòng từ bao giờ. Thế là hai mẹ con cười ha ha.
Cả tuần đi học chỉ mong cuối tuần được về nhà ông bà ngoại. Sáng thứ 7 nào ông ngoại cũng gọi điện hỏi chừng nào sang. Ba mẹ con làm một chuyến taxi ‘về ngoại’ nghe rất oai. Bên ấy nhà nhỏ, người đông nên lúc nào cũng rộn ràng. Nào là ông bà ngoại, cậu Nghé, ông bà Thắng Tuyết, cậu Cu và dì Cún. An và Duy tha hồ được quan tâm. Chiều tối cả nhà đi bộ ra sân Phú Thọ chạy nhảy cầu lông. Chủ nhật lại sang Bắc Hải bơi lội. Ông ngoại hay mua đồ ‘cải thiện’ về bồi dưỡng con gái. Bà ngoại lụi cụi nấu mì hy vọng MA ăn được tí chút. Mình thì hay quẳng MA cho chị Hương và ông bà, đưa MD sang nhà má Năm chơi với chị Duyên chị Trân. Hai chị quy em lắm, chiều em đủ mọi thứ. Về nhà má Năm hai mẹ con lúc nào cũng được bác Thủy bác Nguyện quan tâm.
Hết cuối tuần lại nhớ không khí thoáng mát yên tĩnh bên nhà bà nội, có nhiều chỗ cho Duy An chạy nhảy đạp xe. Cuộc sống lúc ấy thật là tuyệt, tràn ngập tình yêu thương, làm mình quên cả nhớ chồng.
Xa nhà mới thấy thấm thía cái sự thiếu thốn tình cảm gia đình đang phải chịu đựng, thấy tội cho các con sau này chỉ có mỗi gia đình bé tí teo này để quay về.
Related posts:



Đọc bài của chị, làm em đã đang tâm trạng lại càng tăng hơn chị ạ
. Em nhớ nhà lắm. Nhất là thời điểm này
. Em cũng thường trực nỗi lo và thương Diệp Anh của em, với cái gia đình bé tí teo, neo người, ít bạn bên này.
Bố Mẹ em và Diệp Anh là 2 lý do để kiểu gì em cũng về VN chị ạ. Vài năm nữa thôi, em mong lắm. Chỉ hy vọng là lúc í không phải một mình nuôi con thôi hehe haha
Thôi con cũng nhớ nhà rùi cô ơi, nghỉ học về lun đây
Không hiểu sao mẹ nằm mãi vẫn không ngủ được được, dậy mở máy thấy bài “Nhớ” của con. Ui chao ngày đầu năm đi làm mà tâm trí con để hết ở VN, cảm xúc tuôn trào lai láng, làm mẹ càng nhớ những ngày vui như “TẾT” ấy. Tết lại sắp đến rồi, vui quá là vui
Bây giờ về nhà các con sẽ thấy thay đổi nhiều lắm: thành phố đẹp, đông vui hơn, khu nhà mình xây dựng gần hết, hàng quán nở rộ, đường phố kẹt xe, tai nạn, ngập lụt, ngộ độc thực phẩm cũng nhiều hơn… Các con, các cháu về mẹ vui lắm, tiễn đi thì rất buồn, bù lại mẹ lại hết cảm giác bất an.
Thương lắm các con, các cháu ở xa thiếu thốn tình cảm gia đình, mẹ cũng thiếu tình cảm của con cháu. Nhưng vì Duy An chắc các con còn ở lâu dài ở UK ( chưa có con việc về hay ở rất dễ quyết định, không phải tâm trạng nhiều như thế). Mẹ chỉ mong các con các cháu sống hạnh phúc, bình an. Cuối cùng lá cũng rụng về cội thôi. Cố lên nha.
Chị ơi,em rất là thấu hiểu và chia sẻ những tâm trạng trong bài viết này của chị. Về nhà ăn tết thật vui chị nhé và nhớ viết blog chia sẻ không khí Tết quê hương với ba.n bè gần xa nhen chị. Chúc cả gia đình chị một năm mới nhiều hơn những niềm vui và hạnh phúc.
Giang a, lau lam moi vao website cua nha Duy An ,xin chuc mung ca nha da chuyen sang nha moi, bo me Dong Giang that la gioi, la tam guong cho bao nhieu nguoi hoc tap roi. Duy An thi that khau khinh dang yeu.
Tet nay hai me con Vi An cung ve VN an tet day, nhung o Sai Gon chac chi duoc khoang 1 tuan thoi, khong biet co gap nhau duoc mot ty khong nhi?
Chuc ca nha Duy An mot nam moi suc khoe, va ngap tran hanh phuc
Huyen Thanh
Sướng thế…sắp được về nhà ăn tết
. Chúc cả nhà về ăn tết vui vẻ và khỏe mạnh nhé. Lâu lắm rồi mới có thời gian đọc blog nhà An Duy. Duy dạo này trông người lớn hẳn còn An thì càng lớn càng duyên. Mẹ Giang ơi, hay làm một chú hổ con năm nay đê..ê..
em làm chị cũng nhớ nhà quá nè, ghen tị với người sắp được về VN ăn Tết. Lần sau chị về, nhất định cũng về vào dịp Tết cho vui. Chị mới về tháng 4 năm ngoái nên chắc chưa về lại được. Lần đi lần khó…
Chị ơi Bà Nội nói đúng đó chị à, ở xa thì thiếu thốn tình cảm và lúc nào cũng nhớ, đặc biệt là chỉ nhớ đến những giây phút tuyệt vời ở VN thôi, nhưng về rồi thì bao nhiêu là thứ ko như mong đợi, và cảm giác bất an lúc nào cũng thường trực. Chỉ là sắp Tết, sắp về nhà ăn tết nên chị “nhớ” nhiều thế thôi, về chơi 1 tháng lại nhớ cái không khí trong lành, cái thanh bình của UK ngay, và khi quay lại cuộc sống bận rộn hàng ngày sẽ cuốn mình đi và ko nhớ nhiều thế này nữa

Em về gần 1 tháng rồi, đã đi làm, con cũng vui vì có Ông bà, anh em, nhưng từ hôm về con bị sụt sịt, viêm họng đến tận giờ chưa khỏi, và 3 hôm trước con bị ngộ độc thực phẩm (phở) hay là virus gì đó mà miệng nôn chôn tháo sợ lắm, sau đó thì cả 2 vợ chồng em cũng bị và giờ đang nằm bẹp dí đây. Lần này đưa Duy An về chị cũng phải hết sức cẩn thận đấy, VN càng ngày càng kẹt xe, ô nhiễm và mất an toàn hic. Chúc anh chị và Duy An về ăn Tết thật vui, thật an toàn và mạnh khỏe nha!