Mẹ cứ tưởng mẹ đã thành công với việc tập cho Cún ngủ một mình, hóa ra mọi việc vẫn còn ở phía trước. Hai hôm nay Cún vẫn khóc nhiều trước khi ngủ. Bữa nào cả nhà cũng muốn đau tim mỗi khi mẹ đưa Cún vào phòng. Nếu đang ăn cơm thì chẳng ai thiết ăn nữa. Đến nỗi ba gọi mẹ là “the villain in the house”
. Những lúc Cún khóc thì ai nói gì làm gì mẹ cũng như chẳng nghe chẳng biết. Tai mẹ cứ dỏng lên nghe Cún thôi.
Mà Cún mới hơn 3 tháng sao tiếng khóc của con nghe có nhiều tâm sự thế. Vừa kể lể vừa oán trách vừa cầu cứu. Hễ có ai vào phòng là con lại khóc to hơn, ánh mắt nhìn theo đau đáu trông thương không chịu nổi. Mẹ chẳng biết những lúc đó con nghĩ gì nữa. “3 tháng tuổi người ta cũng biết nhiều lắm rồi chứ không trẻ con như mẹ tưởng đâu”.
Mỗi lần đưa Cún vào phòng mẹ đều cố gắng làm cho the experience trở nên dễ chịu bằng cách nói chuyện với Cún, hát cho Cún nghe, chơi đùa một lúc. Rồi mẹ nói nhẹ nhàng với Cún “Con ngủ đi nhé, mẹ đi ra đây” sau khi hôn lên trán con. Điều mẹ sợ nhất là sau này Cún sẽ xem việc bị đưa vào giường ngủ là một cực hình.
Related posts:



0 Responses to “Chuyện dài nhiều tập”