Duy (đang chơi tàu hỏa): Mẹ mẹ, cái tàu này nó có ống hói ớ mẹ.
Mẹ : Vậy hả con. Tại sao tàu lại có ống khói vậy?
Duy: Tại vì nó có hói trong bụng nó ớ.
Mẹ tò mò: Ủa tại sao nó lại có khói trong bụng vậy?
Duy: Tại vì nó ăn cơm vào bụng ớ, cơm nóng nên bụng nó có hói ớ. Vậy ớ biết không mẹ?
Ba và Duy trên đường đi học ngang qua bến xe bus.
Duy nhìn thấy bảng chỉ giờ: Cái gì vậy ba?
Ba: Bảng chỉ giờ xe bus đó con.
Duy nhăn nhó: Xe bus nó đâu có tay đâu mà chỉ.
Duy kể mẹ nghe: Máy bay nó có cánh quạt chỗ này này.
Mẹ: Tại sao máy bay phải có cánh quạt vậy con? (định bụng nhân tiện giải thích cho con về vai trò của cánh quạt đối với máy bay)
Duy trả lời tỉnh bơ: Tại vì máy bay bị nóng nên nó có cánh quạt ớ.
Tối nào Duy cũng phải rửa đ*t. Con rất là không thích bị cởi quần nên thắc mắc: Tại sao phải rửa đ*t vậy mẹ?
Mẹ: Vì cả ngày con đi tè, nước tè nó dính vào chim con. Nếu con không rửa đ*t trước khi đi ngủ thì lúc con ngủ, nước tè nó sẽ ăn vào da con làm cho con bị ngứa.
Duy bắt bẻ: Nước tè nó đâu có miệng đâu. Nó cũng không có mắt có mũi luôn.
Duy tình cờ nhìn thấy chân mẹ: Chân mẹ giống chân con voi quá à.
Ba cười hô hố. Mẹ không tin vào tai mình: Con nói gì con nói lại đi?
Duy xổ toẹt: Cái đùi ớ.
Mẹ im thít không dám hỏi gì thêm.
Một hôm ba chưa kịp mặc áo. Duy thốt lên: Tại sao mà ti ba xẹp lép vậy ba?
Ngồi nhìn mẹ một hồi đột nhiên hỏi mẹ: Mẹ có chim không?
Mẹ cố lắm mới không cười: Mẹ không có chim.
Duy: Vậy mẹ tè bằng cái gì?
Mẹ: Mẹ tè bằng cái khác.
Duy: Mẹ tè bằng bướm hả? Giống em An hả?
Duy sau một hồi tranh cãi với ba mẹ về một chuyện gì đó thì xịu mặt xuống: Ba mẹ nói nhiều quá làm con bị nhức đầu. Hoặc: Mẹ nói như vậy làm con bực mình rồi. Con không nói chuyện với mẹ nữa. Con nói chuyện với ba thôi.
Thỉnh thoảng lại ôm ba: Duy thương ba lắm.
Tối trước khi đi ngủ: Mẹ thơm con chưa?
Mẹ: Mẹ vừa thơm con xong.
Duy: Mẹ thơm nữa đi.
Mẹ thích lắm nhưng vẫn cứ hỏi: Tại sao Duy thích mẹ thơm nhiều?
Duy: Tại vì Duy yêu mẹ.
Mẹ lên tiên luôn.
Mỗi khi mẹ nhỏ thuốc mũi cho An là Duy đều lại gần xoa đầu em. Duy nói Duy làm vậy để em khỏi hóc. Thấy em chịu ngồi yên cho mẹ đánh răng Duy cũng khen: em An đánh răng ngoan quá à.
Đây là Duy bảo Duy làm chú phi công. Đố cả nhà biết Duy đội cái gì lên đầu:




Duy giống ba Đông hồi nhỏ, hay lý sự, đặt nhiều câu hỏi “Tại sao? làm bà nội nhiều lúc bối rối. Đặc biệt Ba Đông rất thương và nhường nhịn chú Hiếu. Từ khi ba Đông học lớp 3, chú Hiếu học lớp 1, Ba Đông đã biết hướng dẫn, kiểm tra chú Hiếu học bài. Bà nội tin Duy cũng sẽ luôn thương yêu , bảo vệ , giúp đỡ ba mẹ dạy dỗ em An
@bà nội: hihi bà nội hay bị MD làm cho bối rối quá. Nhớ hồi MD còn nhỏ hay nhìn bà nội chăm chăm, cũng là bà nội bị bối rối đấy. Bà nội còn nhớ không?
Chắc là Duy An khỏi bệnh rồi phải ko chị? Sao có cái bệnh đáng sợ thật, nghe mà thương quá, nhất là cái ảnh Duy bị dị ứng í
Nhưng hôm nay đọc mấy cái đoạn hội thoại này thì cười đau cả bụng
công nhận MD thông minh thật, chắc chắn mẹ Giang còn nhiều phen bối rối lắm đấy
Chúc hai anh em có thật nhiều quà Giáng sinh từ Ông già Noel nhé!
Ôi chị ơi, hôm nay em mới đọc entry này, 2 đứa vừa được trận cười đau hết cả bụng
. Mong nhanh nhanh bọn em cũng sẽ được thế này, yêu không chịu được 
p/s: em cũng vừa đọc cmt của chị ở blog của em ạ (tại em không setting báo có cmt mới nên không để í). Thanks chị nhiều nhé. Mới cả chị hỏi câu hỏi hơi bị khó trả lời :”> hehe… Mà sao chị lại biết thế ạ
, đúng là kế hoạch của bọn em thì cũng phải 1, 2 năm nữa cơ ạ
.
Nghe Duy nói chuyện yêu ghê. Mong đến lúc em Phú Anh cũng nhiều chuyện như anh Duy.
blog me G lam co N dau bung muon chet. khoai nhat vu cai chan voi va tam anh Duy lam phi cong. a, me G dung gui cai thu day cho ong gia Noel nhe, keo ong ay dut ruot chet thi lay ai di phat qua cho cac ban khac.
há há kái hình thật là ấn tượng, em chị sock ra phết nhỉ?
Hihihi, hahaha…