Con yêu, hôm nay ba Đông bay về VN để mua đồ chuẩn bị cho con chào đời đó. Ba mới đi có nửa ngày mà mẹ nhớ ba quá. À hôm nay ở đây xảy ra nhiều biến cố lắm. Đầu tiên là trường ĐH của ba bị cháy mất gần hai tòa nhà. Đám cháy rất to, khói bay ngợp trời. Cháy từ phòng thí nghiệm nhiều hóa chất độc hại nên cảnh sát khuyên người dân không ra đường mà ở trong nhà đóng cửa sổ lại. Tội nghiệp các anh chị đang làm tiến sỹ mà toàn bộ máy tính có dữ liệu và hồ sơ giấy tờ bị cháy hết. Bác Thành để hộ chiếu trên lab nên bây giờ cũng không biết hộ chiếu có còn không. May mà trước khi về VN ba đã kịp back up tất cả dữ liệu và công trình nghiên cứu của ba rồi. Đến tối thì chú Khu bị mất xe đạp. Kẻ trộm đã bẻ khoá và dắt mất xe của chú ấy đi. Chú ấy chạy ra đường thì nhìn thấy có người đang đạp xe của chú ấy chạy qua. Chú ấy và chú Thạch đuổi theo nhưng kẻ trộm rẽ xuống dốc lao đi mất. Mẹ kể những chuyện này mai mốt con đọc chắc con mắc cười lắm con nhỉ.
Monthly Archive for October, 2005
Hôm nay con lạ lắm, không đạp cũng chẳng lộn nhào, mà cứ “lượn lờ” trong bụng mẹ thôi. Mẹ cảm thấy những chuyển động rất rõ và rất chậm của con. Cứ như thể con đang nhởn nhơ “chơi hoa thưởng nguyệt” rất nhàn nhã trong ấy.
Hai hôm nay không hiểu sao con đạp dữ lắm, liên tục cả ngày từ sáng đến tối. Thời gian ngủ của con ít hẳn đi. Sao thế hả con? Hay con khó chịu trong người nên bị mất ngủ? Giá mà ba mẹ có cách nào trò chuyện được với con để xem con khoẻ hay mệt, vui hay buồn thì ba mẹ yên tâm hơn biết bao nhiêu.
Hôm qua cả nhà tổ chức sinh nhật cho ba Đông con ạ. Thế là ba Đông tròn 27 tuổi rồi. Cô Uyên làm món chân gà nướng và chân gà luộc chấm muối tiêu chanh. Mẹ làm món gỏi tôm thịt ăn với bánh phồng tôm. Còn ba làm món bò kho bánh mì. Món nào cũng ngon lắm con ạ. Ba Đông rất vui vì được các cô chú tặng cho món quà mơ ước: một cái case máy tính mà theo ba là perfect. Đêm qua dù đã khuya nhưng ba vẫn ngồi ôm ấp cái case, lắp chỗ này, ráp chỗ kia, đến chỗ nào cũng giải thích cho mẹ vì sao cái case này hoàn hảo. (Mẹ cố lắng nghe tuy không hiểu gì lắm). Lúc sờ đến góc case, ba lại xuýt xoa “Em xem chỗ này mà xem”. Mẹ nhè nhẹ chạm vào đó chờ đợi được nghe một thông tin rất “to lớn” thì ba đã bảo “Láng ghê chưa?”. Mẹ phá lên cười mà lại thấy ba dễ thương lắm, vì niềm vui của ba giản dị quá con nhỉ.


Bình luận mới