Tối hôm qua bà nội ăn dưa hấu, thấy Chíp nhìn chăm chăm miếng dưa, miệng chóp chép vẻ thèm thuồng, bà bèn đút cho Chíp một miếng để Chíp mút cho vui. Không ngờ Chíp cắn phụp một cái sứt mất một miếng. Ba vội thọc tay vào miệng Chíp móc miếng dưa ra nhưng lại càng đẩy sâu miếng dưa vào trong. Đến lúc nghe tiếng ba và bà nội cuống lên mẹ mới biết, nhìn lên đã thấy Chíp mặt mũi đỏ gay, nước mắt chảy ròng ròng. Mẹ cũng cuống cà kê, giục ba mau chóng úp sấp Chíp xuống vỗ mạnh vào lưng. Ba làm đến cái thứ 3 thì Chíp ộc ra một đống bột ăn lúc tối, lẫn trong đó là một miếng dưa bằng đầu ngón tay út. Bột tràn cả qua đường mũi Chíp nên Chíp hoảng sợ khóc um lên. Ba đã phải hút để làm sach bột trong mũi Chíp. Mẹ dỗ mãi Chíp mới nín nhưng vẫn còn nức nở. Hú hồn. Một lúc sau bà nội mới nhẹ nhẹ vào thăm Chíp và tự bảo “từ nay bà chừa không bao giờ cho con ăn như thế nữa”. (cũng đã mấy lần Chíp được đút trái cây và cắn một miếng như thế nhưng ba toàn móc ra kịp thời thôi. Lần này nghĩ dưa hấu mềm nên cả nhà cũng hơi chủ quan).
Hôm nay trời nóng chảy mỡ, đến 30 độ C. Cả nhà cứ đi ra đi vào, nhấp nhổm. Mẹ rủ ba đưa Chíp đi bơi nhưng ba bảo phải làm việc. Cuối cùng nóng quá ba cũng chẳng làm được gì cả. Mẹ phải vắt một cái khăn ướt lên quạt cho Chíp mát hơn nhưng chỉ một lúc sau khăn khô cong.
Dự báo cái heatwave này còn kéo dài thêm mấy ngày nữa. Chết mất.
Chiều mẹ cho Chíp tắm bồn. Đang ở ngoài nóng hầm hập, được vào bồn mát lạnh Chíp thích quá quậy tưng bừng. Ba có chụp vài kiểu ảnh cho Chíp nữa.
Thích thú
Chíp yêu của ba mẹ tròn 6 tháng tuổi rồi đó. Cái mốc này rất quan trọng, đánh dấu việc Chíp đã hoàn thành xuất sắc giai đọan yếu ớt đầu đời. Từ bây giờ mẹ có thể thoải mái hơn trong việc ăn uống và sinh hoạt của Chíp. Ví dụ như trước đây cái gì của Chíp cũng được tiệt trùng kỹ lưỡng thì bây giờ không phải lúc nào cũng vậy. Thức ăn của Chíp cũng không nhất thiết phải làm nóng đến một nhiệt độ nhất định, mà miễn là Chíp chịu ăn thì thôi. Nếu trước đây nước tắm của Chíp lúc nào cũng vừa ấm thì bây giờ Chíp đã tắm được nước mát hơn nhiều mà chẳng làm sao cả. Chủ trương của mẹ là “thả” Chíp nhiều nhiều để Chíp dạn dĩ và dễ nuôi, chứ mẹ sẽ không quá bảo bọc Chíp đâu. Ví dụ nếu Chíp thích khám phá mọi thứ thì mẹ sẽ không ngăn cản, mà chỉ chú ý vấn đề an toàn. Nếu Chíp bị ngã thì mẹ sẽ không cuống cuồng nâng Chíp lên mà sẽ để Chíp tự đứng dậy. Ba tuy cũng rất đồng ý quan điểm này của mẹ nhưng vẫn tỏ ra lo lắng và bảo bọc Chíp nhiều. Tính ba chiều con cái lắm.
Càng ngày chơi với Chíp càng thú vị vì Chíp phát triển nhiều trạng thái cảm xúc và biết làm nhiều việc khác nhau. Bây giờ Chíp đã biết “nhận biết” (be aware of) và “tương tác” (interact) với thế giới xung quanh. Ví dụ gặp người lạ thì Chíp nhìn chăm chú không rời mắt. Nhìn thấy người quen thì Chíp cười sung sướng. Đưa đồ chơi cho Chíp thì Chíp chìa tay ra nhận. Đưa ly nước thì Chíp giơ hai tay ôm lấy ly và cho lên miệng uống ực ực. Chìa tay ra bế Chíp thì Chíp giơ tay ra và nhào người sang. Hễ không hài lòng là Chíp ré lên ngay. Nếu thấy Chíp đang mút tay mà định rút tay Chíp ra thì Chíp sẽ gồng cứng tay lại (với một lực trì mạnh một cách đáng ngạc nhiên). Chíp thường nằm yên lặng, mở to mắt quan sát người lớn, nhưng hễ người lớn nhìn vào mắt Chíp thì Chíp sẽ lập tức khoa chân múa tay ra chiều vô cùng thích thú vì được “chiếu cố”. Mẹ rất thích chơi ú òa với Chíp: quăng một cái khăn phủ lên mặt Chíp (ú) rồi để Chíp tự kéo khăn ra (òa).
Bình luận mới