Gần sáng Chíp đói bụng lại dậy bú thêm 160ml sữa. Đến 6h chú y tá vào bơm thuốc cho Chíp thì Chíp dậy luôn. Đêm qua Chíp cũng chẳng sốt chút nào, nhưng hơi bị toát mồ hôi chút xíu vì mẹ sợ con bị nghẹt mũi nên đắp cho con hai cái chăn mỏng.
Ngủ dậy Chíp rất vui vẻ. Không biết có phải nhờ hai bình sữa đêm qua mà mẹ thấy má Chíp phính ra một chút và hồng thêm một chút, yêu lắm (đợt ốm hai tuần này có lúc Chíp chỉ còn 8.3kg, thua em Thư con cô Ngọc là cái chắc rồi nhỉ). Mẹ lại cho Chíp bú thêm được 100ml nữa. Sau đó chắc vì no bụng quá nên Chíp mắc i và làm một tã đầy dính hết cả ra quần áo. Lau rửa cho Chíp xong mẹ cho Chíp ra ngoài khu đồ chơi chơi với cầu trượt với bạn Oliver. Mẹ bạn Oliver kể lại hôm qua bạn Oliver đem đồ chơi lại cho Chíp chơi và bị Chíp nắm tóc giật thế là bạn ấy tròn mắt lên ngạc nhiên tay cứ chỉ chỉ vào Chíp rồi chỉ lên đầu. Mẹ bạn ấy phải giải thích là Chíp muốn đùa đó.
Ở bệnh viện ai nhìn thấy Chíp cũng ngoái đầu lại hoặc xuýt xoa hoặc khen Chíp xinh. Có lẽ vì nhờ đôi mắt to tròn của Chíp. Mọi người bảo mắt Chíp đẹp quá, và nụ cười của Chíp cũng xinh không kém. Mà dạo này Chíp khỏe hơn nên cũng hay cười hơn. Gặp y tá, bác sỹ, người lạ Chíp cười tuốt luốt thành ra ai cũng yêu cả (học được anh Sơn Be khoản này mẹ rất thích).
Đến 9h bác sỹ vào thông báo kết quả thử máu của Chíp âm tính. Còn kết quả thử dịch tủy sống (lumbar puncture – chẳng biết mẹ hiểu có đúng không nữa) chưa về nhưng bác sỹ cho là cũng sẽ âm tính. Nếu đúng như thế thì Chíp sẽ được về nhà hôm nay.
11h cô y tá vào thông báo kết quả lumbar puncture của Chíp cũng âm tính luôn. Thật là mừng hết sức! Từ sáng mẹ đã dọn dẹp đồ đạc gần xong rồi. Bây giờ chỉ còn chờ Chíp ngủ dậy nữa là mình về thôi. Hurrayyyy!!! Ba càm ràm “Thế mà lấy của con mình mất bao nhiêu là máu”
.
Bốn ngày ở trong bệnh viện ba mẹ đều thấy rất thoải mái và dễ chịu (chắc là Chíp thì không vì bị đâm kim vào tay lấy máu, bị băng bó tay và nhất là không được lăn lê bò toài dưới sàn nhà). Các cô y tá chăm sóc bệnh nhân rất tận tâm và tình cảm, đối xử với người nhà bệnh nhân cực kỳ nhẹ nhàng và tôn trọng. Điều mà mẹ thích nhất khi đi bệnh viện ở đây là mình luôn được nhận đầy đủ và kịp thời mọi thông tin liên quan đến bệnh trạng của mình mà không bao giờ phải ở trong tình trạng hoang mang không biết người ta đang làm gì hay sắp sửa làm gì. Họ cũng nhắc đi nhắc lại là nếu cần gì hoặc muốn hỏi gì thì cứ hỏi họ sẽ cố gắng hết sức để giúp đỡ. Ở trong đó mẹ rất rảnh vì chẳng phải làm gì cả. Chíp ói có người dọn, Chíp đói mẹ đi kêu người ta pha sữa (ở bệnh viện không được pha sữa trong phòng mình hay bếp mà phải có một cô y tá vào phòng vô trùng để làm việc đó), sáng trưa và tối Chíp đều được phục vụ thức ăn nóng sốt. Còn chuyện kiểm tra sức khỏe của Chíp thì được thực hiện định kỳ nên ba mẹ không phải lo lắng gì. Về tiện nghi thì Chíp được ở một phòng riêng, có lavabo, tivi và đầu DVD trong phòng. Buổi tối chỉ có ba hoặc mẹ được ở lại với Chíp và được phát cho một cái giường cộng chăn gối. Bệnh nhân có bồn tắm riêng còn người nhà thì tắm vòi sen. Chỉ có mỗi đồ ăn Tây thì không ngon và tiền đậu xe thì nhiều phết
.
(Xem lại Ngày 1, Ngày 2, Ngày 3)
Bình luận mới