Sáng nay Chíp mở ngăn kéo lấy thuốc của mẹ ra chơi. Đã một lần Chíp móc được viên thuốc ra bỏ miệng liếm nên lần này mẹ nhất quyết đòi lại. Mẹ lại gần Chíp giả giọng nghiêm “cho mẹ xin, thuốc không phải là cái con chơi được”. Chíp vừa ngồi vừa thụt lùi ra xa khỏi mẹ, tay cầm vỉ thuốc, rồi thấy đủ khoảng cách an toàn, đứng phắt dậy chạy ra xa cách mẹ 2m, quay lại chun mũi nhăn nhở trông rất lếu láo. Mẹ vẫn ngồi chỗ cũ, điệp khúc “cho mẹ xin lại nào”. Chíp lắc đầu. Tiếp tục “cho mẹ xin lại đi”. Lại lắc đầu. Mẹ bèn đổi giọng “Con không đưa cho mẹ thì mẹ sẽ đến tịch thu nhé”. Chíp thấy tình thế có vẻ căng bèn chìa vỉ thuốc ra cho mẹ, nhưng cách mẹ 2m nên mẹ đâu có với tới được. Mẹ nhổm đứng dậy thì Chíp lập tức bỏ chạy thêm 1m nữa. Quay lại thấy mẹ vẫn ở nguyên chỗ cũ thì Chíp tiếp tục chìa vỉ thuốc cho mẹ. Mẹ buồn cười quá mà phải cố nín, bảo “mẹ đến chỗ con này”. Chíp tròn mắt nhìn mẹ khi thấy mẹ đứng dậy. Lúc mẹ đến cách Chíp khoảng 1m thì Chíp sực tỉnh, bỏ chạy mất, vừa chạy vừa liến thoắng, tay giơ cao vỉ thuốc khua khoắng, đầu lắc lia lịa. Kết thúc màn rượt đuổi là trước khi mẹ bắt được Chíp thì Chíp đã kịp quăng thuốc vào nồi đậy nắp lại và cười hề hề. Đúng là đồ láu cá!



Bình luận mới