Monthly Archive for Tháng Sáu, 2007

Page 2 of 9

Day dứt

Mấy hôm nay sáng nào ba cũng chỉ đưa hai mẹ con đến nhà trẻ rồi vội chạy đi họp ở ngoại ô. Mẹ lãnh trọng trách đưa Chíp vào lớp mà lần nào về lòng cũng day dứt mãi không thôi. Chíp chẳng quen được mẹ đưa đi học nên lúc nào chia tay mẹ cũng khóc nức nở tủi thân. Nhìn mà ứa nước mắt. Mẹ mở cửa thì con cố đóng lại. Cô đến gần thì hai tay con túm chặt áo mẹ, miệng mếu máo, nước mắt lưng tròng. Rồi con òa lên khóc khi mẹ cố giằng tay con ra. Sao mà giống cảnh chia ly thời chiến thế.
Lên đến văn phòng rồi mà mẹ cứ ngồi thừ ra, tự mắng mình sao lúc đó không cởi giày ra vào ngồi chơi với con và các bạn một lúc cho con đỡ sốc. Mẹ bực mẹ lắm con có biết không? Con có vẻ không qu‎y các cô lớp tweenies bằng lớp babies. Con cũng không thích cái base room hay sao ấy. Nếu đưa con đến mà cả lớp đang ở ngoài vườn thì con chẳng khóc đâu. Con khóc một tí thì cũng chẳng sao. Ba bảo trẻ con mau quên lắm. Nhưng mẹ sợ việc đến lớp đối với con sẽ thành ấn tượng xấu, rất hại cho tinh thần của con. Bà ngoại ơi, bà ngoại có biết phương pháp nào để trấn an tinh thần Duy mỗi khi đi học không?

Lại một phen hết hồn

Kể chuyện này ra thế nào ông bà ngoại và bà nội cũng mắng ba mẹ, nhưng thôi mẹ cứ kể để lưu giữ kỷ niệm vậy :p.

Chẳng là hôm qua đi học về Chíp cứ cáu kỉnh nhăn nhó. Lúc ấy bác Thắng đang rán bánh nên mẹ bẻ cho Chíp một miếng. Tiểu sử bột bánh là thế này: bột đã được nhào cách đây một tuần. Nhưng bác Thắng làm nhiều quá nên rán một lần không hết, cất tủ lạnh hôm nào trời mưa mát mẻ như hôm qua lại đem ra rán tiếp. Chíp đang nằm than thở cạnh cửa bếp thấy mẹ cho miếng bánh thì bật dậy ăn ngay. Hay là Chíp đói? Nếu đói thì để mẹ đi nấu cơm cho Chíp ngay nhé. Nhưng mẹ chẳng phải thần thánh nên mất khoảng 30 phút mới xong. Thật ra Chíp vẫn có đồ ăn đấy, nhưng hôm nay mẹ hứng chí nên quyết tâm nấu cơm nóng sốt cho con. Trong lúc chờ đợi Chíp được ba xoa dịu cơn đói bằng vài miếng bánh nữa.

Mẹ nấu cơm xong xới ngay cho Chíp một bát. Chíp háo hức ăn được vài thìa thì bắt đầu nhăn nhó khóc lóc mà chẳng hiểu vì sao. Ba tưởng tại mớ tóc mới cắt rớt xuống cổ làm Chíp ngứa nên đem Chíp đi tắm. Thông thường tắm xong Chíp rất phởn chí, mà hôm nay cũng vẫn cứ cáu kỉnh. Rồi Chíp bắt đầu ho, tiếng nghe rất lạ, như tiếng người ho khan khi bị viêm họng nặng (mà không có đờm trong cổ). Chíp vừa ho vừa khóc làm cả nhà hoảng lên. Mẹ đoán Chíp bị dị ứng món gì. Bác Thắng thì bảo tại mè trong bánh dính cổ Chíp. Ba nghĩ Chíp nuốt cái gì mắc cổ họng nên dốc Chíp xuống đập lưng cho văng ra. Mà chẳng có cái gì văng ra cả, còn Chíp thì vẫn khóc. Thấy tình hình có vẻ căng khi Chíp tỏ ra khó thở như lên cơn suyễn, ba bảo mẹ gọi 999 cấp cứu.

Khoảng 5 phút sau thì Chíp dịu lại. Lúc cấp cứu đến Chíp nằm thu lu trên người ba, mắt chớp chậm chạp vẻ rất mệt mỏi và buồn ngủ. Nhân viên y tế kiểm tra và bảo không có dấu hiệu gì nguy hiểm, nhưng nếu ba mẹ muốn chắc ăn thì cứ vào khoa cấp cứu. Ba mẹ lưỡng lự vì biết Chíp vào đó sẽ phải đợi ít nhất 2 tiếng mới có bác sỹ khám (may mà đấy là cấp cứu nhé), với lại Chíp căng thẳng sợ hãi sẽ khóc suốt cho mà xem. Thế là mẹ xin lỗi họ và bảo sẽ để Chíp ở nhà theo dõi thêm vài tiếng nữa. Họ cũng vui vẻ đồng ‎ý vào dặn nhớ theo dõi kỹ càng, nếu có chuyện gì lại gọi họ sẽ đến ngay.

Rồi Chíp vào phòng ngủ ngay lập tức. Nhưng được khoảng 15’ thì Chíp bắt đầu khóc to. Mẹ vào xem thì ôi thôi, Chíp tiêu chảy tèm lem ướt cả nệm. Lúc đấy mẹ bắt đầu lờ mờ đoán tại cái bột làm bánh để lâu Chíp ăn vào sinh chuyện. Đúng là trẻ con nhạy cảm thật. Tổng số bánh Chíp ăn chắc chưa được 1/8 cái bé tí. Mà thật ra trước giờ Chíp cũng chẳng sạch sẽ gì lắm đâu, toàn nhặt đồ dưới thảm lên ăn, tay chân bẩn cũng bốc thức ăn cho vào miệng (đoạn này thế nào cũng bị kiểm duyệt :p ).

Sau khi vệ sinh cho Chíp xong, ba cho Chíp bú sữa cho khỏi đói. Chíp bú được nửa bình, ba bế dựng lên cho ợ thì bắt đầu phun ồng ộc hết ra. Chắc là Chíp vẫn còn khó chịu trong bụng, chưa muốn tiếp thu đồ ăn mới. Lúc này mẹ khẳng định chắc chắn là tại cái bột bánh “phản chủ”. Ói xong Chíp tỏ ra vô cùng mệt mỏi, nhất định không chịu uống sữa nhưng tu nước ừng ực như người chết khát rồi lăn ra ngủ. Thế cũng tốt! Bù được lượng nước vừa mất.

30 phút sau, cả nhà thở phào khi Chíp chẳng còn ọ ẹ nữa. Dù Chíp tiêu chảy và ói “ngoạn mục” như thế, mẹ lại thấy an tâm vì Chíp đã tống hết chất độc ra ngoài, và mẹ cũng biết được nguyên nhân gây bệnh để lần sau “em chừa”.

Bụng rỗng vậy mà Chíp ngủ một mạch đến sáng. Sáng nay dậy lại vui vẻ ăn uống đủ khẩu phần như thường lệ.

Đúng là thêm một kinh nghiệm sảng hồn.

Một ngày làm cha

5h30 sáng: bật dậy khi tiếng con ọ ẹ từ monitor, dù mắt vẫn nhắm tịt. Vào phòng đón con rồi hai cha con xiêu vẹo quắp nhau ra cùng đi tè (chẳng hiểu sao ba không đi tè trước khi vào đón con). Bày trò chơi để con tỉnh ngủ.
6h: chuẩn bị bữa sáng cereal+soya milk cho con sau khi đã vệ sinh răng miệng mặt mày con sạch sẽ (cái này bữa đực bữa cái).
7h: xi con i, cho con ăn soya yoghurt và uống sữa.
8h: hai cha con vào phòng thức mẹ dậy ăn sáng và đi làm.
8h30: chuẩn bị quần áo, túi xách cho con rồi đưa hai mẹ con đến trường.
1h trưa: đón mẹ đi ăn trưa
5h chiều: ra nhà trẻ đón con rồi đợi mẹ cùng về nhà.
6h: đút con ăn bữa tối rồi đưa con xuống vườn tưới rau.
7h: xi con i, tắm và đánh răng cho con.
7h30: tiễn con vào phòng ngủ, cho con uống sữa và hát bài hát đặc biệt chúc con ngủ ngon. Bài hát như thế này:

The time has come,
To say goodnight
To say goodbye
‘Till the morning light.
The time has come,
To say goodnight
It’s the end of a lovely day.
We’ve had so much fun today
Tomorrow’s just a dream away
And now is time
To say goodnight
At the end of a lovely day.

Nghe đến đây con tự động vẫy bàn tay bé xíu lên tạm biệt ba, tay kia ôm chặt piglet, miệng mút ti chụt chụt, rồi tự động lăn kềnh ra giường. Chỉ 5’ sau con đã chìm vào giấc ngủ say.
11h đêm: kiểm tra nhiệt độ phòng con và lò sưởi hẹn giờ trước khi đi ngủ.

Thế là hết một ngày làm cha của ba Đông.

Happy Father’s Day to my beloved Daddy!

Chồng yêu, em tranh thủ ké với con vài dòng để nói rằng em yêu chồng ghê gớm. Không có chồng chẳng biết em sẽ xoay sở như thế nào nữa. Chiều con một tí là em đã bở hơi tai rồi. Chồng lúc nào cũng dành làm việc nặng cho em và làm việc mà chồng biết em không thích làm dù chẳng nặng nhọc gì, ví dụ thay tã cho con khi con i be bét (ew!), chăm con ăn uống vệ sinh ở nhà và cả khi đi chơi (thành ra lúc nào cũng có cảnh chồng lạch bạch chạy theo con để đút con ăn, vào toilet công cộng thay tã cho con còn em ngồi nhởn nhơ phơi bụng tán gẫu với bạn). Chống nắm rõ lịch sinh hoạt của con hơn ai hết, chồng chỉ em cách làm thế nào để con không ói, chồng bày em cách chăm sóc con mỗi khi chồng có việc không về được, chồng kiên nhẫn đút con ăn dù con nổi cơn chướng phun tùm lum hay ói hết trơn. Làm bây giờ em hơi lóng ngóng khi chăm sóc con rồi. Sao em thấy chồng “chuyệc zời” ghê vậy đó! Thế này thì đẻ thêm 3 đứa nữa em cũng không sợ (nhưng chắc là chồng sợ hehehe).

Nhưng chồng ơi em dặn chồng nè. Chồng đừng có sút cân nữa nha, em lo lắm. Mà em cũng không muốn cho chồng ăn thịt nhiều, vì chồng đang bị thừa đạm. Em mong chồng hoạt động nhiều hơn một chút, ngồi máy tính bớt đi một chút. Khi nào tranh thủ đi bơi với em nha.

Hôm nay chồng đi họp không ăn trưa với em làm em nhớ chồng ghê. Tối mai chồng đi ăn tối với partners chắc em lo cho con xong thì phờ râu luôn, ăn sandwiches cho qua bữa tối vậy. Chồng về nhớ chăm sóc em bù nha chồng!