Monthly Archive for Tháng Bảy, 2007

Page 4 of 5

Thành tích một tuổi rưỡi

14/07 cả nước Pháp vui mừng hớn hở nhân dịp Minh Duy tròn 1 tuổi rưỡi. Vinh dự quá! Bắt chước cô Quế và cô Linh, mẹ cũng làm một bài tổng kết xem con làm được những gì.

  • Thể chất:
    • Cân nặng: 11.2kg (thiếu nhiều lạng so với chuẩn)
    • Chiều cao: 80cm (thiếu 2cm so với chuẩn)
    • Răng: 8 cái từ lâu lắm rồi, chờ đợi mòn mỏi hôm qua ba phát hiện cái răng hàm đầu tiên. Sắp ăn chung với ba mẹ được rồi.
    • Thóp: đã liền từ lâu
    • Vòng đầu: 48cm (thiếu đúng 10cm nữa là bằng đầu ba Đông).
    • Ngón tay ngắn ngủn, bàn chân cực thô.
  • Phát triển:
    • Tiến bộ đầu tiên phải kể đến nói. Đã nói thêm được những từ như “happy” trong happy birthday, “bái bai xi xi” trong bye bye see you, gật gật đầu và nói “có” khi nghe câu hỏi đuôi “có không con?”, “lá” và chỉ vào lá, “nứa” và chỉ vào nước, “nâu” (no) kèm lắc đầu lia lịa khi phản đối chuyện gì đó, “dạ” khi được gọi, rồi còn “hoa”, “cá”, “chó”, “tã”. Từ nào cũng kéo dài giọng ra, âm thanh nhẹ như gió thoảng, nghe điệu chảy nước. Riêng có từ “no” là cực kỳ dõng dạc dứt khoát. Ngoài ra còn hay bắt chước các tiếng động nghe được, ví dụ “ú u, ú u” là tiếng chuông cửa, “xì xì” khi bóp bóp bình nước chùi rửa, “hơi hời” khi nghe bác Hương ngáp “hời” một cái, nghêu ngao hát theo bài hát trên tivi. Hiểu tiếng Việt nhiều hơn tiếng Anh thì phải, hiểu cả những từ đồng nghĩa như “nhặt lên” hay “lượm lên”, “vứt thùng rác” hay “dục thùng rác”.
    • Cá tính: bướng lắm, hầu như lúc nào cũng có ý‎ kiến riêng khác với ý‎ muốn của ba mẹ. Đặc biệt nếu ba mẹ áp đặt làm gì mà không giải thích thì phản ứng dữ dội, lăn bụp ra đất ăn vạ, đầu đập vào thành giường hoặc tường. Khi ba mẹ ngọt nhạt thì lắng nghe rất chăm chú, nhưng vẫn làm theo ‎ý mình. Ngoài ra còn bộc lộ khiếu hài hước và láu lỉnh. Hay cười và biết chọc cười ba mẹ (thấy ba mẹ cười trò gì đó thì cứ lặp lại hoài, mỗi lần lại nhìn ba mẹ xem có cười không), tạo những dáng đi ngộ nghĩnh để mọi người hoan hô. Tuy nhiên có lúc lại ngồi thừ ra, mặt mày chảy dài buồn thiu, hoặc ai đụng vào thì giãy nảy như đỉa phải vôi. Nói chung trạng thái cảm xúc có những thái cực rõ rệt, và khá moody.
    • Vận động: chạy nhảy leo trèo đã rất thành thạo. Còn biết kéo ghế lại gần tủ để làm bậc leo lên, lật xô nước đẩy lại gần cửa để đứng lên mở cửa. Tự leo lên leo xuống bậc thềm không cần bám vịn. Leo xuống cầu thang cũng ngon lành, thậm chí hôm trước còn ngồi phệt rồi dùng mông trượt từng bậc, mỗi lần trượt được một bậc lại kêu “hự” một tiếng như cún. Rất thích chui vào những ngóc ngách xó xỉnh, vào những không gian kín và nhỏ, đặc biệt thích được trùm chăn lên người giả làm nhà. Hai tay rất khỏe, có thể bưng ghế hoặc kéo ngựa, hoặc đu bám cả người toòng teng vào đâu đó. Hai chân cũng khỏe, có lần đạp ba vào “chỗ hiểm” làm ba bần thần mất một lúc ;p.
    • Sở thích: ti là số một, âm nhạc là số hai, nghịch nước là số ba, ăn mỳ bún phở là số bốn, ăn trái cây và tôm hấp nguyên con số năm, chơi với thiên nhiên và thú vật là số sáu, cầu trượt là số bảy (mỗi lần trượt vèo xuống thì mặt mày thất thần), ba Đông là số tám, bác Quang Anh số chín, teletubbies số mười. Mẹ Giang đứng cuối danh sách.
    • Những trò gây cười: đang tha thẩn giữa nhà tự nhiên quay lưng lại phía mẹ đi giật lùi, cúi lom khom mông nhọn ra sau, vừa lùi vừa liếc lại xem có đúng hướng không, đến chỗ mẹ thì ngồi phịch xuống chân mẹ, mặt mày tỉnh bơ như không. Bất cứ ai đang nằm cũng đều tìm mọi cách leo lên đầu người ta, vừa leo vừa thở phì phò, cái mông tròn xoe căng phồng toàn bỉm phải để đúng vào mặt người ta mới được, hất ra thì la oe óe. Dạo này hay gật đầu lia lịa với bất cứ câu hỏi nào, nên thường bị cô Hương chú Mẫn lợi dụng hỏi những câu mất mặt như “Duy i có thúi không?”.

Lên tiên

Vừa vào đến văn phòng, mở máy tính lên chưa kịp làm gì cả thì nghe điện thoại chồng gọi. Lòng thấp thỏm “Sao cưng?”, chắc con trai lại khóc rồi. “Cục cưng ở phòng nào?”. Ủa sao kỳ vậy cà, hỏi số phòng mình để làm gì chứ. “Cưng lên đây đi rồi em ra cửa đón”. Hay là con trai bị làm sao nên chồng đưa lên cho em ngó nhỉ? Lại nghe tiếng sột soạt trong điện thoại, hay là có ai tặng hoa cho em ở nhà trẻ nhờ chồng chuyển dùm? (đúng là trí tưởng tượng dưa bở). Chồng lên, dúi vào tay em một túi giấy trắng, bên trong có cái bánh jambon nóng hổi “Cưng ăn đi rồi nhớ ăn yoghurt nhé”. Ối trời ơi chồng em làm mắt em cứ lồi ra như mắt ếch ấy. Sao lại có người đáng yêu thế nhỉ? Hiểu ăn là đam mê lớn nhất của em. Lại còn được khuyến mãi một cái hôn toẹt lên má nữa chứ. Em cứ ngồi cố điểm lại xem sáng giờ em làm gì cho chồng em cảm động mà bây giờ được đền đáp thế chứ. Hay là em có lỡ mồm càu nhàu chồng em tiếng nào không nhỉ?

Giờ em đang bay bổng trên trần nhà với cái bụng tròn căng không biết làm sao hạ xuống…

Wimbledon

Nỗi đau từ ngày thứ 6, hôm nay mới viết ra được. Thế là Henin yêu quý của mẹ G đã một lần nữa ngậm ngùi ôm mối hận tại giải Wimbledon. Nhìn “em” buồn mà mẹ G thúi cả ruột. Chẳng biết “em ấy” có bao giờ được vô địch giải này để collection được đầy đủ không nữa. Cứ như bị ma ám! Cũng may em Bartoli không vô địch, không thì mẹ G buồn chết mất. Và cũng may hôm qua chú Federer xuất sắc bảo vệ danh hiệu của mình, dù khá chật vật vì Nadal cũng xuất sắc không kém. Nhưng Federer mà có thua mẹ G cũng không đau bằng Henin.