Monthly Archive for Tháng Tám, 2007

Page 2 of 6

Chì chít, chì cha, chì mé…

…dịch ra tiếng Việt là xe buýt, xe đạp, xe máy. Ngọng níu ngọng nô nhỉ? Nhưng ít ra Chíp cũng biết phân biệt các loại xe rồi đó. Chiều chiều Chíp thường hay trèo lên bàn ăn cơm cạnh cửa sổ nhìn xuống đường rồi gọi tên từng loại xe, rồi vẫy tay bái bai người ta, nếu có xe cấp cứu chạy qua thì Chíp sẽ “ú u ú u” để bắt chước. Chíp còn biết “bà bay” nữa cơ, mặc dù mẹ hay sửa là “bà có bay được đâu con, máy bay chứ”. Chíp khá thông minh, không cần nhìn thấy máy bay, chỉ cần nghe tiếng ì ì là hô liền “bà bay”, khỏi cần nhìn lên trời.

Chíp còn biết phân biệt nhiều con vật khác nhau như chim, cá, chó, bò, mèo (riêng con mèo thì cứ gọi là “nhưm”, chẳng thể sửa được), tê giác, hà mã, hươu, voi, rắn (phát âm từ này khó quá, nên Chíp cứ cong lưỡi lên tận môi trên, kết quả thành chữ “lá”). Nhìn thấy cái đầu cá trên bếp của mẹ cũng nhận ra đó là con cá. Chíp nhìn quả bóng hay bong bóng thì đều gọi đó là “mong móng”. Chíp phát âm chuẩn từ “sữa” và “tã”. Nhìn thấy sữa trong ly, trong bình hay trong hộp đều biết đó là sữa. Chíp biết phân biệt lá, hoa, cây. Nhưng nhiều khi nhìn gà hóa cuốc, thấy núi đá cũng tưởng có cây, kêu ầm ĩ. Mà không biết có phải tại cách ba mẹ dạy Chíp nói không mà Chíp nói từ gì cũng hoặc la toáng lên hoặc dài giọng ra chảy nước.

Hôm thứ 6 vừa rồi là ngày cuối cùng Chíp đi nhà trẻ. Các cô giao lại cho ba mẹ cuốn sổ nhật ký các cô theo dõi từng bước phát triển của Chíp rất là hay. Khi nào rảnh mẹ sẽ chép lên đây cho cả nhà cùng đọc nhé.

Hậu bánh giò

Chỗ nhân làm bánh giò còn thừa, chẳng biết làm gì tui lại mang đi đổ bánh cuốn. Khốn khổ, phát hiện nhà không có bịch bột đổ bánh cuốn nào, tui phải lọ mọ ngồi tìm công thức pha chế bột trên mạng. Sao mỗi nơi một cách thế này. Tui chẳng biết tin cái nào, nhắm mắt chọn đại một cái. Đúng là nhắm mắt làm liều nên kết quả thê thảm không thể tưởng. Phải mất hai chục cái bánh nhão nhẹt, bao nhiêu lần pha thêm nước, rồi nhiều nước lại phải thêm bột, rồi bánh khô bánh vỡ, bánh nhão bánh dính, tui chỉ muốn bỏ cuộc. Nhưng hôm qua tui cứng đầu lắm, quyết tâm làm cho xong, chỉ tâm niệm là làm xong cho chồng và bác Thắng ăn, chứ mình nhất định không đụng đũa. Phew, kết quả cũng được mười mấy cái bánh nguyên lành, trông cũng tàm tạm (bánh hỏng tui cho thằng con ăn hết rồi hehe).

Bác Hương mà đọc cái này chắc là tức lắm, lại bảo đợi bác về rồi mới bày ra nấu nướng. Bác ơi đừng trách em tội nghiệp. Bác về nhà hú một tiếng là người ta mang đĩa bánh nóng hổi tận cửa nhà bác, chứ đâu như em phải lọ mọ trong bếp cả buổi tối mệt rũ bác nhể.

Chiến dịch giảm cân

Dạo này tớ phát tướng quá các bạn ạ, thế nên tớ quyết tâm thực hiện chiến dịch giảm béo với chiêu thức sau: mỗi ngày phải ói ít nhất một lần! Tớ biết ba mẹ tớ cáu lắm ấy, nhưng kệ thôi. Sắc đẹp là trên hết mà!

Như hôm qua nhé, ba tớ bận viết báo cáo, mẹ tớ phải vừa nấu ăn vừa đút tớ ăn ngay cửa nhà bếp. Khiếp, mẹ tớ bận đổ bánh cuốn là thế, mà vẫn nhồi được cho tớ một đống bánh cuốn nhân thịt. Tớ sốt ruột lắm, nhưng chẳng lẽ không có l‎í do gì lại móc họng cho ói ra, thế thì mẹ mắng chết. Thế nên tớ lên kế hoạch rồi, tí nữa sẽ thực hiện. Để chút nữa âm mưu diễn ra được tự nhiên, tớ giả vờ ngoan thật là ngoan trong lúc mẹ vừa nấu vừa đút. Cứ thấy thìa đến miệng là tớ ngoác ra, chẳng phàn nàn gì. Mẹ tớ tưởng bở, mừng húm, còn khoe với ba tớ là hôm nay em chẳng phải bày trò cho con ăn anh ạ. Cứ đợi đấy! Tí nữa thì trắng mắt ra nhé.

Đấy, vừa ăn xong mẹ cho xuống chạy đi chơi nhong nhong cho xuống cơm. Tớ vẫn chưa có cơ hội thực hiện âm mưu của mình. Thật ra tớ chỉ cần đợi ba mẹ hơi mắng một tí thôi, thì tớ sẽ lăn ra đất ăn vạ này, rồi gào lên này, rồi ho sù sụ này, rồi cứ thế mà ọe thôi, dễ ẹc! Thế nhưng hôm nay sao tớ quậy cái gì cũng chẳng bị mắnng nhỉ? Nào là quăng đồ từ trên cầu thang xuống tầng dưới này, nào là tắt máy vi tính ba đang làm việc này, nào là gì gì nữa này, sao ba mẹ hôm nay rộng lượng quá thể. À chắc là sợ tớ ói đây mà, đâu dám ho he gì.

Ấy thế mà ba vẫn có sơ hở nhé, tớ chớp ngay cơ hội. Chẳng là một tiếng sau ba cho tớ đi tắm và uống calcium. Cái nước calcium này uống dễ ợt, ngọt lắm, ực một cái là xong. Nhưng tớ quyết thực hiện âm mưu cho bằng được nên giả vờ bị sặc, thế là ba tớ bắt đầu cuống lên, hét ầm lấy cho anh bình nước. Muộn rồi ba nhé. Rơi vào bẫy rồi. Thế là tớ bắt đầu tuôn ra sàn nhà tắm nào là bột bánh cuốn trắng phếu, thịt băm, mộc nhĩ, hành tây, rồi cả yoghurt ăn trước khi ăn cơm một lúc lâu lâu nữa. Ối giời ơi là sướng, cái bụng rỗng tuếch, nhẹ tênh, phẳng lỳ khỏi cần tập chống đẩy nhé. Chỉ có mẹ tớ là cái mặt nặng như cái thúng, mẹ tiếc công tay năm tay mười vừa nấu vừa đút tớ ăn đấy. Ba tờ thì mặt chảy dài như cái phễu, xót tớ mà.

Còn hôm nay thì tớ đã kịp tống khứ chỗ sữa ít ỏi ba cho uống lúc sáng rồi. Tớ lợi dụng mẩu breadstick ba cho ăn với mục đích ổn định sữa trong bụng tớ. Tớ lại giả vờ sặc, rồi tớ phun sữa ra. Hé hé ba tớ bị chiêu “gậy ông đập lưng ông”. Thế là hôm nay đạt kế hoạch nhé. Nếu có điều kiện, tối nay tớ sẽ tìm cách vượt kế hoạch đề ra cho coi, nếu ba mẹ còn muốn tớ béo lên mãi.

Mà tớ cũng khá đểu đấy, toàn “âm mưu” của tớ bày ra, nhưng ba mẹ ứ có biết. Biết làm sao được, lần nào ói xong tớ cũng giả vờ rất hối hận. Này nhé, hôm trước tớ vào cũi rồi, rồi bày trò ói hết bữa ăn tối ra, ướt hết cả nệm, gấu bông, thảm. Thấy mẹ và bác Hương lao vào dọn, tớ đứng bật dậy cười nhăn nhở. Rồi tớ lăng xăng nhặt gấu bông bẩn đưa cho bác Hương. Tớ xun xoe chỉ cho mẹ thấy những chỗ bẩn để mẹ lau chùi. Tớ còn cúi sát mặt mẹ, miệng liến thoắng hỏi xem mẹ có bực mình không nữa cơ đấy. Mà mẹ tớ hình như chẳng mảy may nghi ngờ gì, chỉ thấy bụm miệng không dám cười thôi. Đấy thấy tớ ngụy trang giỏi không?

Mẹ tớ bảo hình như có một đường tắt đi từ dạ dày tớ lên miệng thì phải. Thức ăn đi vào thì toàn đi chính ngạch, mất nửa tiếng mới hết bát cơm, nhưng đi ra thì theo đường shortcut này đấy, chỉ cần 2 phút à. Chắc là đúng đấy nhỉ, đường tắt bao giờ chẳng nhanh hơn.