Minh Duy bây giờ nói nhiều lắm rồi, thường xuyên thử trình độ tiếng Anh của ba mẹ và bà nội thế này:
- Áp pồ.
- Áp pồ là gì con?
- (Mắt tròn xoe, suy nghĩ một lúc) Táoooo
- (Mẹ vỗ đùi) A hóa ra là thế.
Cầm quả chuối lên:
- Chuốiiiii (điệu chảy nước)
- (Tiếp tục) Na nờ
- (Mẹ thật sự không hiểu) Cái gì???
- (Suy nghĩ một lúc rồi lớn tiếng) NA NỜ
Cả nhà đoán ra gì chưa, banana đấy.
Còn nữa, mỗi khi Duy muốn vòi cái gì, mẹ chỉ cần hỏi “vậy con nói làm sao?” là Duy dài giọng “dạaaaa”. “Sao nữa?”. “Kiuuuuu” (thank you). Nếu thấy mẹ im lặng thì Duy sẽ lầm bầm “you’re welcome”.
Mỗi lần mẹ hỏi “Duy có yêu mẹ không?” thì Duy lặp lại như con vẹt “yêu mẹ không”. Nếu thấy mẹ không nói gì nữa thì Duy sẽ tự hỏi mình “Để đâu?” rồi trả lời luôn “Để chim (tim)”.
Hôm qua ba không chờ Duy cùng ra toilet xì mũi nên Duy khóc. Lúc ba quay vào Duy chỉ thẳng mặt ba nói từng tiếng một “XIN LỖI”. Thế là ba phải xin lỗi Duy ngay không trốn được.
Nói chuyện xì mũi, bây giờ Duy xì mũi rất hài hước: “á” rồi mới xì, nghe cứ thành “á xì, á xì, á xì” liên tục. Mẹ bảo “mạnh lên” thì “á” rõ to, còn xì vẫn yếu xìu.
Duy biết phân biệt tiếng Việt và tiếng Anh. Khi nào đi chơi với mẹ, mẹ toàn nói tiếng Anh, thì Duy cũng xổ hàng tràng tiếng Anh, lên bổng xuống trầm, tay chân vung vẩy, cảm xúc ồ ạt, chỉ có điều chẳng ai hiểu gì hết trơn. Chắc là tiếng Anh cổ.
Duy rất thích thêm nhạc cho từ. Ví dụ “anh Tũn ành Tun ánh Tùn” (anh Tũn là con bác Vinh bác Tuấn dưới nhà, Duy rất quý anh). Duy thêm nhạc cho tất cả các từ Duy nói, từ “ba họp” cho đến “hút bụi”.
Bà nội sang luyện cho Duy thói quen đọc sách trước khi đi ngủ. Quyển sách yêu quý nhất của Duy là “xe bít”, một quyển truyện có nhạc của cô Bee tặng. Lúc nào cũng “xe bít” “xe bít”. Mẹ đọc truyện này cho Duy bằng tiếng Anh, nên cứ mở truyện ra là Duy tuôn hàng tràng vô nghĩa. Hỏi Duy “xe bít” ai tặng thì Duy hát “cô Bì cô Bí cồ Bi”. Hôm qua buổi trưa Duy cứ đòi đọc truyện “xe bít” trước khi đi ngủ, mẹ phải giả vờ cho truyện nằm lên cái gối, đặt bạn gấu của Duy bên cạnh, rồi bảo “xe bít đi ngủ trưa rồi, con cũng đi ngủ đi, chút cả hai dậy mình đọc truyện nhé”. Thế là Duy mới ngoan ngoãn lên giường, còn hôn tạm biệt “xe bít” nữa chứ.
Xách “xe bít” đi quanh nhà
Thỉnh thoảng Duy lại ôm ba yêu sách “bồng”, “đứng dậy”, “tắt đèn”, “mở cửa”… hoặc nắm tay mẹ dắt vào phòng ngủ bảo “em khóc”, vào đến phòng thì gọi “Minh An ơi”.
Duy còn biết liên hệ sự việc. Nhìn xuống sàn nhà Duy nhận xét “dơ”, rồi lập tức “hút bụi”.
Duy đã biết đếm sơ sơ từ một đến mười bằng tiếng Anh, nhờ bà nội dạy. Bà ơi bà dạy Duy đếm bằng tiếng Việt nữa đi.
Duy đã nhận biết hình tròn và tam giác, màu đỏ và màu xanh. Hôm nay Duy đòi ba cho chơi “đất sét màu đỏ”.
Còn nhiều lắm mà mẹ chẳng thể nào nhớ hết.
Recent Comments