Monthly Archive for Tháng Mười Một, 2007

Page 2 of 6

Lại kể chuyện Duy nói

Minh Duy bây giờ nói nhiều lắm rồi, thường xuyên thử trình độ tiếng Anh của ba mẹ và bà nội thế này:

- Áp pồ.

- Áp pồ là gì con?

- (Mắt tròn xoe, suy nghĩ một lúc) Táoooo

- (Mẹ vỗ đùi) A hóa ra là thế.

Cầm quả chuối lên:

- Chuốiiiii (điệu chảy nước)

- (Tiếp tục) Na nờ

- (Mẹ thật sự không hiểu) Cái gì???

- (Suy nghĩ một lúc rồi lớn tiếng) NA NỜ

Cả nhà đoán ra gì chưa, banana đấy.

Còn nữa, mỗi khi Duy muốn vòi cái gì, mẹ chỉ cần hỏi “vậy con nói làm sao?” là Duy dài giọng “dạaaaa”. “Sao nữa?”. “Kiuuuuu” (thank you). Nếu thấy mẹ im lặng thì Duy sẽ lầm bầm “you’re welcome”.

Mỗi lần mẹ hỏi “Duy có yêu mẹ không?” thì Duy lặp lại như con vẹt “yêu mẹ không”. Nếu thấy mẹ không nói gì nữa thì Duy sẽ tự hỏi mình “Để đâu?” rồi trả lời luôn “Để chim (tim)”.

Hôm qua ba không chờ Duy cùng ra toilet xì mũi nên Duy khóc. Lúc ba quay vào Duy chỉ thẳng mặt ba nói từng tiếng một “XIN LỖI”. Thế là ba phải xin lỗi Duy ngay không trốn được.

Nói chuyện xì mũi, bây giờ Duy xì mũi rất hài hước: “á” rồi mới xì, nghe cứ thành “á xì, á xì, á xì” liên tục. Mẹ bảo “mạnh lên” thì “á” rõ to, còn xì vẫn yếu xìu.

Duy biết phân biệt tiếng Việt và tiếng Anh. Khi nào đi chơi với mẹ, mẹ toàn nói tiếng Anh, thì Duy cũng xổ hàng tràng tiếng Anh, lên bổng xuống trầm, tay chân vung vẩy, cảm xúc ồ ạt, chỉ có điều chẳng ai hiểu gì hết trơn. Chắc là tiếng Anh cổ.

Duy rất thích thêm nhạc cho từ. Ví dụ “anh Tũn ành Tun ánh Tùn” (anh Tũn là con bác Vinh bác Tuấn dưới nhà, Duy rất quý anh). Duy thêm nhạc cho tất cả các từ Duy nói, từ “ba họp” cho đến “hút bụi”.

Bà nội sang luyện cho Duy thói quen đọc sách trước khi đi ngủ. Quyển sách yêu quý nhất của Duy là “xe bít”, một quyển truyện có nhạc của cô Bee tặng. Lúc nào cũng “xe bít” “xe bít”. Mẹ đọc truyện này cho Duy bằng tiếng Anh, nên cứ mở truyện ra là Duy tuôn hàng tràng vô nghĩa. Hỏi Duy “xe bít” ai tặng thì Duy hát “cô Bì cô Bí cồ Bi”. Hôm qua buổi trưa Duy cứ đòi đọc truyện “xe bít” trước khi đi ngủ, mẹ phải giả vờ cho truyện nằm lên cái gối, đặt bạn gấu của Duy bên cạnh, rồi bảo “xe bít đi ngủ trưa rồi, con cũng đi ngủ đi, chút cả hai dậy mình đọc truyện nhé”. Thế là Duy mới ngoan ngoãn lên giường, còn hôn tạm biệt “xe bít” nữa chứ.

DSC09798.jpg
Xách “xe bít” đi quanh nhà

Thỉnh thoảng Duy lại ôm ba yêu sách “bồng”, “đứng dậy”, “tắt đèn”, “mở cửa”… hoặc nắm tay mẹ dắt vào phòng ngủ bảo “em khóc”, vào đến  phòng thì gọi “Minh An ơi”.

Duy còn biết liên hệ sự việc. Nhìn xuống sàn nhà Duy nhận xét “dơ”, rồi lập tức “hút bụi”.

Duy đã biết đếm sơ sơ từ một đến mười bằng tiếng Anh, nhờ bà nội dạy. Bà ơi bà dạy Duy đếm bằng tiếng Việt nữa đi.

Duy đã nhận biết hình tròn và tam giác, màu đỏ và màu xanh. Hôm nay Duy đòi ba cho chơi “đất sét màu đỏ”.

Còn nhiều lắm mà mẹ chẳng thể nào nhớ hết.

Minh An tròn 2 tháng

Thấm thoắt mà con gái chào đời đã được 2 tháng tròn. Thời gian đi nhanh thật. Thứ 6 tuần trước, lúc tròn 8 tuần, con nặng 5.64kg. Hôm qua ba mẹ đo cho con thì thấy 58cm. Đấy là ba mẹ đo rất trung thực nhé, chứ bác sỹ đo lúc con 6 tuần tuổi đã là 59.5cm rồi. Nhưng mẹ thấy bà ấy ăn gian khiếp, cứ kéo dài bàn chân con ra, làm gì không cao thế.

Con đã phải chuyển sang mặc đồ 3-6 tháng, có cái còn rộng nhưng sleepsuits thì vừa khít, ba mẹ sắp phải mua 6-9 tháng.

Cứ tưởng con gái to hơn anh hai nhiều. Hóa ra hôm nay mẹ xem lại, anh hai lúc 9 tuần tuổi cũng nặng 5.62kg chứ ít đâu. Vậy mà bây giờ anh bé tí. Thành ra Minh An sau này chưa chắc đã cao lớn hơn anh hai đâu. Thôi thế cũng tốt. Kẻo em lại cứ xoa đầu anh thì khổ, nhỉ.

Hai tháng, xem Minh An thay đổi thế nào so với 3 tuần nhé:

- Ăn: vẫn tham lam như heo con, thành ra người ngày càng tròn như heo con. Nhưng ăn nhiều mà i thì lại ít đi. Chắc là hấp thu tốt. Chỉ có điều con mất thói quen i khi mẹ xi rồi, chán thế. Đã vậy còn sinh tật i giữa đêm nữa chứ. Có đêm đang ti, con phẹt một cái lên tận cổ.

- Ngủ: ban đêm tốt hơn, ban ngày tệ đi. Lúc trước khéo dỗ thì con cũng chịu vào cũi nằm, bây giờ trưa nào cũng phải rúc nách mẹ.

- Tắm: à, khoản này thì big progress. Con bây giờ chịu tắm ra phết, biết nằm thư giãn, đã thoải mái hơn nên không nắm chặt hai bàn tay nữa. Kết quả này là nhờ mẹ đấy nhé. Từ lúc con ngoài 3 tuần tuổi mẹ đã giành tắm cho con, để ba chăm anh hai cho “toàn tâm toàn ý”. Lần đầu tiên mẹ tắm cho con cũng là lần đầu tiên con không khóc nhé. Biết vì sao không, vì mẹ cho nhiều nước vào chậu tắm hơn, vì nước mẹ làm ấm hơn, và đặc biệt quan trọng là vì mẹ nói chuyện với con suốt quá trình tắm. Mẹ báo con biết mỗi khi mẹ chuẩn bị gội đầu cho con, nhúng chân con vào nước, hay dội nước lên bụng con.

- Hóng hớt: con gái tỏ ra khá sociable, nôm na là nhiều chuyện. Nghe ai nói chuyện là người như có thuốc, thở hực hực, mắt láo liên, miệng ngáp ngáp, nói u ơ, thỉnh thoảng cười toe toét.

- Đi chơi: hầu như ngày nào con cũng ra đường hít thở gió lành, trừ mấy ngày này anh hai đang ốm. Con vừa hít thở vừa ngáy khò khò.

- Da mặt: đã hết mụn sữa lẫn mụn cám nhờ mỗi ngày mẹ bôi trét kem lên mặt con nhiều lần.Mà lạ lắm nha, từ ngày mới sinh đến giờ con chưa bao giờ tự cào mặt mình hết, mặc dù móng tay dài lắm. Anh hai hồi đó mẹ sơ sểnh chút là rẹc một đường giang hồ ngang mặt luôn.

IMG_7250.jpg

Xem anh hai “chí phèo” ngang má nè

Đây là cái hình con ba mới chụp hôm qua, lúc chuẩn bị đi tắm:

DSC00049.jpg

Duy lại ốm rồi

Mỗi lần con trai ốm sao mẹ xìu thế. Hôm nay buổi sáng con đi chơi bình thường, chiều ngủ dậy bắt đầu sốt. Vừa rồi đo nhiệt độ cho con thấy gần 38 độ. Lúc đầu con chỉ lỗ tai trái nhăn nhó, bây giờ lại chỉ đầu gối phải kêu đau. Sao lại là đầu gối nhỉ? Mẹ lo quá đi mất.

Mới cách đây một tháng Duy bị nhiễm trùng tai, uống hết một liều antibiotics 7 ngày. Tuần tiếp sau đó vẫn bị nhiễm trùng tai. Bác sỹ nghi là do một con virus khác tuần trước.

Buồn ghê.