Monthly Archive for Tháng Mười Hai, 2007

Tớ tròn 3 tháng/13 tuần rồi nhé

DSC00440.jpg

Xem nào, tròn 3 tháng tớ cũng chẳng nặng lắm đâu, không như mẹ tưởng bở. Cân nặng khoảng 6.6kg, dài xấp xỉ 61cm. Tuần này baby clinic nghỉ lễ nên không có thông số chính xác, nhưng bà nội tớ thích mẹ tớ viết là tớ được 6.7kg cơ hihi. Bà ngoại tớ bảo thế là chưa được. Bình thường 3 tháng cân nặng phải gấp đôi cân nặng lúc mới sinh mới là chuẩn. Không biết bà ngoại có nhầm không, chứ cân nặng của tớ xấp xỉ mức béo phì của UK rồi đấy. Túm lại là chỉ có 9% UK babies nặng hơn tớ thôi đấy.

Hôm nay mẹ tớ khoái chí lắm, vì mẹ tớ nghe bảo ngoài 3 tháng nuôi dễ hơn nhiều. Tớ thì tự xét bản thân cũng chẳng phải khó nuôi lắm đâu nhỉ. Sao mẹ cứ lăn tăn thế không biết.

Tớ chỉ hơi khó tính tí tẹo mỗi khi buồn ngủ thôi. Chẳng là tớ thừa hưởng gene khó ngủ của ba tớ, nên cứ phải gắt gỏng một tí thì ngủ mới ngon (công bằng mà nói thì cũng phải hai, ba tí đấy). Mà tớ thấy mỗi lần tớ gắt ngủ, mẹ tớ toàn trốn tránh trách nhiệm ấn tớ vào tay bà hoặc ba. Thế mẹ tớ có gì mà phải than thở nhỉ. Chỉ tội bà và ba tớ. Bà nghe tớ gào thì đi ra đi vào chắt lưỡi tặc tặc, thở vắn than dài vì xót tớ. Còn ba cứ bế tớ đứng nguyên một chỗ nhún thật mạnh. Chắc ba tớ nghĩ nhún mạnh tớ sợ tớ im hay sao ấy. Hihi chả đúng!

Tớ cũng chỉ hơi nũng nịu một tẹo mỗi khi buồn ngủ thôi. Nếu được mẹ nằm bên cạnh cho tớ hít hơi thì tớ ngủ mấy tiếng liền không dậy. Còn mẹ tớ không nằm cạnh thì tớ thấy lạnh thế nào ấy, nên cứ 15 phút tớ dậy một lần, khóc lóc cho toát mồ hôi một tí để được mẹ ôm.

Mẹ tớ còn chê tớ xấu đói. Mẹ tớ bảo sao con nhà người ta 5 tiếng liền không ăn cũng chẳng sao, mà tớ mới 3 tiếng đã la ỏm lên. Mẹ tớ buồn cười thật, có thế mà cũng không hiểu. Các bạn ấy 5 tiếng không ăn đói quá còn la gì nổi nữa. Tớ rút kinh nghiệm hơi đói đói tí thôi là phải la chí chết cho mẹ sợ mẹ cho ăn ngay ấy chứ. Thậm chí hôm trước mẹ tớ cho tớ bú lúc 7 rưỡi. Nhưng đến 9h tớ lại thấy thèm ti nên gào to đòi ăn. Ba mẹ tớ cứ tưởng tớ bị làm sao, lo tìm nguyên nhân khác chứ không cho bú. Thế là tớ gào cho nửa tiếng liền. Đấy, tớ chỉ khó chịu sơ sơ thế thôi.

Cả ngày nếu không ti không i thì tớ ngủ li bì, hoặc gật gù gắt gỏng đợi được ru ngủ. Mẹ tớ bảo thành ra tớ chỉ phát triển cân nặng và chiều cao, chứ khả năng vận động và nhận thức còn kém lắm. Bây giờ mà tớ chẳng mảy may có ý định “lật lọng” gì cả. Thực ra đập đồ chơi hay lật sấp lật ngửa là chuyện trẻ con. Tớ là tớ lo chuyện người lớn kia. Tớ thấy ba mẹ tớ cứ than thiếu ngủ, tớ phải rút kinh nghiệm tranh thủ ngủ cho đã, sau này đỡ phải than.

À quên, nói không phải khoe chứ tớ vận động cơ miệng hơi bị nhiều nhé. Vì lúc nào tớ cũng thì thụt ti mẹ cả, lúc đói, lúc buồn ngủ, lúc không buồn ngủ và lúc không đói. Nếu mẹ tớ rút ti ra thì tớ lại hì hục mút tay tớ. Nếu mẹ tớ rút tay tớ ra thì tớ lại gào lên. Thế cũng là thế dục cơ miệng đấy chứ.

Đấy, chuyện 3 tháng của tớ chỉ có thế thôi. Chán phèo nhỉ. À, hai hôm nay tớ biết dụi mắt rồi nhé. Đêm mẹ tớ dậy cho tớ ti, thấy tớ cứ thu hai nắm đấm tròn quay, dụi dụi lên cái mặt cũng tròn quay, trông thật là “ghét”.

Mẹ tớ bảo tớ là vấn nạn của cả nhà.

DSC00287.jpg

Xem mông tớ này

Vui thật

Đang ngồi ăn cơm, tự nhiên hắn đòi đi i. Dạo này hắn hay đòi được ngồi bô lắm, ngồi một lúc lại đứng dậy chạy chơi, nhưng i và tè thì toàn vào tã với ra thảm. Thành ra bà nội hỏi rất cảnh giác “i thật không con?”. Hắn trả lời ngay “i thật”. Thế là ba hắn cho hắn ra i. Đúng như dự đoán, hắn ngồi mãi ngồi hoài. Ba hắn sốt ruột quá bèn hỏi “Con i xong chưa đứng dậy ba rửa đ*t cho”. Hắn vội vàng chỉ chỉ đằng sau “đang ra đang ra”. Chẳng là sáng nay ba hắn cũng cho hắn đi i, hắn sản xuất được một cục nhỏ xíu thì đòi đứng dậy, ba hắn ấn hắn ngồi xuống lại và bảo “Con tiếp tục đi, đang ra đấy”.

Anh Tũn dưới nhà khóc, hắn bảo “anh Tũn … KHÓC” (rất thích nhấn mạnh từ cuối cùng). Bà nội hỏi “anh Tũn khóc là ngoan hay không ngoan con?”. Hắn lắc đầu quầy quậy “không ngoan”.

Còn hơn hai tuần nữa hắn tròn 2 tuổi. Chẳng biết hắn có đạt 87cm chiều cao cho mẹ hí hửng không nữa.

DSC00254.jpg
Bảo hắn “làm miệng heo đi”

“Fả chí mờ”

DSC00214.jpg

Lần đầu tiên Duy có khái niệm Christmas là hôm thứ 5 cách đây hai tuần, chỗ play group Duy vẫn đến chơi tổ chức Christmas party trước khi đóng cửa cho đến đầu năm mới. Xấu hổ ghê, lúc mẹ đăng ký trước đó 2 tuần, mẹ ghi là sẽ mang chả giò đến. Thế mà loay hoay quên khuấy mất. Hôm đó đưa Duy đến thấy ai cũng mặc quần áo đẹp, ai cũng mang theo một cái thiệp chúc mừng bà Ann (bà Ann kể chuyện hay, hát cũng hay, quan tâm đến mọi người, lại nhớ tên tất cả bọn trẻ, nên ai cũng thích). Hai mẹ con thì lôi thôi lếch thếch, lại chẳng có cái thiệp nào. Ngại thế!

Bữa tiệc hóa ra ê hề thức ăn. Mà cũng may mình không mang chả giò đến, vì mang đến thế nào cũng có người có người không. Đông ơi là đông. Trẻ con ngồi ăn còn người lớn chụp hình lia lịa. Hôm đó mẹ lại chẳng mang máy chụp ảnh nên phải đùng điện thoại di động. Ăn xong cả đám ra ngồi hát bài Jingle bells. Hát chưa xong bài thì ông già Noel xuất hiện để phát quà cho các bé. Mẹ cứ tưởng bọn trẻ con phải ồ lên thích thú. Không ngờ bọn bé bé cỡ tuổi Duy nhảy luôn vào lòng mẹ chúng nó khóc ầm ĩ. Một đứa khóc làm cả đám khóc theo khiến ông già Noel bối rối thấy rõ. Mẹ thấy tội nghiệp ông ghê. Duy thì chưa bao giờ nhìn thấy ông, mà cũng chẳng có khái niệm gì về ông, nên cứ tròn mắt. Mẹ giải thích cho Duy biết đấy là Father Christmas, đến phát quà cho các em bé ngoan. Hôm nay con ăn giỏi nên chắc là con cũng sẽ có quà đấy.

Kể từ hôm đó ngày nào mẹ cũng nhắc đến Father Christmas, kể chuyện ông chui xuống ống khói như thế nào, đêm Noel ông đi phát quà cho các bé ngoan, và dặn Duy nhớ ngoan ngoãn để được nhận quà. Duy tỏ ra rất thích ông già Noel, cứ đòi mẹ mở hình “fả chí mờ” trên google images cho xem. Rồi Duy tự nhận xét “fả chí mờ” mặc áo đỏ, quần đỏ, đội mũ đỏ. “Fả chí mờ” trở thành động lực cho Duy uống thêm ít sữa, ăn thêm mấy thìa cơm, nghe lời ba mẹ và bà nội nhiều hơn. Ba mua cho Duy cái bong bóng bay hình Father Christmas, tối nào Duy cũng đòi đem ông vào phòng tắm xem Duy đánh răng sạch như thế nào.

Duy cũng thích bài hát Jingle Bells lắm. Nhất là đoạn “laughing all the way” là lại đưa tay lên miệng giả vờ cười “kha kha kha”.

Ngày mai ba sẽ đem cây thông Noel dưới kho lên mắc đèn vào cho Duy ngắm để Duy có thêm chút không khí Noel nữa. Mẹ cũng sẽ chuẩn bị quà để sáng mốt Duy ngủ dậy sẽ thấy “Father Christmas khen con ngoan lắm, thưởng con món quà nè, và mong con năm sau còn ngoan hơn nữa”.

DSC00221.jpg

Chúc tất cả mọi người một Giáng Sinh thật đầm ấm và một Năm Mới thật hạnh phúc. Tặng mọi người bài hát vui nè (hát theo điệu “Kìa con bướm vàng” nhé):

Father Christmas, Father Christmas
He’s got stuck, he’s got stuck
Climbing down the chimney, climbing down the chimney
Oh so fun