Xem nào, tròn 3 tháng tớ cũng chẳng nặng lắm đâu, không như mẹ tưởng bở. Cân nặng khoảng 6.6kg, dài xấp xỉ 61cm. Tuần này baby clinic nghỉ lễ nên không có thông số chính xác, nhưng bà nội tớ thích mẹ tớ viết là tớ được 6.7kg cơ hihi. Bà ngoại tớ bảo thế là chưa được. Bình thường 3 tháng cân nặng phải gấp đôi cân nặng lúc mới sinh mới là chuẩn. Không biết bà ngoại có nhầm không, chứ cân nặng của tớ xấp xỉ mức béo phì của UK rồi đấy. Túm lại là chỉ có 9% UK babies nặng hơn tớ thôi đấy.
Hôm nay mẹ tớ khoái chí lắm, vì mẹ tớ nghe bảo ngoài 3 tháng nuôi dễ hơn nhiều. Tớ thì tự xét bản thân cũng chẳng phải khó nuôi lắm đâu nhỉ. Sao mẹ cứ lăn tăn thế không biết.
Tớ chỉ hơi khó tính tí tẹo mỗi khi buồn ngủ thôi. Chẳng là tớ thừa hưởng gene khó ngủ của ba tớ, nên cứ phải gắt gỏng một tí thì ngủ mới ngon (công bằng mà nói thì cũng phải hai, ba tí đấy). Mà tớ thấy mỗi lần tớ gắt ngủ, mẹ tớ toàn trốn tránh trách nhiệm ấn tớ vào tay bà hoặc ba. Thế mẹ tớ có gì mà phải than thở nhỉ. Chỉ tội bà và ba tớ. Bà nghe tớ gào thì đi ra đi vào chắt lưỡi tặc tặc, thở vắn than dài vì xót tớ. Còn ba cứ bế tớ đứng nguyên một chỗ nhún thật mạnh. Chắc ba tớ nghĩ nhún mạnh tớ sợ tớ im hay sao ấy. Hihi chả đúng!
Tớ cũng chỉ hơi nũng nịu một tẹo mỗi khi buồn ngủ thôi. Nếu được mẹ nằm bên cạnh cho tớ hít hơi thì tớ ngủ mấy tiếng liền không dậy. Còn mẹ tớ không nằm cạnh thì tớ thấy lạnh thế nào ấy, nên cứ 15 phút tớ dậy một lần, khóc lóc cho toát mồ hôi một tí để được mẹ ôm.
Mẹ tớ còn chê tớ xấu đói. Mẹ tớ bảo sao con nhà người ta 5 tiếng liền không ăn cũng chẳng sao, mà tớ mới 3 tiếng đã la ỏm lên. Mẹ tớ buồn cười thật, có thế mà cũng không hiểu. Các bạn ấy 5 tiếng không ăn đói quá còn la gì nổi nữa. Tớ rút kinh nghiệm hơi đói đói tí thôi là phải la chí chết cho mẹ sợ mẹ cho ăn ngay ấy chứ. Thậm chí hôm trước mẹ tớ cho tớ bú lúc 7 rưỡi. Nhưng đến 9h tớ lại thấy thèm ti nên gào to đòi ăn. Ba mẹ tớ cứ tưởng tớ bị làm sao, lo tìm nguyên nhân khác chứ không cho bú. Thế là tớ gào cho nửa tiếng liền. Đấy, tớ chỉ khó chịu sơ sơ thế thôi.
Cả ngày nếu không ti không i thì tớ ngủ li bì, hoặc gật gù gắt gỏng đợi được ru ngủ. Mẹ tớ bảo thành ra tớ chỉ phát triển cân nặng và chiều cao, chứ khả năng vận động và nhận thức còn kém lắm. Bây giờ mà tớ chẳng mảy may có ý định “lật lọng” gì cả. Thực ra đập đồ chơi hay lật sấp lật ngửa là chuyện trẻ con. Tớ là tớ lo chuyện người lớn kia. Tớ thấy ba mẹ tớ cứ than thiếu ngủ, tớ phải rút kinh nghiệm tranh thủ ngủ cho đã, sau này đỡ phải than.
À quên, nói không phải khoe chứ tớ vận động cơ miệng hơi bị nhiều nhé. Vì lúc nào tớ cũng thì thụt ti mẹ cả, lúc đói, lúc buồn ngủ, lúc không buồn ngủ và lúc không đói. Nếu mẹ tớ rút ti ra thì tớ lại hì hục mút tay tớ. Nếu mẹ tớ rút tay tớ ra thì tớ lại gào lên. Thế cũng là thế dục cơ miệng đấy chứ.
Đấy, chuyện 3 tháng của tớ chỉ có thế thôi. Chán phèo nhỉ. À, hai hôm nay tớ biết dụi mắt rồi nhé. Đêm mẹ tớ dậy cho tớ ti, thấy tớ cứ thu hai nắm đấm tròn quay, dụi dụi lên cái mặt cũng tròn quay, trông thật là “ghét”.
Mẹ tớ bảo tớ là vấn nạn của cả nhà.
Xem mông tớ này








Bình luận mới