Monthly Archive for February, 2008

Bà mập tròn 5 tháng

5 tháng bà mập cân nặng 7.66kg, vào cao 65cm (health visitor đo bà chắc có hơi thiên vị nên bảo là 66cm). Tháng vừa rồi bà tăng được 540gr. Vậy là sau 5 tháng bà đã đạt cân nặng bằng đúng boong gấp đôi lúc mới sinh. Cũng tàm tạm.

Bà mập đã biết lạ. Sáng nay lúc người ta đo cho bà, bà mếu máo nước mắt vòng quanh vì chỉ nhìn thấy toàn những gương mặt lạ hoắc. Đến lúc mẹ xuất hiện thì bà tươi ngay khóe miệng. Bà cũng biết giơ tay đòi bế. Thấy bà nội đi qua không thèm nhìn là bà khóc ngay. Bà nội đến gần thì bà ngóc cái đầu dậy, vươn tay ra nhìn thấy mà mủi lòng.

Dạo này bà mập ngoan lắm. Cả ngày chẳng nghe bà hó hé tiếng nào. Nói cũng không mơ, khóc cũng chẳng màng. Cả ngày bà cứ phị cái mặt ra, mắt mở ti hí, hì hụi chơi đồ chơi hoặc gặm tay nắm chân. Nói chung cái tướng của bà rất cục mịch ục ịch trông đến là buồn cười.

Nhưng buổi tối thì bà ngủ vẫn chưa ngoan. Vẫn phải mẹ nằm bên cạnh cho ti. Và vẫn thức đêm mấy lần. Chỉ có điều dạo này bà ngủ rất đúng giờ. Sáng ngủ từ 10h đến 12h, chiều từ 2h đến 4h, tối từ 8h đến 7h sáng hôm sau. Một điều lạ là ban đêm bà dậy cũng chẳng thèm khóc nữa, mà nằm nói chuyện nghêu ngao. Thành ra nhiều đêm mẹ ngủ say quá, bà nằm nói chuyện mỏi miệng mẹ cũng chẳng dậy. Buổi sáng bà dậy sớm hơn mẹ cũng nằm nói chuyện nghêu ngao, nên mẹ cứ thế khò tiếp. Nhưng mẹ mà ló mặt ra cho bà thấy thì bà sẽ không để mẹ ngủ yên đâu. Bà sẽ mếu máo ngay.

Từ ngày biết lật đến giờ bà chẳng tỏ ra hứng thú gì lắm với cái trò mới này. Sau mấy ngày đầu chăm chỉ lật lọng, bây giờ bà chỉ nằm nghiêng lười biếng vắt chân. Chán thế đấy. Chẳng biết có phải tại bà phụch phịch quá không nữa. Mỗi lần ba bà thay tã cho bà lại than thở “trời ơi em ơi mông con mình sao to quá” hoặc là “cái đùi nó bự thiệt đó” hoặc là “cái mình nó dày lắm, nhìn từ trên xuống như hình vuông”.

Cũng như anh hai ngày nhỏ, bà mập may mắn được bà nội hát ru bằng các bài hát Việt Nam, trong đó có một vài bài “tái chế” như “ví dầu cầu ván …đứt dây”.

Tin vui

Quên mất không thông báo với cả nhà là tớ đã được duyệt đi “học tập cải tạo” với lệ phí là £74. Thế là không bị đục lỗ bằng rồi. May quá!

Bé cái nhầm

Lâu lâu tớ kể chuyện vui cho bà con nghe nè. Chuyện xoay quanh những nhầm lẫn về ngôn ngữ khi nói tiếng nước ngoài.

Gần đây nhất là chuyện bà nội Duy An trên chuyến bay từ VN sang đây đã yêu cầu cô tiếp viên hàng không phục vụ món “nhà bếp”. Chẳng là đến giờ ăn, cô đi dọc hàng ghế hỏi mọi người “fish or chicken?”. Bà nội Duy An đã rất tự tin “kitchen please” :D.

Hồi tớ còn đi làm bên Pháp, có nhỏ bạn người Hoa làm chung. Nhỏ này lấy chồng Pháp nên tiếng Pháp cũng khá lắm, nhưng thỉnh thoảng hay nói nhầm. Buồn cười nhất là nhỏ hay nói từ fax thành fesse (mông). Nên mới có chuyện một hôm nhỏ bấm máy fax hoài không được, chạy vào mách “tao muốn gửi cái mông này mà sao nó không đi”. Gặp lúc bà sếp đi ngang tỉnh bơ bảo “hừ, mông mày to thế tao nghĩ khó mà lọt qua cái máy nhỏ xíu đấy”. Cả phòng cười ngất ngư.

Một lần khác nhỏ kể cho cả đám nghe nhỏ đi trượt tuyết bị ngã đến chổng mông lên trời, nhưng thay vì nói “les fesses en air” nhỏ lại nói “les fesses à l’air”, nghĩa là ngã đến tuột cả quần (mông lộ ra ngoài). Làm cả đám cười rung bàn rung ghế, nhỏ cũng cười tí toét.

Kể luôn chuyện cái bà sếp lúc nãy. Bà này người Mỹ, nhưng lấy chồng Pháp và ở Pháp đã 20 năm nên tiếng Pháp như gió. Một hôm bà đưa con ra công viên chơi rồi lấy chuối cho con ăn và tiện thể bình luận luôn với người ngồi cạnh “tôi thích cho con ăn trái cây tươi, chứ đồ mua ở siêu thị có rất nhiều bao cao su ở trong đấy”. Hóa ra “chất bảo quản” của tiếng Anh lại có nghĩa là “bao cao su” trong tiếng Pháp. Làm bà này cứ gọi là mặt đỏ lựng vì nhịn cười.

Tớ cũng có nhiều lần nói hớ vì dùng từ sai hoặc khác biệt về văn hóa. Có lần gặp lại nhỏ bạn cũ tớ vô tư thốt lên “t’as grossi?” (mày mập lên à?) làm nhỏ ấy nghẹn không nói được câu nào. Mãi sau này tớ mới biết chúng nó rất kỵ bị nói như vậy vì từ grosse có nghĩa là “ghê tởm”, mà chúng nó cũng không thích bị chê là mập. Một lần khác tớ nhìn nhỏ đồng nghiệp ra chiều thông cảm và bảo “nhìn mặt mày tao mệt mỏi quá”. Thật ra tớ muốn nói “trông mặt mày có vẻ mệt” nhưng thay vì dùng “fatigué” tớ lại dùng “fatigant”. Làm nhỏ đang ngáp nửa chừng cứ thế há miệng trợn mắt nhìn tớ. Ngại thế!

Bây giờ tớ toàn nói tiếng Việt mà lắm lúc cũng vớ vẩn. Hôm nọ tớ hỏi chồng “anh đã điền vào bình dầu chưa” thay vì “anh đã đổ dầu vào bình chưa”. Vì trong đầu tớ nghĩ “fill in the oil” nên tớ dịch toẹt ra tiếng Việt thế luôn. Hôm khác tớ ngồi gỡ cua cho cu con ăn, gỡ hết cái càng định gỡ sang cái mình cua nên tớ hỏi cu cậu “bây giờ mẹ gỡ thịt người cho con ăn nhé?”. Nói xong rùng hết cả mình hihi.

Theo tư liệu của cô Bee thì chồng tớ cũng vớ vẩn. Hôm sinh nhật cu con đến đoạn mở quà chồng biểu “Con ơi con tiếp tục CỞI quà đi”.

28/02/2008

Hôm nay anh hai làm cả nhà ngạc nhiên quá trời đất vì cản không cho bà nội bế em gái với lý do “tay bà ướt lạnh, không bồng em”. Anh cứ vừa đẩy bà ra vừa la vậy đó. Phải đến khi bà bảo “bà xoa hay tay vào nhau cho hết lạnh” thì anh mới chịu yên.

Sáng mẹ đưa anh đi học (anh đã được đi học trở lại vì mẹ nghĩ tiếp xúc với bạn bè nhiều sẽ làm anh bớt ăn vạ), anh đòi mẹ bế ra khỏi xe. Mẹ hỏi “sao con lại muốn mẹ bồng?” anh liền chỉ xuống đất “đường mưa ướt”. Có hôm anh cũng đòi bồng và bảo mẹ “Duy mệt rồi”.

Anh rất hay nhìn ra cửa sổ và nhận xét “trời nắng, đẹp, mùa xuân”. Hôm nay trời không nắng anh cũng bảo “trời mưa, mùa xuân”.

Anh leo lên bàn và bị ba mắng rồi bắt anh leo xuống. Anh cáu ầm lên và bảo “xem mẹ làm gì đó, mẹ ăn”.