Monthly Archive for Tháng Tư, 2008

Page 3 of 4

Thật là khủng khiếp

Tối nay con gái của mẹ ngủ hư, mới vào ngủ được nửa tiếng thì bắt đầu ọ ẹ. Từ sáng hôm qua con ngủ hư trở lại (mấy hôm nay ngoan lắm) nên tối nay mẹ nghĩ để cho con khóc. 20 phút sau thấy con vẫn khóc mẹ vào xem thì trời đất ơi…CON ĐANG NẰM DƯỚI ĐẤT. Mẹ bế con lên mà đầu mẹ went totally blank. Mẹ tìm máu nhưng không thấy, chỉ có nước mũi con chảy tèm lem. Rồi mẹ ôm con vào lòng cho ti để con dịu lại. Nhìn con mà nước mắt mẹ cứ chảy dài. Mẹ tưởng tượng cảnh con mò mẫm trong bóng tối ra mép giường, vừa bò vừa khóc. Rồi cảnh con rơi xuống. Giường ba mẹ cao lắm, cách mặt đất phải đến 1m. Không biết cái gì chạm đất trước. Không biết con bị shocked đến cỡ nào. Rồi sau khi hoàn hồn con lại mò mẫm bò lại gần cái gương. Ôi con tôi. Còn nhỏ xíu mà sao tội đến như vậy. Cả người mẹ bải hoải như thể đang trải qua một nỗi đau đớn khủng khiếp.

Mẹ rối lắm. Ba vào. Mẹ bảo ba đóng cửa phòng lại kẻo bà nội biết. Lúc đó mẹ chưa sẵn sàng nghe bà nội mắng. Ba sờ mó khắp người con. Thấy mọi thứ vẫn hoạt động bình thường. Rồi ba nắn đầu con. Ba bình tĩnh lắm, an ủi mẹ nhiều. Mẹ đưa ra giả thiết kinh khủng nào ba cũng gạt đi hết. Tuy chuyện con ngã thế nào ba cũng chẳng biết gì hơn mẹ đâu, nhưng mẹ bấu víu vào ba như vào phao cứu sinh vậy. Chứ lúc đó mẹ thấy mình thật đáng bị hình phạt cao nhất.

Rồi con bình tĩnh lại. Con vui vẻ cười tít mắt, tay chân đập thình thình xuống giường. Mẹ nhìn con vui mà không dám tin là con không bị làm sao. Con gái ơi con tha lỗi cho mẹ nhé. Mẹ sẽ không bao giờ bất cẩn đến như thế nữa đâu. Hy vọng sáng mai con vẫn vui vẻ chơi nghịch như bình thường.

Đã định sáng mai mới kể cho bà nội nghe. Nhưng mẹ đau lòng quá, cảm thấy có lỗi quá, cần phải nghe mắng. Thế là kể cho bà nội nghe. Mà bà nội tinh ghê, mẹ chưa kịp nói gì, chỉ mới “mẹ ơi từ nay đặt MA lên giường phải cẩn thận nhé” thì bà đang làm cho một tràng “nó vừa bị ngã chứ gì” và sau đó thì mọi người cũng đoán ra là mẹ bị mắng như thế nào nhỉ. Nói chung đáng tội lắm.

Mà MA bây giờ khôn thế chứ. Được ba bế ra phòng ngoài chơi, nhìn thấy bà nội đang xem phim, con cứ “hư hư hư” càng lúc càng lớn, nhìn bà nội cầu khẩn. Bà lại gần giơ tay ra đón con thì con cũng giang rộng hai tay về phía bà. Lần đầu tiên ba mẹ chứng kiến cảnh con giang tay đòi bế như thế. Một lúc sau con đang ngồi trong lòng ba cũng lại đòi bà nội. Ba để cho con tự bò về phía bà. Con bò nhanh lắm, loáng một cái đã đi hết chiều dài phòng khách. Đến gần bà con ngước lên “hư hư hư”. Làm bà nội thương quả tuy cười ha hả nhưng lại chảy nước mắt.

Con ơi, từ nay mẹ sẽ luôn luôn để con vào cũi nếu muốn ra khỏi phòng. Nhưng chuyện tập cho con ngủ thì mẹ vẫn tiếp tục con nhé. Con ủng hộ mẹ nhé.

Cục cưng của mẹ ơi mẹ yêu con nhiều lắm con có biết không.

Scotland – Ngày 1 – Khởi hành

5/4/2008 – Trời nắng dịu, gió hiu hiu, thật tuyệt vời để khởi hành chuyến đi chơi được chuẩn bị từ hai tháng nay. Scotland, nổi tiếng với nhiều cảnh thiên nhiên và hồ (lochs) đẹp như tranh vẽ, là địa điểm du lịch đầu tiên trong năm nay của nhà Duy An. Ngoài ra còn có gia đình hai bác Nga-Vũ anh Trí chị Linh-Anne và hai bác Vinh-Kim Anh bạn Mỹ Tâm cùng đi.

Từ Southampton đi Scotland nếu nhanh cũng mất 7h. Nhưng hôm nay đường đông vì half-term rất nhiều nhà đi nghỉ mát, cộng với xe mình vừa to vừa…dỏm, chạy dọc đường cứ kêu long sòng sọc thấy phát ớn, cộng với càng lên phía Bắc thời tiết càng tệ, hết mưa đến tuyết đến mưa đá. Thành ra khởi hành lúc 10h30 sáng mà đến 9h30 tối mới tới nhà nghỉ. Tất nhiên dọc đường có dừng lại nhiều lần, trong đó có dừng ở Birmingham ăn trưa là lâu nhất. Cảm ơn bác Liên ròm giới thiệu cho nhà cháu chỗ ăn buffet Wing Wah, vừa rẻ mà ngon ra phết. Nhà cháu định lúc quay về sẽ ghé lại đây ăn tiếp.

Đây là hình con ỉn ngồi ăn chips say sưa sau khi vừa ăn vừa phá bao nhiêu là mì xào giòn.

Ỉn con ăn chip

Còn đây là hình anh hai ngồi trầm tư ngắm cảnh bên đường.

Suy tư

Lần này ba gia đình quyết định thuê một cái self-catering cottage, nghĩa là nhà nghỉ có trang bị tiện nghi để tự nấu ăn. Đi với hai đại gia nấu nướng Nga và Kim Anh, nếu không được thưởng thức tại nghệ nấu ăn của hai bác thì thật là uổng phí. Cottage này khá rộng rãi, lại có cả một cái conservatory làm phòng ăn nhìn ra vườn, cộng với bao nhiêu là sofas, nên chỗ nào cũng có thể ngả ngớn được. Chỉ có điều lúc nãy ngồi ăn, trời tối quá chẳng biết vườn có đẹp không nữa.

Sau khi đánh chén món bún chả giò vào lúc 11h đêm rồi ngồi tán dóc ăn đậu phộng nướng thì bây giờ cả nhà đang ngáy khò khò sau một ngày đi đường mệt nhọc. Tất nhiên là trừ một kẻ mà ai cũng biết là ai đấy đang ngồi viết những dòng nhảm nhí này. Không có internet để mà up lên luôn cho nó nóng hổi. Chán!

Chương trình sáng mai là đi thăm Loch Lomond và những cảnh đẹp quanh đây vì ai cũng còn rất “ông mê” khi phải ngồi xe ô tô nhiều.

Thôi, phê quá rồi, khò cái đã.

Kinh quá

Rau càng xanh càng nguy hiểm