Tối nay con gái của mẹ ngủ hư, mới vào ngủ được nửa tiếng thì bắt đầu ọ ẹ. Từ sáng hôm qua con ngủ hư trở lại (mấy hôm nay ngoan lắm) nên tối nay mẹ nghĩ để cho con khóc. 20 phút sau thấy con vẫn khóc mẹ vào xem thì trời đất ơi…CON ĐANG NẰM DƯỚI ĐẤT. Mẹ bế con lên mà đầu mẹ went totally blank. Mẹ tìm máu nhưng không thấy, chỉ có nước mũi con chảy tèm lem. Rồi mẹ ôm con vào lòng cho ti để con dịu lại. Nhìn con mà nước mắt mẹ cứ chảy dài. Mẹ tưởng tượng cảnh con mò mẫm trong bóng tối ra mép giường, vừa bò vừa khóc. Rồi cảnh con rơi xuống. Giường ba mẹ cao lắm, cách mặt đất phải đến 1m. Không biết cái gì chạm đất trước. Không biết con bị shocked đến cỡ nào. Rồi sau khi hoàn hồn con lại mò mẫm bò lại gần cái gương. Ôi con tôi. Còn nhỏ xíu mà sao tội đến như vậy. Cả người mẹ bải hoải như thể đang trải qua một nỗi đau đớn khủng khiếp.
Mẹ rối lắm. Ba vào. Mẹ bảo ba đóng cửa phòng lại kẻo bà nội biết. Lúc đó mẹ chưa sẵn sàng nghe bà nội mắng. Ba sờ mó khắp người con. Thấy mọi thứ vẫn hoạt động bình thường. Rồi ba nắn đầu con. Ba bình tĩnh lắm, an ủi mẹ nhiều. Mẹ đưa ra giả thiết kinh khủng nào ba cũng gạt đi hết. Tuy chuyện con ngã thế nào ba cũng chẳng biết gì hơn mẹ đâu, nhưng mẹ bấu víu vào ba như vào phao cứu sinh vậy. Chứ lúc đó mẹ thấy mình thật đáng bị hình phạt cao nhất.
Rồi con bình tĩnh lại. Con vui vẻ cười tít mắt, tay chân đập thình thình xuống giường. Mẹ nhìn con vui mà không dám tin là con không bị làm sao. Con gái ơi con tha lỗi cho mẹ nhé. Mẹ sẽ không bao giờ bất cẩn đến như thế nữa đâu. Hy vọng sáng mai con vẫn vui vẻ chơi nghịch như bình thường.
Đã định sáng mai mới kể cho bà nội nghe. Nhưng mẹ đau lòng quá, cảm thấy có lỗi quá, cần phải nghe mắng. Thế là kể cho bà nội nghe. Mà bà nội tinh ghê, mẹ chưa kịp nói gì, chỉ mới “mẹ ơi từ nay đặt MA lên giường phải cẩn thận nhé” thì bà đang làm cho một tràng “nó vừa bị ngã chứ gì” và sau đó thì mọi người cũng đoán ra là mẹ bị mắng như thế nào nhỉ. Nói chung đáng tội lắm.
Mà MA bây giờ khôn thế chứ. Được ba bế ra phòng ngoài chơi, nhìn thấy bà nội đang xem phim, con cứ “hư hư hư” càng lúc càng lớn, nhìn bà nội cầu khẩn. Bà lại gần giơ tay ra đón con thì con cũng giang rộng hai tay về phía bà. Lần đầu tiên ba mẹ chứng kiến cảnh con giang tay đòi bế như thế. Một lúc sau con đang ngồi trong lòng ba cũng lại đòi bà nội. Ba để cho con tự bò về phía bà. Con bò nhanh lắm, loáng một cái đã đi hết chiều dài phòng khách. Đến gần bà con ngước lên “hư hư hư”. Làm bà nội thương quả tuy cười ha hả nhưng lại chảy nước mắt.
Con ơi, từ nay mẹ sẽ luôn luôn để con vào cũi nếu muốn ra khỏi phòng. Nhưng chuyện tập cho con ngủ thì mẹ vẫn tiếp tục con nhé. Con ủng hộ mẹ nhé.
Cục cưng của mẹ ơi mẹ yêu con nhiều lắm con có biết không.





Bình luận mới