Hôm nay là ngày cuối cùng của tuần đầu tiên MD đi học. Mẹ muốn kể sơ qua một vài sự kiện xảy ra.
Sau ngày thứ 2 suôn sẻ, ngày thứ 3 MD không muốn đi học. Con đã hiểu đi học là phải xa mẹ xa bà xa em suốt cả một ngày dài nên không thích nữa. Mẹ phải ở lại với MD hơn một tiếng mới thuyết phục được MD cho mẹ về chăm em MA. Trước khi ra về mẹ nhờ cô lại bày trò cho MD chơi. Cô bảo “bé đang chơi vui, chị cứ về đi. Khi nào bé quay sang không thấy mẹ rồi khóc thì cô sẽ can thiệp”. Mẹ phải nói ngay với cô là mẹ không chủ trương trốn con như thế đâu.
Mẹ cũng chứng kiến nhiều bậc phụ huynh nói dối con em mình như “để bà đi ra bà lấy xe vào đón con nha”. Tất nhiên bà đi mất tiêu, để mặc cháu ngồi ngơ ngẩn dõi mắt ra cửa đau đáu. Thương ơi là thương. Kể cả cô cũng nói dối cháu “à cô bế con ra với mẹ nha”.
Ngày thứ 4, có lẽ vì stressed, MD tè ướt quần nhiều lần. Tội ghê. Ăn xế món cháo con không chịu nên cô phải sang lớp lớn xin phở về cho con ăn. Mẹ đến đón thấy cô nói MD tè ra quần thì hỏi cô “vậy là MD mắc tè mà không gọi cô à?”. Chẳng hiểu cô nghĩ mẹ có ý gì hay sao mà trả lời “bé mà muốn đi tè thì cô cho đi chứ giữ làm gì?”. Mẹ ngán ngẩm.
Thứ 5, mẹ vẫn phải vào lớp ngồi cùng MD mất một lúc lâu. Chứng kiến cảnh các cô tay năm tay mười đút các cháu ăn như máy. Cháu nào ho một cái là cô nạt ngay “ê, không ho con”. Các cô có vẻ rất sợ cháu ói.
Chiều đến đón con, cô thông báo là hôm nay MD không chịu ăn cơm cùng với các bạn. Lúc các bạn đi ngủ rồi MD mới chịu cho cô đút ăn. Hậu quả là MD bị mất giờ ngủ. Giờ ăn xế MD lại không chịu ăn cháo nên cô phải bế sang lớp lớn xin bún bò cho Duy ăn. Mẹ thấy tình hình có vẻ không ổn nên trao đổi với cô một vài cách dạy MD mà ở nhà vẫn áp dụng.
Hôm nay, cô vui vẻ thông báo là cô đã áp dụng thành công một trong những cách dạy MD của mẹ. Tới giờ ăn MD lại không chịu ăn, cô bảo “cô cho con chơi thêm 1 phút nữa, rồi con tự giác đi ra ăn cùng các bạn nha. Nếu con không tự giác cô sẽ cầm tay dắt con ra”. Vậy là MD ngoan ngoãn đi theo cô ra ăn cơm. Cô cũng nói quan điểm của cô là sẽ chiều MD thêm một thời gian nữa rồi mới tiến hành kỷ luật vì bây giờ cô trò chưa quen nhau, nếu kỷ luật ngay bé sẽ bị dội và sợ đi học. Mẹ thấy cô cũng có lý.
Nói chung sau 3 hôm đầu tiên mẹ rất buồn về thái độ của các cô thì hôm nay mẹ thấy phấn khởi hơn nhiều. Một là MD có kỷ luật hơn, hai là cô và mẹ hiểu nhau hơn. Hôm nay mẹ cũng không ở lại với MD một chút nào. Cô nói MD chỉ khóc một chút thôi, còn lại rất ngoan.
MD đi học về hát như thế này “chị ong ni nâu ni nâu, chị bay đi đâu đi đâu, chị có đi đâu đi đâu”, giọng càng lúc càng lên men.
Tuần sau chắc sẽ là một tuần suôn sẻ.




Bình luận mới