Monthly Archive for Tháng Sáu, 2008

Page 3 of 5

Lý sự chẳng cùn

DSC00183.jpg

Dạo này MD thường xuyên bắt bài mẹ bằng chính những câu nói của mẹ khiến mẹ cứ chết đứng như Từ Hải. Hôm qua ở nhà ông bà ngoại, mẹ và Duy vừa ăn yoghurt vừa xem hồ cá. MD không thích nên cứ đòi mẹ cho cá ăn yoghurt thay vì đút vào miệng Duy. Mẹ bèn bảo “con ơi, cho cá ăn vừa thôi, cá ăn nhiều sẽ bị bể bụng mà chết đấy” (trước hôm về nhà ông bà ngoại, MD cho cá của chú Hiếu ăn nhiều quá nên hai con phơi bụng luôn). Thế là MD tròn mắt nhìn mẹ “Duy không ăn da ua, ăn da ua Duy sẽ bị chết, chết vỡ bụng luôn, đau lắm”. Mẹ sững người mấy mấy giây, chẳng phản ứng kịp.

Đi trên taxi đến nhà ông bà ngoại, MD thò tay qua cửa sổ xe. Mẹ nói “con đừng thò tay như vậy nhé, vì nếu có ô tô chạy ngang đụng vào tay con thì con sẽ đau lắm”. Lúc chú tài xế giơ tay xin đường MD chỉnh chú liền “chú, chú đừng thò tay ra ngoài, ô tô đụng vào đau lắm”. Mẹ nhắc MD đừng mở cửa sổ nhiều quá gió thổi vào sẽ bị cảm. MD cũng lập tức nhắc nhở chú tài xế phải đóng cửa sổ bớt lại.

MD cũng biết lý luận với mẹ để đạt được mục đích lắm. MD vừa chơi máy bay của cậu Nghé vừa xé rách miếng giấy dán trang trí. Mẹ bảo “con ơi, con xé áo máy bay thế, máy bay lạnh thì sao? Đừng làm thế tội nghiệp máy bay nhé”. Thế là MD bảo “cho máy bay đi tắm mà”.

MD đòi mẹ đưa đi tè. Mẹ bảo “mẹ bận cho em MA ngủ, con nhờ chị Hương nhé”. MD liền chỉ MA bảo “em MA đang dậy mà, mẹ cho MD đi tè mà”.

Vấn nạn của MD hiện nay là không chịu đi tè ngoài đường. Hôm qua từ nhà ông bà ngoại đi bộ ra siêu thị, MD mắc tè mà nhất định không chịu cho mẹ tụt quần đi tè ngoài đường. Hậu quả là về đến nhà thì quần ướt hết cả. Thậm chí toilet dơ hay lạ (xí xổm) MD cũng không chịu tè luôn.

Vấn nạn của MA thì là mỗi lần mẹ tắm bằng vòi sen từ trên đầu xuống là thế nào cũng ngửa cổ lên cho nước chảy vào miệng rồi nuốt ừng ực ừng ực. Mà nước vòi ở nhà đâu có uống được. Ghê thiệt.

IMG_0152.jpg

Ngày đầu tiên đi học

IMG_0143.jpg

Con trai ngoan đến không ngờ. Sáng đưa con đến lớp, các bạn khóc như ri, Duy cứ tỉnh bơ hết chơi đồ chơi đến nhún nhảy theo nhạc. Mẹ dắt Duy đi một vòng giới thiệu tên các cô cho Duy nghe rồi dặn các cô những thói quen của Duy. Gặp ai Duy cũng chào hỏi dõng dạc. Lúc mẹ tạm biệt Duy còn bảo “mẹ về đi”.

Chiều mẹ đến đón Duy nhảy như choi choi dọc hành lang. Chẳng phải mừng mẹ mà hình như bị chồn chân thì phải. Hỏi các cô lịch sinh hoạt thì cô bảo thế này:
- 7h20 sáng: tập thể dục
- 7h30 đến 8h: ăn sáng
- Sau đó học chút gì đó 5-10 phút (nhận biết màu, phát âm)
- 9h: uống sữa
- 9h30 đến 10h30: chơi trong lớp hoặc ra sân
- 10h30: ăn trưa (cơm nhão)
- 12h: đi ngủ
- 2h: dậy ăn xế (hôm nay ăn hoành thánh)
- Sau đó vệ sinh thân thể, thay đồ mới rồi đợi ba mẹ tới đón lúc 4h30.

Như vậy tính ra cả ngày Duy chỉ được chạy nhảy lúc tập thể dục và từ 9h30 tới 10h30. Quá ít. Nên ai cũng cho con ra vườn chơi mấy trò vận động trước khi về nhà.

IMG_2738.jpg

Các cô khen Duy lắm. Bảo Duy rất người lớn và thông minh. Bữa cơm trưa Duy đòi tự xúc ăn. Nhưng được nửa đầu thôi, nửa sau cô phải đút thì mới ăn hết phần cơm. Cô nói Duy hơi khó ngủ hơn các bạn. Chuyện này mẹ không lạ vì ở nhà khi nào trước khi ngủ Duy cũng nằm trong cũi hát nghêu ngao cả nửa tiếng tới một tiếng đồng hồ.

Bữa đầu tiên đi học của Minh Duy như thế là quá tuyệt vời. Lúc đi học ở bên Anh con khóc lóc một tuần liền mới quen. Hôm nay lúc ra về Duy tự khen Duy đi học giỏi rồi bảo “mẹ có tự hào về Duy đi” :D. Mẹ tự hào về con trai của mẹ lắm con yêu ạ.

Hết chuyện con gái, đến chuyện con trai

Thế là thứ 2 tuần sau Duy sẽ được đi học. Không uổng công mẹ chạy long sòng sọc cả ngày hôm qua, cùng với việc vận dụng hết cỡ khả năng năn nỉ, để cô hiệu trưởng nhận Duy vào học. Đặc cách lắm đấy nhé, vì danh sách người ta đã ‘chốt hạ’ từ tháng 2 kia. Mà trường này là trường chất lượng, nên nhiều người muốn vào lắm.

Khiếp, đụng đến thủ tục giấy tờ ở VN thật là đáng sợ. Hồ sơ xin học cho Duy có phần khai hộ khẩu hoặc tạm trú, và phần khám sức khỏe. Thế là hôm qua mẹ chạy đi chạy lại giữa mấy cánh cổng khác nhau để xin được những giấy tờ ấy. Duy thì tất nhiên làm gì đã có hộ khẩu, nên phải đi khai tạm trú. Mà vậy thì phải khai luôn tạm trú cho bà nội vì bà mới chuyển về nhà mới làm gì đã chuyển hộ khẩu. Ôi giời ơi. Đến chỗ này thì được chỉ “chị sang chỗ kia nhé”. Chạy sang chỗ kia thì “chị về nhà bổ sung giấy tờ này”. Rồi lại còn “chiều tôi không có ở đây, sáng mai tôi họp trên huyện, tuần sau chị quay lại”. Mà mình thì chỉ có đúng một ngày đế hoàn tất hồ sơ nhập học thôi đấy. Đang ngồi giải thích thủ tục thì đồng chí ấy có điện thoại “À, vậy hả, con rắn đó bao nhiêu kg? Ờ vậy cũng được đó. Chút nữa nha.” Lúc mình ra về còn nghe các đồng chí ấy bàn nhau “Giờ không đi, chút nữa tới chắc chỉ còn xương rắn chiên giòn”!!!

Còn chuyện năn nỉ cô hiệu trưởng thì cũng buồn cười lắm. Mới đầu cô nhất định không nhận đâu, sau nghe “em có người quen làm thanh tra bên Sở GD, cô ấy làm PGĐ Sở, cô ấy khen trường cô lắm ạ” thì bảo “ôi thế cũng con em trong ngành cả”. Thế là Duy được nhận vào trường. May mà lúc cô ấy hỏi tên “người quen” thì mẹ chợt nhớ ra tên bà ngoại của Su. Cảm ơn cô Ngọc và bà ngoại bạn Su nhiều lắm nhé. Hihi mình đúng là thấy người sang bắt quàng làm họ.

Hôm qua vừa bước vào cổng trường mẹ đã có cảm tình ngay rồi. Sáng nay mẹ cho Duy cùng đến trường để nộp hồ sơ. Duy cũng thích lắm vì có bao nhiêu trò chơi. Sân trường rộng, nhiều cây cối và bóng mát. Có cả hồ bơi và hẳn một sân bóng đá nữa. Cô hiệu trưởng tỏ ra rất tự hào về chất lượng chăm sóc và giảng dạy của trường. Nên mẹ rất hy vọng con trai mẹ sẽ được chăm tốt. Điều mẹ sợ nhất khi gửi con đi trẻ là các cô không tôn trọng trẻ con và áp đặt ý kiến các cô lên các cháu. MD thì đặc biệt ghét bị áp đặt. Làm cái gì cũng phải được giải thích rõ ràng con mới chịu.

Duy chẳng tỏ ra nhút nhát gì cả. Thấy cô hiệu trưởng thì nói chuyện liến thoắng với cô. Đúng là ngôn ngữ thật quan trọng. Ở bên kia Duy do không giao tiếp được bằng tiếng Anh nên mỗi khi có ai lại gần hỏi thăm là toàn nhìn đi chỗ khác.

Đây là một số hình ảnh chụp bằng mobile con trai chơi trong sân trường (một góc sân thôi đấy). Duy mặc luôn bộ quần áo cô Quế mới tặng hôm qua, chưa kịp giặt giũ gì :p :

DSC00170.jpg
DSC00163.jpg
DSC00161.jpg
DSC00155.jpg
DSC00154.jpg

Duy còn được mẹ chỉ cho cây mắc cỡ mà con rất thú vị, cứ chạm tay vào tất cả các lá nào còn “chưa ngủ”:

DSC00166.jpg

Một lúc sau thì có một bạn đến chơi cùng. Duy lại càng hào hứng:

DSC00168.jpg
DSC00169.jpg

Bạn này 3 tuổi, cao to hơn Duy nhiều. Biết vì sao không? Nhờ bú bột. Mỗi ngày bạn bú 7 bình 240ml sữa pha với bột Nestlé. Còn lại không chịu ăn cơm cháo gì hết. Mẹ thấy bạn vẫn phát triển bình thường. Răng cỏ mọc đều (tuy có hơi bị siếc). Nói năng cũng tốt (nhưng không sõi và chủ động bằng Duy). Chỉ có điều không biết bố mẹ bạn định cho bạn bú bột đến bao giờ và thế nào đây khi bạn ở trường.

Một vài câu nói ngộ nghĩnh của Minh Duy dạo gần đây:
- Duy không cũng biết tên bạn luôn.
- Duy hỏi tên mẹ Giang chú gì có bạn Sóc vậy ta?
- Hai cùng chúng mình ăn nhá, nhá.
- Cô hậu trường (hiệu trưởng) đi đâu rồi?
- Mẹ Giang ơi, cô có giày cao cổ (là giày cao gót, từ này mẹ dạy MD có đúng một lần)
- Áo mẹ Giang có sọc qua (vừa nói vừa đưa tay quẹt một đường từ trái qua phải – Duy quên mất từ sọc ngang, sọc dọc mà mẹ đã dạy).

Ké luôn chút chuyện con gái: em MA từ một tuần nay thường xuyên bám vịn đâu đó rồi ngồi dậy hoặc đứng dậy. Nói chung chẳng có lúc nào em ngồi không. Dạo này em cũng nói liên mồm. Chẳng hiểu em lấy năng lượng ở đâu ra mà hoạt động lắm thế.

Hình này là em đứng dựa mông vào cửa kính cho mẹ chụp hình đấy:

IMG_0137.jpg