Monthly Archive for July, 2008

Con gái cưng tròn 10 tháng nè

Nhanh ghê. Mới đó mà còn có 2 tháng nữa là con gái của ba mẹ sinh nhật tuổi đầu tiên trong đời rồi. Mong tới lúc đó ghê.

Tháng vừa rồi con nhiều lần làm cả nhà choáng vì khả năng nói của con. Thật đấy. Con nói rõ ràng nhé. Ví dụ:

- Sáng ngủ dậy vừa mở mắt ra nhìn mẹ con đã kêu “bơ” “bơ”. Vậy là mẹ phải bật dậy chạy lấy cái bô cho con tè và i. Mà hình như con nín tè đợi tới lúc đó hay sao ấy. Vừa ngồi xuống là con “xè xè xè”, ngưng lấy hơi, rồi lại “xè xè xè”. Như sáng nay mẹ đặt bô xuống, vừa tụt tã ra là con tè luôn ra sàn. Chắc là nín lâu quá chịu hết nổi. Sau đó con sẽ ngồi rặn. Buồn cười lắm. Hôm nọ tè xong con lồm cồm đứng dậy. Mẹ ấn con ngồi xuống lại và bảo “con i đi đã, con rặn thế này nè “ìii ịiiiiiii”". Nghĩ con chẳng hiểu gì đâu nhưng mẹ cứ nói cho vui. Vậy mà con tròn mắt một lúc rồi bắt đầu phát âm “ìii ịiiiiiiii”. Mẹ bò lăn ra cười. Thế rồi hai mẹ con cứ thi nhau “rặn”. Và con cũng sản xuất ra được một bô tướng.

- Mỗi khi bà nội lên giọng gọi “Minh An ơi” là con lại “dạaaaa” một tiếng thật dài.

- Hôm nay bà dạy con đếm từ một đến ba. Bà hô “một, hai, baaaa” vừa đếm vừa giơ ngón tay. Bà làm đi làm lại 3 lần như vậy thì con bắt chước theo, tay giơ lên hạ xuống theo nhịp đếm “bà ba baaaaa”, số 3 cũng ngân dài và reo lên giống bà vậy.

- Chị Hương đang mắc màn thì bị tuột dây nên thốt lên “mất tiêu rồi”. Sau đó con cứ lẩm bẩm “tiêu rồi tiêu rồi”.

- Mẹ cũng vài lần thử xem con có thật sự biết bắt chước âm thanh không. Hôm nọ con vừa ngồi chơi tha thẩn vừa hát “ừ ư ức ừ” rồi lại ức ừ ức ừ. Mẹ bèn gọi con rồi nói “ừ ức” và ngừng lại xem con phản ứng thế nào. Không ngờ con tỉnh bơ “ừ ức”. Mẹ thử đi thử lại hết ừ ức rồi lại ức ừ, lần nào con cũng nói theo rất chuẩn.

Cái vụ nhận biết bô, đếm đến 3 với dạ mẹ có quay phim lại. Để chuyển cho ba, ba xử lý xong sẽ up lên cho cả nhà thưởng thức.

Dạo này sau khi bái bai xong con lại mi gió chíu chít. Con mi gió yêu lắm. Bàn tay xòe ra úp lên miệng, rồi tặc lưỡi như thạch thùng. Con bắt chước cũng giỏi đấy chứ nhỉ. Chụt môi hay tặc lưỡi thì âm thanh phát ra cũng giống nhau cả mà.

IMG_0368.jpg

Muah

Nói về khả năng bắt chước của con thì nhiều lắm. Cái gì cũng chỉ cần làm một lần là con nhớ và rị mọ làm theo. Thấy con cứ chụp kính mẹ, mẹ bèn lấy kính mát của con ra cho con chơi. Thế là con kiên nhẫn ngồi tự đeo kính cho mình. Đeo vào khắp nơi, trừ hai mắt. Mà cũng biết cầm hai gọng kính banh ra để nhét vào hai tai nhé, mặc dù toàn chọc vào mắt phải nhắm tịt lại.

IMG_2967.jpg

Sáng nay lúc mẹ rửa đ*t cho con, mẹ thấy một con muỗi to đậu trên sàn bồn tắm, mẹ vừa đập một phát vừa kêu “bùm”. Con mặt mày tỉnh bơ cũng giơ tay đập bốp một phát vào đùi mình, miệng kêu “ùm”. Buồn cười không chịu được.

Thấy con nhanh tiếp thu, bà nội và chị Hương phấn khởi dạy con một số trò. Chị Hương dạy con biết lần lượt chìa hai chân ra khi nghe “mặc quần nào”. Bà nội dạy con biết vòng tay “dạ” mỗi khi được ai cho món gì.

Ngoài ra, 10 tháng tuổi con còn:
- Rất tình cảm. Thường hay ôm siết người khác hôn hít.

IMG_0358.jpg

Yêu bà nhắm

- Thích thú với tất cả hình ảnh trên máy tính, tivi, sách truyện, các họa tiết trên ly chén, trải giường, ghế ăn v.v…Mỗi khi mẹ bật máy tính con lại chỉ vào hình của mình và hô to “chá”.

IMG_2983.jpg

Chá

- Rất thích ăn cheese dù không thích sữa và yoghurt. Mỗi ngày con ăn hết 2 lát, vị chi là 11 ngàn tiền cheese của mẹ.
- Tự uống sữa và uống nước.

IMG_0317.jpg
IMG_0314.jpg

- Tự xúc ăn. Có khi con chán ăn rồi, nhưng cho con tự đút thì con lại ăn thêm được vài muỗng.

IMG_0346.jpg

- Đút ăn cho người khác, đặc biệt khi nào không thích ăn nữa (thảo ăn ghê gớm). Cứ cắn miếng ổi con lại đút cho bà một miếng. Sữa thì con toàn đem đút cho búp bê.

- Nhận biết nhiều đồ vật trong nhà

IMG_0375.jpg

Đèn đâu?

- Leo cầu thang. Sáng nay con leo được 3 bậc thì hết xí quách.

- Chơi bóng với mẹ. Thay vì chụp bóng cho lên miệng liếm láp thì bây giờ con đã biết quăng bóng trả lại cho mẹ rồi. Quăng xong con vỗ tay hoan hô bốp bốp.

- Thò ngón trỏ vào miệng đánh răng mỗi khi được yêu cầu.

Nhân dịp con gái cưng tròn 10 tháng, bà nội mua tặng con cái xe đạp có nhạc. Lý do mua xe này là hàng xóm của con có một cái tương tự. Con mượn chui vào ngồi rồi nhất định không chịu ra. Bà nội thấy thương quá nên mua tặng con luôn. Cám ơn bà nhiều nhiều.

IMG_0473.jpg

Còn mẹ mua tặng con cái xe gỗ tập đi. Con rất thích đi lọc cọc khắp nhà:

IMG_0421.jpg

(Lý ra bài này mẹ phải post từ hôm 28 kia)

Con gái ơi là con gái

IMG_3012.jpg

Con gái gì mà suốt ngày chỉ thích đi chơi ngoài đường. Nghe chị Hương bảo “mặc quần vào rồi đi chơi nào” lập tức vẫy chào tạm biệt mẹ, rồi mi gió lia lịa, chẳng cần nhắc nhở. Thấy mẹ thay quần áo đi đón anh hai con cũng giơ tay chào vì tưởng được đi với mẹ. Đưa vào phòng đi ngủ thì vùng vẫy thoát khỏi tay mẹ bò ra phía cửa kêu gào ầm ĩ. Chỉ cần nghe “đi chơi” thì bất cứ ai cũng theo. Sau này không khéo dạy thì trai nó lừa cho mà chết.

IMG_3025.jpg

Con gái gì mà mồ hôi ôi là nặng mùi. Sáng nào ôm em ngửi mẹ cũng phải nhăn mũi. Thế mà cũng có hai người khen “thơm”, ấy là hai fan ruột rà của em: ông ngoại và chị Hương. (Chị Hương càng ngày càng hâm mộ em tợn. Ai bảo em xấu chị cũng phản đối cật lực. Chị còn bảo ước gì sau này con gái chị giống em một chút thôi cũng được.)

Con gái gì mà suốt ngày cười tí tởn, bắng nha bắng nhắng. Cường độ vận động và âm lượng gào thét hết thảy đều hơn anh hai. Nhưng liệu hồn mà chọc giận em nhé. Em cào cho sứt mặt, em tốc quần tốc váy, em đấm ngực thùm thụp như kinh kông, em rít em sủa không ai chịu nổi. Mẹ gọi em là bà chằn đấy.

IMG_0320.jpg

Con gái gì mà hành vi chẳng nền nã chút nào. Cứ thấy cái bô là ngồi rặn “ìii ịiiiiiii”. Nghe ai nói chuyện có chữ “rặn” cũng “ìii ịiiiiiii”. Bò lổm ngổm một lúc chán thì chổng mông tít lên trời. Nghe nhạc thì nhảy sầm sập. Nghe tiếng chú gõ búa ngoài đường cũng nhảy theo.

IMG_0212_cropped.jpg

Con gái đã xấu lại còn hay làm xấu: mím chặt hai môi, chun cái mũi và hít hà như cún con.

IMG_0379.jpg

Đảm bảo sẽ có ít nhất một độc giả vào phản đối bài “bêu xấu con” này của mẹ cho mà xem. Cái bác đấy hồi đầy tháng con đến nhà đã lên tiếng giùm con “Nè hai vợ chồng treo hình con gái đi nha. Sao toàn hình MD không vậy?” rồi sau đó là “tại sao gọi MD là anh hai mà lại gọi MA là bà mập?”. Cái bác đấy có một cô công chúa xinh thật là xinh bằng tuổi với con và suốt ngày làm thơ tình cảm dạt dào tặng con gái.

29/07/2008

IMG_0388.jpg

Duy và cậu Nghé chơi ở hồ bơi sân golf Nam SG

Sáng nay đưa con trai đi học, thấy con hiên ngang đi bộ vào lớp, chào các cô rồi quay lại tạm biệt mẹ tỉnh bơ, sao thấy yên tâm kỳ lạ. Con đi học chắc là được yêu thương nên mới thế.

Lúc ra về nghe Phương Thảo hát “con mãi tuổi lên ba, mãi mãi trong lòng mẹ” tự nhiên chảy nước mắt. Chợt nghĩ con trai mai mốt lớn đâu còn chạy ào lại ôm chân mẹ mỗi khi mẹ đến đón nữa. Cục xúc động nghẹn ngang cổ, nuốt mãi không xuống. Rõ khỉ. Dở hơi thật.

Bà bủng đi khám bác sỹ dinh dưỡng

Bà mập từ ngày về VN đã bị mẹ đổi tên thành bà bủng, bởi trông bà rất bủng beo tái xám. Xem lại những hình ảnh của bà ngay trước ngày về VN mà thấy dĩ vãng đẹp quá đẹp mà xa quá xa.

DSC03057.jpg
DSC03059.jpg
DSC03065.jpg
DSC03039.jpg
DSC03040.jpg
DSC03043.jpg
DSC03045.jpg
DSC03046.jpg

Hôm nay sau 2 tháng hầu như không ăn, một tuần ăn lên một tẹo và vài ngày lại hầu như không ăn thì mẹ đưa bà đi bác sỹ dinh dưỡng – là bs Quý, giám đốc trung tâm dinh dưỡng do cô Ngọc giới thiệu (hóa ra cũng là bạn của bà ngoại mà mẹ không biết).

Đến nơi thì bà đã ngủ gật tự bao giờ. Mẹ liền tranh thủ đặt bà lên cân:

DSC00216.jpg

Một cái bỉm half-full, một bodysuit, một quần và một áo khoác có mũ, cộng thêm một bà bủng beo, được: 9.2kg. Vậy chẳng biết trọng lượng tịnh là bao nhiêu nữa. Thôi xin 8.9kg đi nha. Sở dĩ mẹ chọn con số này là vì nó nằm trên đường 50th centile của UK. Bà đã tụt từ đường 91st xuống đường 50th rồi đó.

Khi bác sỹ khám thì bà thức giấc. Bà bắt đầu quay ngang quay ngửa nghiên cứu xem bác sỹ này mua đèn quạt hiệu gì, công suất bao nhiêu. Bà còn chỉ trỏ hò hét “cha cha” ý chừng “sao để mạng nhện giăng đầy quạt thế?”.

Bác sỹ tỏ ra khá dễ chịu (có uy của bà ngoại bạn Su mà). Đầu tiên bác vạch mí mắt dưới của bà ra, thấy trắng nhách, thì phán một câu rụng rời “thiếu máu”. Rồi bác mò cái thóp của bà, phán thêm một câu rụng rốn “thiếu can xi, giờ này mà thóp còn chưa liền”. Mẹ lanh chanh liền hỏi lại “sao cháu đọc sách thấy bảo 18 tháng mới liền thóp ạ?” thì bác sỹ hỏi ngược lại “sách nào?” Mẹ tắc tị. Bác sỹ lại hỏi bà có mấy cái răng. Mẹ bảo mới hai cái. Thế là bác khẳng định luôn “đó thấy chưa” cho mẹ khỏi lăn tăn.

Bác sỹ còn bảo bà bị thiếu các vi chất này thì có ăn vào cũng không mập nổi. Nên bác sỹ kê cho bà nào sắt, nào can xi, nào men tiêu hóa và si rô kích thích thèm ăn. Mẹ hứa sẽ chăm chỉ cho bà uống đều đặn mỗi ngày, xem 5 ngày sau bà ăn uống có khá hơn không. Khổ một nỗi lần nào cho bà uống thuốc cũng như tra tấn, nên mẹ rất miễn cưỡng khoản này.

Khi biết tuổi và cân nặng của bà bủng, bác sỹ làm một câu xanh rờn “suy dinh dưỡng trầm trọng” làm mẹ há hốc miệng. Làm gì mà đến mức trầm trọng ghê thế. Nhưng bác sỹ có nói thêm “so với các trẻ em khác thì không đến nỗi nào, đấy là so với cân nặng lúc mới sinh của bé”.

Bác sỹ cũng bảo nên cho bà uống thử sữa formula hiệu Dumex hoặc Meiji vì hai loại này nhạt giống sữa mẹ. Biết đâu bà lại chịu uống nhiều hơn. Mẹ Cà Rem cũng thử đổi sữa cho em xem sao.

Đấy. Tình hình là thế đấy. Lúc ra về bác sỹ có cho một câu “có vẻ mẹ không thấy tình hình nghiêm trọng lắm” làm mẹ suy nghĩ hoài. Thiệt tình là mẹ thấy con tệ thật so với hồi ở bên kia nên mới đưa con đi bác sỹ. Nhưng nói chung thì cũng đâu đến nỗi nào nhỉ. Không biết bác sỹ có bảo con “suy dinh dưỡng trầm trọng” là để cho mẹ nghiêm túc hơn không nhỉ.

À, trước khi ra về, mẹ đặt con lên bàn đo. Lúc đó bác sỹ đã có khách khác nên mẹ tự làm lấy với sự trợ giúp của chú Hiếu. Mẹ đo con được 74cm. Nhưng mẹ nghi cái thước này lắm. Chứ không làm sao con dài dữ vậy. Thôi mẹ xin phép lấy 73cm thôi nha. Vậy là vẫn thuộc đường 75th đó.