Monthly Archive for August, 2008

Em Minh An tròn 11 tháng

Em kỷ niệm sự kiện này bằng việc mọc một lúc thêm 2 răng mới, vị chi là 6 cái.

11 tháng, vốn từ của em tăng lên thêm nhiều: cây (em gọi mọi cái lá xanh là cây), kính, tã (rồi tự động nằm phịch ra nệm, giơ hai chân chìa bím ra cho mẹ mặc tã), bóng, tắt (và lọ mọ ngồi bấm nút các loại quạt), bụng, rốn, áo, đây rồi, máy bay, hết rồi, đánh răng, đi chơi, cắn nhá (mỗi khi lỡ cắn ti mẹ, bị mẹ mắng, em lại thỏ thẻ hỏi câu đấy). Em sử dụng từ rất chủ động, không chỉ gọi tên đồ vật khi được hỏi, mà nhìn thấy cái gì là em gọi tên cái đó. Có hôm em thấy mẹ không đeo kính, em nhìn mẹ chăm chăm và nói “kính”, rồi đưa tay lên cào mắt mẹ.

Em còn rất giỏi ở chỗ biết gọi mẹ khi muốn i. Những lúc đó giọng em thất thanh gọi bô mà nghe như chửi “bố” người ta. Rồi nếu mẹ lề mề thì em cuống quýt bám mẹ đứng dậy, mặt nhăn nhó khóc lóc, vẻ rất khổ sở. Hôm nọ 11h đêm mà em tự nhiên mở mắt kêu “bô”. Mẹ tưởng em mơ ngủ nên bảo “ừ sáng mai nhé, con ngủ đi”. Thế là em vừa rặn vừa khóc. Mẹ phải lồm cồm bò dậy lấy bô cho em i và em sản xuất được 1 bô tướng (bình thường lúc này là giờ em đang say giấc).

Em có niềm ham thích mới, đó là cái rốn, bất kể của ai. Nếu là của mẹ thì em mặc sức cấu xé, mẹ những lúc ấy chỉ mong em chơi hoài với cái rốn để mẹ được ngủ thêm một ít (mở ngoặc là em toàn thức lúc 5h60 – 6h sáng). Nếu là của em thì khi được hỏi “rốn đâu?” em sẽ phải nắm một miếng mỡ bụng kéo lên để cái rốn chìa ra rồi em chọc chọc tay vào đấy, miệng kêu “dốn, dốn”.

Chẳng hiểu em bắt chước ai cái vụ khóc hờ và cười xạo. Nhiều khi không thích ngồi ăn nữa, em lại chun cái mũi, loe cái miệng khóc hờ hờ, nước mắt chẳng có tẹo nào. Đang hờ hờ, bỗng em chỉ lên trần gọi “đèn”, giọng ráo hoảnh. Còn cười xạo là khi cả nhà đang nói chuyện với nhau và cười ha hả là em cũng góp thêm được vài tiếng cười khành khạch. Hoặc nghe mẹ nói chuyện điện thoại với bạn mà cười hí hí là em cũng hị hị vài tiếng cho xôm chuyện.

Em An có tài bắt chước, từ hành động cho đến âm thanh. Đi ngoài đường mà nghe còi xe cấp cứu là y như rằng em cũng sẽ á à, á à rất giống. Buổi sáng đặt em vào bô là em chành miệng xì xì. Trong nhà hễ có ai ho hay hắt hơi là em cũng họ họ bắt chước. Về hành động thì đủ các thể loại, từ bịt tai khi nghe sấm, thổi phù phù vào cơm nóng cho đến “đánh nhá” và giơ tay đánh bốp xuống sàn nhà.

Em thường hay ăn vạ. Hôm nọ nhất định không chịu mở miệng ra cho mẹ đánh răng. Mẹ liền vỗ vào trán em một cái và bảo “hư nhá”. Thế là em tu lên khóc, cứ như bị đánh đau lắm. Một hôm khác, em vừa ngủ dậy. Chị Hương vào bế em lên. Đúng lúc đó mẹ cũng vào phòng, và giả vờ chẳng để ý gì đến em, nằm phịch ra nệm ngay cạnh. Thế là em lập tức chuồi khỏi tay chị Hương lao xuống nệm, rồi cứ ngồi cạnh mẹ như thế khóc thảm thiết, nước mắt lã chã. Mà nhất định không thèm đung tay vào người mẹ đâu nhé. Ra cái điều mẹ phải là người động tĩnh trước.

Em đặc biệt mê mẩn anh hai. Sáng sáng mà được anh hai vào tận phòng hỏi han là mặt em tươi hơn hớn. Anh nhảy nhót trên nệm thì em ngồi nghển cổ xem say mê, miệng cười hề hề ngớ ngẩn. Anh dừng lại một cái là em ngồi phắt dậy bò lại ôm hôn anh. Món gì anh hai đút em cũng há miệng. Hôm nọ mẹ quay được cảnh hai anh em ngồi đút sơ ri cho nhau ăn. Em muốn ăn lại tự động “dạ” một tiếng rõ to để được anh hai đút cho một quả. Rồi em lúng búng dùng răng cửa nhằn hạt và phun phẹt ra ngoài. Sau khi ăn xong, cái cổ áo em phình tướng ra một đống hạt sơ ri được gặm sạch tưng. Hôm nay cũng nhờ anh hai đút mà hai anh em ăn hết hai miếng cheddar cheese. Cũng vì yêu anh quá mà nhiều khi làm anh khóc. Anh đang ngồi chơi tự nhiên lại nhéo anh một cái rõ đau, miệng thì rít lên sung sướng.

Còn nhiều chuyện hay ho nữa mà mẹ buồn ngủ quá. Hôm nay phải đi ngủ sớm. Sáng mai cả nhà ra sân bay đón ba Đông, rồi leo luôn lên một máy bay khác ra Lăng Cô resort “an dưỡng” với hai bác Phương Trường, anh Sơn Be và bạn Lâm Bo.

Một… hai… baaaa…

Các loại nét mặt

Chuyện em An

IMG_3037.jpg

Không hiểu sao em An lại có thể dữ như thế. Em dữ có lẽ hơn cả bà chằn ấy. Cả nhà ai cũng sợ làm em cáu.

Mà em cực dễ cáu. Đang chơi đôi đũa, bị tịch thu, em hét ầm lên. Ok, chuyện này cũng đáng hét. Em đang bò đến chỗ chơi điện mà mẹ lại bế em lên thì em dãy dụa la lối. Mẹ thả em xuống đất trở lại. Lý ra em phải nín chứ nhỉ. Không, em tiếp tục ngoác miệng ra khóc, mắt nhìn mẹ trách móc, nước mắt lã chã. Em khóc là bởi vì mẹ đã làm em phật ý. Dù mẹ đã sửa sai, em vẫn bực mình. Túm lại, tốt nhất là đừng làm trái ý em ngay từ đầu. You’d better do it right the first time, mommy!

Vì sao cả nhà sợ làm em cáu? Vì nếu em đã lên cơn cáu, em bất hợp tác với tất cả mọi thứ: ăn cháo, uống sữa, ngồi bô, uống nước, tắm mát, thay đồ. Hay thậm chí có đưa em món đồ chơi em vẫn thích thì em cũng vẫn quăng và hét như thường. Chưa đã nư mà!

Mà em còn nhỏ xíu nhưng đã biết rất rõ mình muốn gì. Mỗi khi em la bài hãi thì cả nhà lại cuống lên đi tìm nguyên nhân. Như hôm nay em đang đẩy xe vòng vòng, nhìn thấy quả bóng, em chỉ và kêu:

- Ba (quay lại nhìn mẹ, cười toe toét)

- (Mẹ) Ừ, bóng đấy con. Quả bóng.

- Bóm (nói đúng dấu sắc)

- Đúng rồi. Con giỏi lắm. Bóng. Mẹ lấy bóng cho con chở đi nhé. (rồi le te chạy đi lấy quả bóng đặt vào xe của em)

- (Em lập tức ngoác cái miệng ra) ừ á áaaaaaaaaaaaaaaaaa á á á.

- (Mẹ hoảng) à sao sao con? Sao con khóc? (em nín khóc, tròn mắt nhìn mẹ) Con không thích chở bóng đi chơi hả? Mẹ bỏ bóng ra nhé. (rồi le te trả bóng lại chỗ cũ).

- (Em lại ngoác miệng) ừ á áaaaaaaaaaaaaaaaaa á á á.

- A con không thích bỏ bóng ở đây à? Thế con cầm bóng nhé? (nói rồi mẹ dúi vào tay em)

- (Em liền chụp quả bóng – phew may quá – nhưng bị rớt) ừ á áaaaaaaaaaaaaaaaaa á á á.

Đấy, em đã muốn cầm quả bóng thì đừng hòng em quên mục tiêu nhé.

Nhưng ngoài những lúc cáu kỉnh ra, em lại rất tí tởn, nên cả nhà ai cũng yêu cũng quý em. Mọi người xa em thường bảo nhớ em hơn nhớ anh hai. Đang chăm chú chơi cái gì đó mà ngẩng lên phát hiện có người đang ngắm mình là em chun mũi hít hà chọc ghẹo rồi cười toe toét. Nghe một chút gì rộn rã là em nhún nhảy tưng tưng, miệng lại cười toe toét. Nói chung cái bản mặt em vô cùng sinh động, có thể toét ra cười, có thể mím môi hít hà, có thể bĩu môi dưới, có thể chu môi trên. Yêu không thể tả. Nhìn là muốn ôm thật chặt rồi cắn cho mấy cái (không hiểu sao mẹ hay có những lúc tình cảm trào dâng đến bức xúc, cần phải giải tỏa bằng…bạo lực).

IMG_0528.jpg

Đây là gương mặt chọc cười của em