Hôm nay chính thức là sinh nhật của con gái. Có nhiều sự kiện vui và cảm động lắm nhưng ba mẹ bận túi bụi, tới giờ packing chưa xong, nên đành phải nợ con một bài viết kể chuyện ngày này. Ba mẹ thương chúc con càng ngày càng lớn mau và xinh xắn. Yêu con thật nhiều.
Monthly Archive for September, 2008
Hôm nay con trai đi học bữa cuối cùng với cô Mai, cô Thúy và các bạn. Mẹ chuẩn bị cho con bánh kẹo và hoa quả mang đến làm buffet chia tay. Cô Mai chụp cho con bao nhiêu hình. Tối về cả nhà xúm vào xem. Ôi sao nhìn con trai người lớn thế. Nào là bá vai bá cổ các bạn cười tít mắt, nào là đi chia bánh cho các bạn, nào là tự đi tè. Mà không hiểu sao con không thích gọi đây là tiệc chia tay. Con khóc nên cô Mai phải bảo là tiệc sinh nhật con (ba bảo cô nói vậy cũng không phải là hay).
Con gái thì vẫn hùng hục tập đi. Đi mãi không chán, lần nào ngã cũng mách “ngá”. Tối nay mẹ còn thấy con vừa đi vừa nhún nhảy theo nhạc nữa kìa. Có lẽ con vừa phát hiện ra khả năng mới của mình, còn háo hức lắm nên cứ đem ra sử dụng hoài.
Ngày mai cả nhà về ngoại để tối mai ăn tiệc chia tay. Mấy hôm nay cứ chia tay chia chân liên tục. Nghĩ cũng vui
Con gái mới biết đi nên háo hức lắm, cả ngày cần mẫn đứng lên ngồi xuống, rồi đi lao lao như chạy. Hôm nay rất là thương. Thấy cái rèm cứ tưởng tường cứng, lao đến ôm chầm, rèm dạt ra, em ngã xuống đập đầu vào mép tường khóc ầm ĩ. Ra đường cũng không cho chị Hương dắt tay nữa mà toàn tự đi, tự ngã rồi tự đứng lên.
Ba mẹ cũng chẳng khá hơn con. Cả ngày cứ chạy long sòng sọc ngoài đường, không ăn uống thì cũng shopping, rồi gặp gỡ bạn bè chia tay. Cả ngày chạy nhong ngoài đường nắng, chỉ thèm được có thêm chút thời gian về nhà ôm con gái mát lạnh ngủ cho sướng. Gần đi rồi việc nó mới thò mặt ra, giải quyết không xuể.
Tối qua cô Ngọc chú Thoại tài trợ vé xem kịch Sát thủ hai mảnh ở Idecaf. Kịch hài tuyệt đối, chẳng có nội dung gì, chỉ có cười và cười (có nhiều đoạn quá lố ba mẹ cười không nổi mà thấy mọi người vỗ tay hoan hô ầm ỉ). Dạo này Thành Lộc sao xuống cấp quá. Ra về mẹ nói với ba “em quên mất là ngày xưa em chỉ thích xem kịch nào có bộ ba Thanh Thủy – Thành Lộc – Hữu Châu vì chắc ăn là có chính kịch trong đó”. Thế mà cô chú ấy phải mua vé chợ đen, mất 120k đấy. Thôi cô Ngọc chú Thoại không đi xem được cũng đừng tiếc nhé.
Hôm nay ba mẹ đi công chuyện từ sáng sớm cho đến tối mịt mới về. Về thì em đã ngủ khì khì với bà nội. Xem như cả ngày chẳng được nghe tiếng nói cười của em. Nhớ thế là nhớ.
Nghe bà nội kể hôm nay ở nhà em đi nhiều lắm. Đi từ đầu nhà bếp đến cuối phòng khách, rồi quay ngược lại. Có vẻ như em đang ra sức luyện tập để đạt mục tiêu tự đề ra: biết chạy lúc 1 tuổi.
Hôm nay ông ngoại gọi điện rủ ba mẹ đi ăn lẩu nấm Ashima. Lẩu này nấu với các loại nấm lạ hoắc như nấm bụng lợn, nấm gan bò mỹ vị, nấm tiên…Nấm giòn, ngọt và béo, nước lẩu ngọt, món tàu hũ ky cho vào cũng tuyệt. Ông ngoại chọn luôn một con ba ba cho vào lẩu cho ngọt nước và có đạm, mật và tiết ba ba thì đổ vào rượu uống tại chỗ. Bữa ăn còn có sự tham dự của bà ngoại và hai người bạn của ông ngoại nữa. Chỉ tội ba Đông, sáng nay bị nhổ mất cái răng khôn số 3-8 nên cả bữa ăn cứ lúng búng trong miệng, chẳng biết có thấy ngon lành gì không (mẹ chọc ba “răng khôn gì mà mọc nhu thấy bà” vì cách đây nhiều năm ba đã bị nhổ mất cái răng khôn 4-8 rồi).
Chiều đến, cô Ly nhà chú Phúc dẫn mẹ đi mua sắm quần áo giày dép cho hai anh em. Mẹ mua được cho MA một đôi giày Levi’s mà mẹ cực kỳ vừa ý: rất xinh xắn và stylish. Chị Duyên nhà bác Út Nguyện và bác Sang tự tay đi chọn quà SN cho con ở Anh Thư và hôm nay đã tặng vắng mặt em luôn. Món quà dễ thương quá. Chị Duyên thật là khéo chọn. Khi nào tóc em nhiều hơn nhất định em sẽ dùng đến quà của chị. Cảm ơn chị nhiều lắm nha.







Bình luận mới