Monthly Archive for Tháng Chín, 2008

Page 2 of 4

J-4: nhớ em

Hôm nay ba mẹ đi công chuyện từ sáng sớm cho đến tối mịt mới về. Về thì em đã ngủ khì khì với bà nội. Xem như cả ngày chẳng được nghe tiếng nói cười của em. Nhớ thế là nhớ.

Nghe bà nội kể hôm nay ở nhà em đi nhiều lắm. Đi từ đầu nhà bếp đến cuối phòng khách, rồi quay ngược lại. Có vẻ như em đang ra sức luyện tập để đạt mục tiêu tự đề ra: biết chạy lúc 1 tuổi.

Hôm nay ông ngoại gọi điện rủ ba mẹ đi ăn lẩu nấm Ashima. Lẩu này nấu với các loại nấm lạ hoắc như nấm bụng lợn, nấm gan bò mỹ vị, nấm tiên…Nấm giòn, ngọt và béo, nước lẩu ngọt, món tàu hũ ky cho vào cũng tuyệt. Ông ngoại chọn luôn một con ba ba cho vào lẩu cho ngọt nước và có đạm, mật và tiết ba ba thì đổ vào rượu uống tại chỗ. Bữa ăn còn có sự tham dự của bà ngoại và hai người bạn của ông ngoại nữa. Chỉ tội ba Đông, sáng nay bị nhổ mất cái răng khôn số 3-8 nên cả bữa ăn cứ lúng búng trong miệng, chẳng biết có thấy ngon lành gì không (mẹ chọc ba “răng khôn gì mà mọc nhu thấy bà” vì cách đây nhiều năm ba đã bị nhổ mất cái răng khôn 4-8 rồi).

Chiều đến, cô Ly nhà chú Phúc dẫn mẹ đi mua sắm quần áo giày dép cho hai anh em. Mẹ mua được cho MA một đôi giày Levi’s mà mẹ cực kỳ vừa ý: rất xinh xắn và stylish. Chị Duyên nhà bác Út Nguyện và bác Sang tự tay đi chọn quà SN cho con ở Anh Thư và hôm nay đã tặng vắng mặt em luôn. Món quà dễ thương quá. Chị Duyên thật là khéo chọn. Khi nào tóc em nhiều hơn nhất định em sẽ dùng đến quà của chị. Cảm ơn chị nhiều lắm nha.

J-5: tự đi

Hôm nay có một sự kiện mới, đó là em MA đang ngồi xổm thì tự đứng lên, rồi cứ giơ hai tay lên trời đi vòng quanh phòng. Như vậy là em đã qua giai đoạn “lao” từ người này sang người khác, gần đến nơi thì ngã chúi vào lòng người ta. Bây giờ em đã có thể tự giữ thăng bằng rất lâu, và quan trọng là em chủ động đi chứ không bò để di chuyển từ chỗ này sang chỗ khác. Có lúc em đi một đoạn, quay đầu lại nhìn ba mẹ, rồi đi tiếp, hoặc đang định đi từ bà sang mẹ thì đổi ý rẽ ngang qua cái ghế.

Em cần mẫn chăm chỉ tập đi từ sẩm tối đến giờ. Hết đi ra lại đi vào, rồi đi vòng quanh.

Mà mọi người có thấy dáng đi của em An mắc cười không? Giơ hai tay lên trời như kiểu “tui đầu hàng, tui đầu hàng, đừng bắn nha”.

_DSC4955.jpg
_DSC4871.jpg

Ở bên chung cư trước nhà, có bạn kia, cũng là con gái, cũng bằng tuổi MA, mà đi như chạy rồi. Bạn ấy biết đi từ lúc hơn 10 tháng. Nhìn đã lắm.

Hôm nay em làm bà nội sướng mê tơi vì mỗi khi bà hỏi “MA có thương bà nội không?” là em “có” dõng dạc. Mà hỏi “MA có thương mẹ không?” thì em cứ lặng thinh như không.

Hôm nay em cũng làm mẹ vô cùng ngạc nhiên khi em nhặt tuýp kem bôi chống ngứa của mình lên và rành mạch bảo mẹ “Mở!”.

J-6: spontaneous

Tính cách em MA rất chi là “ngẫu nhiên”, nghĩa là em có nhiều hành động mà người khác không lường trước được. Chẳng hạn như đang được mẹ bế, em ngả người ra nhìn mẹ cho rõ, rồi giang tay tát bốp vào mặt mẹ. Hoặc đang chơi máy bay thì quăng phẹt một cái sang bên rồi ngoảy mông bò đi chỗ khác chơi. Có lẽ vì thế mà ai cũng nhớ em vì em sinh động lắm.

Còn mẹ thì khoái nhất cái vụ hôn spontaneous, mà mẹ dịch là “hôn vô tội vạ” của em. Em hôn bất kể hoàn cảnh, vị trí và có được yêu cầu hay không. Nên nhiều khi làm mẹ ngất ngây con gà tây luôn. Ví dụ điển hình là mẹ đang cúi xuống lúi húi rửa đ*t cho em trong nhà tắm thì em quay sang hôn chụt một cái vào đầu gối mẹ. Làm mẹ sững người mất mấy giây vì bất ngờ. Hoặc mẹ đang bế em và đánh răng cho em thì em quay sang hôn chụt một cái vào tai. Hoặc đang bò chơi xung quanh ba tự nhiên hôn ba một phát vào hông. Nói chung ở gần em thì cứ nghe chụt chụt liên tục thôi. Đã ơi là đã. Ông ngoại hôm chủ nhật cũng được em khuyến mãi mấy cái chụt, chắc đến giờ vẫn còn lâng lâng ông ngoại nhỉ.

_DSC4935.jpg

Chụt!

Hôm nay em còn có trò nữa cũng rất đáng yêu, đó là mon men bò vào giữa hai chân mẹ, xoay lưng lại rồi lăn kềnh ra gối đầu lên đùi mẹ. Xong rồi em ngước lên nhìn mẹ cười rất khoái chí.