Monthly Archive for Tháng Chín, 2008

Page 3 of 4

J-7: sinh nhật sớm

_DSC4855.jpg

Hôm nay đại gia đình quyết định tổ chức sinh nhật sớm cho em An, vì để đúng ngày thì quá cận ngày bay, rất cập rập. Trái ngược với sự hoành tráng của ngày em đầy tháng – 3 tiệc vào 3 ngày khác nhau, tiệc nào cũng to – sinh nhật đầu tiên em được tổ chức gọn gàng giữa những người thân nhất: ông bà ngoại, bà nội, ông Thắng, chú Hiếu cô Thư, cậu Nghé và cậu Cu. Bà Tuyết và dì Hạnh rất tiếc là không đến tham dự được.

Từ tối hôm qua chú Hiếu đã đi mua phụ liệu về trang trí phòng khách. Đây là tác phẩm của chú (mẹ em chê quá trời cái dòng chữ “Mừng SN” màu mè lòe loẹt hihi):

_DSC4849.jpg

Sáng sớm, ba mẹ và anh hai chở nhau đi ăn sáng và đi chợ mua đồ về nấu tiệc. Hôm nay mẹ quyết định làm món “lẩu vịt nấu sấu”, học được của mẹ anh Tom trên mạng. Mặc dù bà nội đi ra đi vào can ngăn “thôi con ơi, đừng thí nghiệm, con chưa nấu món này bao giờ”, mẹ vẫn quyết tâm làm vì theo quảng cáo của mẹ Tom thì món này ngon miễn chê.

Trước khi đi rẽ ngang qua bên chung cư Him Lam chộp tấm ảnh em An đi phơi nắng buổi sáng với chị Hương:

IMG_3552.jpg

Đi chợ về là 9h30, mẹ bắt tay ngay vào công việc chuẩn bị. Làm món lẩu nên chuẩn bị và nấu rất nhanh. Mẹ làm thêm món xà lách trộn bắp bò chua ngọt ngon tuyệt (món này làm kiểu gì mà chả ngon). Với sự trợ giúp của bà nội và chị Hương, 10h30 là mọi thứ xong xuôi. Chuẩn bị mâm cúng và cùng vào thăm hỏi các cụ tổ tiên nào:

_DSC4852.jpg

Món xôi xanh đỏ tím vàng cô Thư đặt ngon không chê vào đâu được. Mặc dù mẹ vốn không thích ngọt và nếp mà vẫn ăn cực nhiều.

Em An tỏ ra rất phấn khích từ sáng đến giờ vì được nhiều người quan tâm, và đặc biệt là có rất nhiều “bom bóm” (em phát âm chữ “bóng” rất chuẩn mà “bong bóng” thì thành ra thế đấy). Hôm nay em cũng dành cho ông ngoại một “đặc ân” là cho ông bế đi đập bong bóng. Ông hoan hỉ lắm. Lúc ba mẹ đi chợ về ông khoe mãi:

_DSC4781.jpg

Cầu mong ông bà phù hộ cho tất cả những người con thương yêu luôn mạnh khỏe và hạnh phúc (câu này mẹ ước khi thắp nhang cho bất cứ ai):

_DSC4816.jpg

Anh hai thổi nến giùm em:

_DSC4827.jpg

Chụp hình với mọi người:

_DSC4831.jpg

Với ông bà ngoại và cậu Nghé

_DSC4828.jpg

Với bà nội

_DSC4833.jpg

Với cô Thư chú Hiếu

_DSC4836.jpg

Với ông Thắng và cậu Cu

_DSC4840.jpg

Với chị Hương

Cho em xin miếng kem đi mẹ:

_DSC4848.jpg
_DSC4845.jpg

Rồi em được bà nội đưa ra một mâm đồ vật bà chuẩn bị sẵn để bốc. Em rà rà qua lại giữa các món khác nhau, nhớm bốc cuốn sổ rồi lại sà qua cái gương, làm cả nhà cứ thon thót. Cuối cùng em cũng tìm được vật mình thích: một cái bút. Bà nội vỗ tay hoan hô nhiệt liệt. Trúng ý bà quá. Sau đó có ai đó bỏ vào mâm một cục xôi. Và từ đó trở đi mọi vật khác đều là vô nghĩa đối với em. Em chỉ bốc xôi và xôi. Cuối cùng thì em cũng lộ bản chất tham ăn ra rồi. Giống y anh hai hồi 1 tuổi, cũng chỉ bốc xôi. Cất xôi đi là anh khóc nhè.

Sau màn thổi nến ăn kem là đến màn trình diễn thời trang, khoe các kiểu váy áo em được tặng nhân ngày sinh nhật.

Bộ quần áo xinh xắn bác Kim Anh bác Vinh và chị Mỹ Tâm gửi về từ tận nước Anh xa xôi. Monsoon hẳn hoi nhé:

_DSC4798.jpg

Cái váy tím ngọt ngào bác Giang gửi vào từ tận ngoài Bắc Ninh cơ nhé (còn cái áo tay dài để dành sang Anh mới mặc được bác ạ). Bác Giang còn chu đáo gửi vào bao nhiêu là bánh đa và miến dong bằng EMS để ba mẹ mang sang Anh cho kịp (hết ối tiền gửi của bác đấy).

_DSC4857.jpg

Còn đây là cái váy trắng ve-di cờ-lát-xì bác Nga Vũ mang từ tận bên Mỹ về cho em. Bác còn tặng em thêm hai cái nữa cũng rất đẹp, đến hè năm sau chắc chắn em sẽ diện cho bác ngắm:

_DSC4870.jpg

Váy này là cô Thư chú Hiếu mua cho em mặc thổi nến. Xinh không?

_DSC4804.jpg

chú Hiếu được ké nhá

Bà nội tặng cho em bao nhiêu quần áo váy đẹp. Nhưng hôm đó không thay để chụp hình nên chẳng có mà khoe. Anh hai cũng được ké quà của bà và cô Thư thêm mấy bộ đồ lạnh nữa. Bà nội còn tặng em thêm một phong bì bên trong có xiền với dòng chữ “Bà tặng cháu yêu của bà nhân dịp cháu 1 tuổi”. Thế là hết mấy tháng lương hưu của bà rồi.

Ông bà Thắng Tuyết tặng em hai phiếu quà tặng ở Parkson với giá trị to to. Làm mẹ em đang suy nghĩ nát óc xem có nên vào đấy tậu một bộ túi ví assorted bằng da cá sấu không đây.

Theo nguồn tin hành lang thì ông ngoại sẽ dành tặng em một ít tờ giấy có in hình nữ hoàng Anh trước khi em bay sang bên đó. Chẳng biết em có nên nhận không nhỉ? Nhận hay không nhận thì cũng thương ông quá đi.

Món quà này của cô Phương Anh chú Hải gửi về từ Sing cũng lâu lâu rồi. Nhưng bây giờ Duy An đi mới vừa nên mẹ cháu gọi là quà SN luôn. Cám ơn cô chú nhiều nhắm.

_DSC4958.jpg

Đặc biệt, anh hai tặng em một món quà do chính anh đi chợ ban sáng chọn cho em: một cái đàn phát ra các bài nursery rhymes của Anh. Món quà này không chỉ em mà anh cũng rất thích. Thế nên mới có chuyện ngày hôm sau anh giành chơi với em và bị ba nhắc nhở. Nhưng anh bảo “cái này hôm nay là của anh hai mà”.

_DSC4842.jpg

Ngoài ra em còn nhận được biết bao lời chúc mừng qua điện thoại, private messages, trên blog. Em và ba mẹ cảm động đậy vô cùng tận. Cám ơn mọi người đã quan tâm đến em và gia đình em nhé.

Rồi đến màn ăn uống linh đình chúc mừng em tròn tuổi đầu tiên trong đời:

_DSC4914.jpg

Tiệc tùng xong xuôi, em no nê và lăn ra ngủ. Tỉnh dậy thì được mẹ “đấm mõm” bằng cái này nên em đang nhăn nhó liền tươi tỉnh lại ngay:

_DSC4923.jpg

Sau đó là xem lại hình SN của mình, chỉ trỏ ầm ĩ và hôn chụt lia lịa. Có lúc hứng chí quá em còn leo lên máy tính của ba ngồi gọn gẽ rồi đóng nắp lại, tự kẹp mình ở giữa. Em quả là một con khỉ con tí tởn.

_DSC4932.jpg

Chiều tối cô Ngọc chú Thoại và chị Su tình cờ ghé thăm. Mẹ em lại chèo kéo nài nỉ cô chú ở lại làm nốt món lẩu vịt của buổi trưa. Chú Thoại cứ tấm tắc khen món nước mắm gừng chấm vịt của mẹ em (chán ghê, nấu lẩu mà lại được khen món nước chấm). Hai anh em lại có quà là hai bộ quần áo rất đẹp từ cô chú nữa. Cám ơn cô chú rất là nhiều.

_DSC4937.jpg

Hôm nay em cũng học thêm được 2 từ mới từ cái hình trang trí trên tường: bom bóm (bong bóng) và bớm (bướm).

Nói chung SN của em thành công hết cỡ vì nhân vật chính rất vui vẻ và enjoy, còn các nhân vật phụ thì no say chán chè luôn.

Em và ba mẹ xin chân thành cảm ơn tấm thịnh tình của hai bên nội ngoại, các cô chú bác cậu dì anh chị gần xa đã cùng chung vui với gia đình em, dù là trực tiếp hay qua bài blog này. Em chúc cả nhà một đêm ngon giấc ạ.

P.S.: Cái váy xanh lá cây này ba mẹ mua cho em lúc còn ở bên Anh, dự định để em mặc SN. Thế mà SN em có nhiều váy áo đẹp quá nên quên bẵng luôn cái này. Mãi hôm sau bà nội mới mang ra mặc cho em chụp hình làm kỷ niệm:

_DSC4951.jpg

J-8: đếm ngược đến ngày sinh nhật đầu tiên của con gái yêu

Hôm nay có mẹ ở nhà, con gái nhõng nhẽo, hay đòi mẹ nên ăn ít hơn và uống sữa cũng ít hơn. Chị Hương phàn nàn là mẹ đi vắng thì em ngoan lắm, mẹ ở nhà em hư quá. Cả ngày em ăn được một chút xíu phở, một chút canh khoai mỡ, và uống được 11 muỗng sữa.

Sáng nay ba mẹ đưa hai anh em đi bơi sớm. Cả anh và em đều quậy nước tưng bừng và thích bỏ phao ra để thoải mái nghịch nước. Anh hai rất khoái nhảy tõm từ trên bờ xuống hồ. Lần nào cũng kêu “mẹ đứng xa ra” rồi “mẹ thả tay ra đi”, ý là anh không thích được mẹ đón. Mà hồ sâu 1m40, không đón sao được. Em MA cũng rất khoái trườn từ từ cho tới khi rớt xuống nước. Rồi ba mẹ giả làm cá sấu rượt hai anh em bơi tóe khói luôn. Cả nhà mình bao giờ cũng cười đùa ầm ĩ cả hồ.

IMG_3523.jpg

Chiều nay, nhân lúc em đang ngồi bô, mẹ nghe lỏm được mẩu đối thoại sau đây giữa ba và anh hai:

  • Em Minh An có chim không ba?
  • Không.
  • Ba có chim không?
  • Có.
  • Vì sao?
  • Vì ba là con trai.
  • Chú Hiếu có chim không?
  • Thế chú Hiếu có chim không con?
  • Có. Vì chú Hiếu là con trai.
  • Thế MD có chim không?
  • Có. Vì MD cũng là con trai. Chị Hương có chim không?
  • Có không con?
  • Có.
  • Vì sao?
  • Vì chị Hương là con trai.
  • Không phải. Chị Hương với mẹ Giang với bà nội là con gái nên không có chim.
  • Chị Hương không có chim vì cá sấu ăn mất chim của chị Hương rồi. Xong!

Cả nhà thấy chồng con tui nói chuyện có duyên ghê không?

Chuộc lỗi

Hôm nay đi ăn trưa với cô VA, nghe cô bảo từ ngày về VN mẹ ít viết blog cho các con, tự nhiên thấy tội lỗi quá. Nên tối nay bỏ mặc ba đi nghe nhạc rock với chú Phúc, mẹ ở nhà cập nhật tình hình hai anh em cho bà con cô bác ông bà gần xa được rõ.

Em ba:

Từ 3 hôm nay lượng thức ăn (gồm cả solid food và sữa) em đưa vào người đã nhiều hơn đáng kể, nhất là sữa. Mỗi ngày em uống được khoảng 10 scoops (300ml), uống theo kiểu đút thìa du kích (nghĩa là thừa lúc em mải chơi đồ chơi, tống vào miệng em một muỗng sữa, dần dần cũng hết được 100ml, ngày 3 lần như thế, tỉ lệ thất thoát cũng phải đến 10%). Bụng em sau mỗi bữa ăn đều căng phưỡn tròn xoe. Hy vọng đến sinh nhật thì nhan sắc không mấy mặn mà của em sẽ tăng thêm được vài phần muối.

Về khoản nói thì sau chuyến đi chơi về, em học thêm một số từ mới như ba (từ này dùng để gọi ba Đông), các cá (từ này ám chỉ ba Đông khi em thấy ba đằng xa), dừa (ở resort có mấy cây dừa chĩu chịt quả), quần, áo (vì một ngày em thay 3, 4 bộ), thoại (điện thoại), băm băm băm (măm măm đòi ăn), mưa, cá (em nhận biết được cá ở nhiều hồ ao khác nhau, túm lại em biết con cá là con dư thế lào đấy ạ), chó, sữa, nước, uống, tàu, anh hai, ngã (đang bò lạch bạch bị trượt tay ngã đập mặt xuống đất). Em còn rất thích chọc tay vào mắt mẹ và nói “mắt” rất rành rọt. Bà nội kể ở nhà em còn nói được những từ dài như “dạ An”, “bánh chưng bánh giò”, “upsy Daisy”.

Em đã đứng chựng được một lúc lâu và đoạn dài nhất em đi được là 5 bước chân. Em còn biết tự quỳ lên hai đầu gối hoặc ngồi xổm. Đang đứng mà chuyển sang tư thế ngồi thì em làm nhẹ nhàng từ tốn, chứ không buông mông đánh phịch xuống đất như ngày xưa. Em cũng đã biết lái xe tập đi theo các hướng khác nhau mà em thích.

Càng ngày em càng quậy tưng bừng. Nhất là từ ngày khả năng vận động của em tiến bộ hơn. Buổi tối cho em đi ngủ là khoảng thời gian hai mẹ con vật lộn với nhau trên nệm, mà chủ yếu là do em khiêu chiến. Mẹ thì giả vờ nằm im thin thít để em buồn ngủ, sau khi vũ khí ‘ti’ không calm em down được nữa. Nhưng em thì cứ chọc mẹ thế này: bò lại sau lưng mẹ, vịn đứng lên, rồi buông tay thả người ngã vắt ngang qua bụng mẹ và cười hắc hắc khoái trá, rồi ngồi thẳng lên và ngã vật ra sau. Màn trình diễn của em chỉ kết thúc khi đến lần thứ 10, ở cái công đoạn ngã vật ra sau, đầu em đập cốp một cái vào tường, và em tu lên khóc. Thương ơi là thương.

Em còn thích nằm úp sấp mặt xuống nệm, rồi cố ngẩng (mặt) lên đập (mặt) xuống thật mạnh cho mặt em nẩy tưng tưng trên mặt nệm. Hoặc em nằm giơ hai chân thẳng lên trời và thả lịch bịch xuống nệm. Trong quá trình lăn lộn ấy, nếu lỡ đầu em có đập vào tường, thì em sẽ tua lại các hành động gần nhất để đầu lại tiếp tục đập vào tường (nhưng với một thái độ rất rón rén vì sợ đau). Dở hơi không?

Dạo này em càng ngày càng tếu táo. Lúc nào nghe mọi người cười em cũng rặn cười theo, vẻ mặt đầy hớn hở láu cá:

Cười hờ

Hễ thấy mẹ đi đâu về thì em lại loe cái miệng ra khóc hờ thế này:

_DSC4693.jpg

Chắc là em đã đến tuổi chơi gấu bông nên rất thích ôm các bạn vào lòng, bàn tay nhỏ xinh vỗ vỗ mông bạn, miệng ư ử hát ru. Y như mẹ vẫn ru em ngủ vậy.

Lúc nào thích cái gì mà với không tới thì em xòe tay ra xin, miệng keo eng éc như heo con:

Photo0028.jpg

Gần đây em rất ư là láo lếu, thường xuyên cắn ti mẹ rồi giật ra thật mạnh. Mẹ đau không thể tả. Mắng em một câu “An! Hư nhá!” thì tròn mắt nhìn mẹ, rồi òa lên khóc, nước mắt tèm lem, làm như oan ức lắm. Nhưng chỉ tích tắc sau em lại hùng hục rúc ti mẹ và một lúc sau thì lại cho mẹ thêm phát nữa. Sợ ghê mà chưa biết xử lý sao.

Tiện thể mẹ khoe thêm mấy cái hình minh họa cho bài em tròn 11 tháng.

Rốn đâu?

Khoe rốn

Ạ (để xin búp bê)

Ạ....

Ai cũng bảo em giống bà Hà:

An và bà Hà

Anh hai:

Anh đã đi học trở lại. Cả tuần chưa khóc buổi nào, dù ngày nào cũng rất miễn cưỡng đi học. May mà cô giáo treo nhiều lồng đèn trong lớp, anh mải mê ngắm quên cả khóc.

Dạo này anh nói chuyện vô cùng đáng yêu. Thường sau khi mẹ giải thích với anh một chuyện gì là anh đều tổng kết lại. Ví dụ:

- (Bị té trong hồ bơi, tự đứng dậy được nhưng mặt mày thất thần) Minh Duy bị té rồi. (vừa nói vừa vuốt mặt lia lịa)

- Con vừa bị té hả? Con giỏi lắm, tự đứng dậy mà không cần mẹ giúp.

- Minh Duy lớn rồi, Minh Duy bị té MD không khóc. MD phải biết kiềm chế, MD tự đứng dậy giỏi luôn. Em Minh An còn nhỏ, em bị té mẹ đỡ em dậy ha, ha?

- Ừ con ngoan lắm. Nhưng nếu con không tự đứng dậy được thì cố gắng gọi mẹ để mẹ biết mẹ giúp con nha.

- Ơ, MD lớn rồi mà. MD tự đứng dậy mà. Khi nào MD nhỏ hơn em MA thì mẹ nhớ đỡ MD dậy ha, ha?

IMG_3314.jpg

Suốt ngày giả thiết impossible. Thỉnh thoảng lại “khi nào mẹ là ba”, “khi nào MD lớn hơn mẹ”, “khi nào hôm qua thì mẹ mới mua cho MD ha”.

Lý sự thì cũng ghê gớm lắm. Nhiều lúc đang bực mình mà không thể nhịn cười. Hôm nọ mẹ chẳng nhớ vì sao nhưng mẹ giơ tay lên định phát vào mông anh một cái. Anh nhìn thấy thế thì lập tức ngồi thẳng dậy, mở tròn mắt nhìn mẹ rồi giận dỗi:

- Không phải là “mũi” mà.

- (Mẹ đã hạ tay xuống) MD nói vậy nghĩa là sao?

- MD đâu phải là con “mũi” đâu, sao mẹ lại đánh MD vậy. Khi nào MD là con “mũi” thì mẹ mới đánh chứ.

Chết cười chưa?

IMG_3181.jpg

Sáng nay, anh đòi đem máy bay đến lớp. Ba bèn hỏi thăm:

- MD đem máy bay đến lớp có cho các bạn chơi cùng không?

- Không.

- Sao vậy? Cho các bạn chơi cùng với chứ?

- Các bạn có đồ chơi của cô Mai rồi mà.

Hôm qua, ba cho anh uống sữa. Anh ngúng nguẩy thế nào sữa đổ ra sàn nhà. Ba nói:

- Chút nữa MD xuống lấy giẻ lau chỗ sữa con làm đổ nha.

- Không. Cái ghế nó che rồi mà. (Đúng là sữa đổ dưới gầm ghế thật).

Một hôm anh kéo tay mẹ hộc tốc vào phòng, mở cánh của tủ khoe mẹ thành tích dọn nhà của anh. Mẹ cảm động lắm, hỏi “sao con lại dọn nhà vậy?” thì anh thẽ thọt trả lời “MD thương mẹ, MD dọn nhà giùm mẹ đó”. Mẹ ngất ngây mất mấy phút luôn. Đây là tác phẩm của anh (đừng ai bắt chước nha):

MD dọn nhà giùm mẹ

Từ ngày về VN chiều cao của anh chẳng lên được tẹo nào. Mãi vẫn 92cm. Mẹ chán ghê luôn.