Monthly Archive for Tháng Mười, 2008

Con gái tròn 13 tháng

_DSC5448.jpg

Mẹ định viết một bài thật dài kể chuyện ngày này cách đây 13 tháng, nhưng hôm nay sao lắm việc thế. Bây giờ thì đã hơn 11h đêm, lại phải lên giường kẻo 6h sáng mai dậy không nổi. Nên thôi mẹ kể chuyện em An sơ vài dòng vậy.

Từ hôm ba mẹ tập em ngủ đến nay đã có tiến triển tốt. Bây giờ trước khi ngủ mẹ cho em bú, xong em tự giác nhả ti ra, hôn bụng mẹ cái chụt, rồi chuồi xuống nệm nằm phê phê, dụi mắt và ngáp dài. Thế là mẹ xếp mấy bạn nhồi bông quanh người em cho em ôm hôn chụt chịt, và mẹ kéo đuôi bạn Sư tử để bạn hát em nghe bài Lullaby. Sau khoảng 3 lần kéo đuôi bạn ấy thì em đã khò khò. Tất nhiên hôm nào ngoan thì thế, còn hôm nào khó ngủ thì em cứ lồm cồm bò dậy rồi ngã dúi vào người mẹ nằm hôn hít. Mẹ lại đẩy em ra rồi nghiêm giọng “không được, nằm xuống”. Thế là em lại mếu máo nhưng tự giác nằm xuống đúng chỗ của mình, nghĩa là với các bạn nhồi bông. Được cái em khá biết nghe lời. Chỉ cần lên giọng là ổn.

Chuyện tập ngủ cho em mới đến thế thôi, nhưng mẹ cũng hài lòng lắm rồi. Ít ra là không có khoản tra tấn lỗ tai để em gào thét như hồi trước. Quả thật là may.

Hôm nay em lại có trò mới. Cứ tò tò đi theo ôm chân mẹ đòi “bế bế”. Mẹ mà bảo “mẹ đang làm việc, con ngồi chơi nhé” thì em hẹ hẹ khóc rồi ôm chân mẹ hôn rồi giơ tay lên tiếp tục “bế bế” nghe rất là thương. Thế là cuối cùng mẹ phải vừa bế em vừa đi vòng vòng giặt phơi quần áo, bắc cơm, cắt trái cây em ăn. Trông mặt em rất là hài lòng. Ghét lắm lắm.

Cứ mỗi lần em thấy mẹ ngồi vào máy vi tính là em lại bám mẹ đòi “lên lên”. Cho lên thì thường là em ngồi rất ngoan ngoãn dù chỉ để xem mẹ đọc cái trang gì đó toàn chữ là chữ, chẳng có gì hấp dẫn với em cả. Bên cạnh ghế của mẹ có cái sofa rất êm. Mỗi khi mẹ giở youtube bật nursery rhymes lên cho em nghe là em lại gác gác cái chân ngắn ngủn đòi leo lên sofa. Mẹ cho lên rồi thì em rất khoái chí, cứ nằm ườn ra cho người tuột xuống (sofa bằng da nên rất trơn), rồi giả vờ nhắm tịt mắt lại và bảo “nhủ, nhủ” (ngủ). Một lúc sau mẹ ra làm việc khác, không ai bế em lên, em gác chân một hồi cũng không lên được, em đành xoay người dựa lưng vào ghế, rồi ngửa đầu ra sau, miệng kêu “nhủ nhủ” và mắt thì lại nhắm tịt. Trông em sao mà đáng yêu thế.

5 ngày vừa rồi em lại chán ăn. Một ngày mẹ đảm bảo cho em được 15 scoops sữa (đổ ra ngoài chắc cũng phải 2), còn đồ ăn vào miệng là em phun phẹt phẹt ra hết. Yoghurt với cheese em cũng từ luôn. Kệ thôi. Khi nào em thích thì em lại ăn vậy.

Hôm nay ba mách rằng em toàn giấu đồ chơi vào ngăn kéo. Giở ngăn kéo ra thấy bao nhiêu là thứ. Hèn gì suốt ngày cứ thấy em loay hoay ở đó hoài. Hóa ra em bỏ đồ chơi vào rồi đóng tịt ngăn kéo lại. Hôm nào nhà mất mát thứ gì quan trọng không biết làm sao mà tra hỏi em đây.

Dạo này mẹ chỉ thích kể chuyện em An, vì em hay có trò mới. Cái ông anh hai làm mẹ chán ngấy vì suốt ngày lèo nhèo mè nheo, không thì cũng bướng bỉnh cãi ba mẹ như ngóe. Bảo làm cái gì cũng “con không thích”, cái mặt nghênh lên, cái trán cau có, trông mà chán. Chỉ tội nghiệp ba, suốt ngày phải căng thẳng thần kinh với ông ấy. Mà cũng tại ba hay mềm lòng với con nữa cơ. Con gái con trai gì ba cũng chiều tuốt. Mẹ là mẹ phát xít hơn nhiều. Vào tay mẹ thì chít hít.

_DSC5487.jpg

Buồn

Tối nay ba đem con vào ngủ. Tiếng con khóc làm mẹ thấy buồn quá. Ngực mẹ căng sữa. Từ sáng đến giờ hầu như con chưa bú. Mẹ cũng chẳng biết mẹ làm thế này là đúng hay sai nữa. Nhưng ngày nào cũng mất khoảng 2 tiếng dỗ con ngủ mà mẹ thì cũng bao nhiêu việc. Riêng việc đút sữa cho con cũng mất đứt của mẹ gần 2 tiếng nữa rồi. Thế nên ba ủng hộ mẹ lắm trong việc tập ngủ cho con. Lúc nào ba ở nhà ba đều xung phong vào ngủ với con hết.

Mẹ nhớ quá cái cảm giác được ôm siết con vào lòng và cho con bú, được nghe tiếng con nuốt ực ực, được bàn tay ấm ấm của con ve vuốt khắp người, được chọc con cười khi con đang mê mải bú. Mẹ nhớ quá con ơi.

Nhưng mẹ không thể tùy tiện cho con bú vì làm vậy sẽ phí những nỗ lực của con và của ba mấy hôm nay. Con yêu chịu khó nhé. Mẹ hứa sẽ đền bù cho con bằng những cách khác.

Bây giờ thì con đã hết khóc, nhưng mẹ vẫn còn buồn lắm con biết không.

Thôi, kể vài chuyện vui của con để lên dây cót tinh thần mẹ nào. Hôm nọ ba mẹ dọn dẹp ngoài bếp, hai anh em bi bô chơi cùng nhau ở trong phòng ăn. Nói là chơi cùng nhau chứ lúc mẹ liếc vào thì thấy anh hai khoanh hai chân vòng quanh 3 món đồ chơi, quyết không cho em An cái nào. Em An cứ xàng qua xê lại, chắc định tìm kẽ hở cướp đồ chơi. Rồi mẹ tiếp tục dọn dẹp cùng ba. Rồi mẹ nghe tiếng em An “dạ” rõ to, dù chẳng ai yêu cầu em. Mẹ lại liếc vào thì thấy em đang cúi khom người trước mặt anh hai, bàn tay xòe ngửa vào thẳng mặt anh, ngón tay vẫy vẫy, nét mặt rất chi là chờ đợi. Anh hai quả không hổ danh làm anh, bốc ngay cái ô tô trao cho em gái. Mẹ nhìn thấy cảnh đấy vừa buồn cười, vừa thấy lòng lâng lâng hạnh phúc. Có lẽ cảnh nhà đầm ấm vui vầy cùng nhau luôn là niềm khát khao của mẹ.

IMG_3771.jpg

Con gái mẹ ngày nào cũng mang đến cho mẹ một niềm vui mới nho nhỏ. Ngày thì mẹ phát hiện con hát ê a theo bài Twinkle twinkle little star, vừa hát vừa giơ hai tay lên múa dẻo, rồi tự sáng tác một vài điệu nhảy: khi nhún tại chỗ, khi xoay vòng tròn, khi vừa xoay vừa múa, rồi vừa múa vừa cười tí tởn. Hôm nay rõ ràng con còn hát được chữ “star” khi nghe mẹ hát câu đầu tiên nữa. Ngày thì con làm mẹ cười bò lăn khi cứ đi hôn chụt chụt vào tất cả mọi thứ: chân em Phú, giá phơi quần áo, tay vịn ghế, cánh cửa tủ. Thậm chí con còn kéo cái bô từ gầm giường ra hôn chụt một cái, vẻ mặt cực kỳ hài lòng. Ngày con lại làm mẹ bay bổng khi cứ thấy mẹ ở đâu là con ào lại ôm hôn mẹ thắm thiết. Mấy ngày nay con cứ thấy mẹ giang tay ra là hớn hở chạy tới, gần đến nơi thì xoay lưng lại đi giật lùi giật lùi rồi ghé mông ngồi vào lòng mẹ, xong rồi bắt đầu các kiểu ngả ngớn.

Đến hôm nay con gái biết nói thêm nhiều từ mới lắm rồi. Thường xuyên tự khen mình “chởi” (giỏi), nhiều lúc rất không đúng hoàn cảnh. Được mẹ bế ra khỏi ghế ăn cũng tự khen giỏi (hay là khen mẹ nhỉ). Đánh mẹ xong cũng tự khen giỏi. Con biết đòi “cởi” rồi nắm áo kéo ngược lên cổ. Con biết “nóng” và “lạnh” khi được mẹ rửa tay dưới hai vòi nước. Con tự khen áo mình “đẹp” khi thấy áo có nhiều hoa. Con thường xuyên đòi “xuống” mà mẹ rất hay giả vờ không hiểu. Vì nếu mẹ hỏi “xuống hả con?” mà không cho con xuống thì con sẽ lăn ra ăn vạ ngay. Hôm nay con còn gõ gõ tay mẹ kêu “sữa” và nhìn ly sữa mẹ để trên bàn đòi uống. Con biết nhận mặt các bạn của con, bạn Piglet, bạn Gấu Pooh, Kanga, Bướm, Chó trắng, Sư tử, Gối vòng. Nhưng tên các bạn thì con đọc buồn cười lắm.

Cô Hương kể hôm nọ con gái đòi ăn dưa hấu. Bác Mẫn (con hay gọi là Ba Mẫn) cho con một miếng. Ăn xong con chỉ đĩa dưa hấu đòi “măm, măm, dấu, nữa”. Ngồi trên highchair con hay thích quăng đồ xuống đất, rồi làm mặt biết lỗi, dòm ngó tới lui và mách mẹ “dớt” (rớt). Trên bịch tã của con có bức ảnh một cậu bé ngồi cho gấu uống nước, xung quanh cậu có nhiều đồ chơi. Con biết chỉ vào từng thứ v à bảo “baby”, “dấu”, “ô tô” (thật ra là mấy toa xe lửa), “máy bay”, “pấp pịt” (piglet). Con gái giỏi lắm nha. Con còn chỉ ra mắt của cậu bé nữa. Nói chung mắt trên người thật, trên búp bê hay của người trong hình con đều chỉ được cả. Thậm chí hình cái tã bé tí xíu ở góc bịch con cũng nhận ra vì trên đó con thấy có hình cá và bướm giống như cái tã mẹ hay cởi ra cho con cầm xem mỗi khi ngồi bô.

Bây giờ con thường hay đứng ở cửa bếp gọi mẹ ầm ĩ. Nếu mẹ bảo không được ra thì con chỉ đôi dép và kêu “giày, giày” ý bảo mẹ mang giày vào cho con đế con được ra bếp chơi. Đấy là do hôm trước mẹ thấy con khóc tội quá, lấy giày con mang vào, cho con ra chơi với mẹ. Và con hớn hở đi dọc nhà bếp, lôi hết nồi niêu xoong chảo đến hành tỏi quăng xuống đất. Rồi con ngồi bệt luôn xuống sàn nghịch cho đã. Dơ khiếp là dơ.

Từ ngày có con gái, mẹ đi shopping chỉ để ý sắm đồ cho con. Mỗi lần tắm con xong, mẹ lại có thú vui diện bồ này bộ kia, phối màu này màu nọ lên người con. Thật là sướng. Bộ nào con mặc mẹ thấy cũng xinh, không xinh cái mẹt cũng xinh cái mông. Mà mẹ chỉ thích mặc quần bó cho con thôi, để nhìn thấy cặp chân mũm mĩm bước đi cứ dạng hai hàng của con.

_DSC5550.jpg

Dạo này tóc con cũng dài dài nên mẹ thỉnh thoảng lại táy máy nghịch. Hôm nọ lúc con đang ngồi bô, mẹ tranh thủ làm cho con hai củ tỏi trước và sau. Trông buồn cười không?

Trước nhé

IMG_3780.jpg

Sau này

IMG_3774.jpg

Toàn cảnh

IMG_3779.jpg

Hôm nay mẹ lôi cái cặp chị Duyên tặng con ra dùng để tăng thêm phần nữ tính cho con. Chỉ nghe mẹ nói một lần mà con nhớ, sau đó cứ chỉ cái cặp và bảo “cạp”. Con cũng nghe lời mẹ không rút cặp xuống chơi vì mẹ bảo để đấy cho đẹp.

IMG_3792.jpg

Đến chiều, mẹ thấy trời đẹp, khí thế lên cao, lại muốn phần nữ tính của con được cải thiện nhiều nhiều nữa, nên mẹ rủ ba đưa con vào city …xỏ lỗ tai. Và đây là toàn bộ quy trình:

Mẹ ký cam kết (là sẽ không kiện cáo :D )

_DSC5584.jpg

Trong lúc đấy em An đi rảo một vòng xem tình hình chợ búa

_DSC5588.jpg
_DSC5582.jpg

Đánh dấu chỗ bắn

_DSC5591.jpg

Chuẩn bị

_DSC5601.jpg

Xong rồi (cái miệng em ngoác to trông buồn cười ghê chưa hihi)

_DSC5603.jpg

Em được thưởng một cái sticker “I’ve just got my ears pierced” (trong lúc này anh hai và anh An vẫn đang còn há hốc miệng trước sự việc vừa mới xảy ra)

_DSC5615.jpg

Kỷ niệm một phát trước cửa tiệm với cái miệng méo xẹo

_DSC5621.jpg

Rồi mấy anh em đi công viên chơi. Siêu mẫu của mẹ đây. Em mặc bộ đồ của bác Nga và cái áo lạnh của bác Mai tặng SN em đó

_DSC5627.jpg

Cận cảnh đôi bông của em (bằng bạc, cái đôi khởm này £25 đó nha)

_DSC5644.jpg

Ôm bạn thân Piglet

_DSC5660.jpg

Cái mặt thấy ghét

_DSC5661.jpg

Thuộc bài

Sáng nay, mẹ ra bếp, em An lập tức đi theo nhưng đến cửa thì chỉ thập thò. Rồi em cứ đứng mãi ở đó không dám ra. Đứng một lúc em bắt đầu mi gió chụt chụt, chắc là để làm mẹ mềm lòng. Nhưng mẹ cứ mặc kệ. Một lúc sau em chán nên ngồi phệt xuống khóc lóc ầm ĩ.

Thấy em có vẻ dễ dạy, mẹ làm tới dạy em súc miệng nước muối cùng với anh hai. Ngụm đầu tiên mẹ cho em uống, rồi mẹ bảo “phun ra”. Nhưng em đã kịp nuốt cái ực. Mẹ bèn làm mẫu cho em xem phun như thế nào. Thế là từ ngụm thứ hai em phun bẹc bẹc, nước muối văng như mưa. Em quả thật là thông minh, nhỉ.

Mẹ còn dạy em biết thế nào là kẹt tay. Bây giờ mẹ để tay em vào ngăn kéo và đóng lại thì thế nào em cũng mắm môi mắm lợi rút tay ra trước. Cứ hễ em đóng mở ngăn kéo thì em cũng tự cảnh báo mình “kẹt chay, kẹt chay”.

Hôm nay em biết thêm nhiều từ mới. “Đạp” để đòi đi xe đạp. Lấy xe ra rồi em chỉ lên yên đòi “lên”, ngồi một lúc chán em lại đòi “xuống”. Ngồi trên xe đạp thì em đòi mẹ “đẩy, đẩy”. Mẹ đẩy qua đẩy lại em sướng lắm, tự làm tiếng “zi zi zi” rất là khoái trá.

Sáng nay quả là có nhiều chuyện xảy ra. Em Phú thì ói và tiêu chảy cả ngày cả đêm qua. Ba Đông phải chở em và bác Mẫn vào bệnh viện cấp cứu. Em An thì chẳng hiểu sao cứ khẹc khẹc trong cổ họng, mặc dù mới lúc nãy còn bi bô vui vẻ lắm. Rồi em cứ lăn ra khóc, vừa khóc vừa dợm ói, vừa khẹc khẹc hoài. Mẹ tưởng đâu mẹ phải chở cả Phú lẫn An vào cấp cứu luôn rồi chứ. Không biết em có nhặt cái gì bỏ miệng nuốt luôn không. Nhưng bây giờ thì em An đã ngủ ngon lành. Để lát nữa dậy xem sao. Chẳng biết có phải hai chị em bị some nasty viruses attack không.

Sẵn tiện kể thêm vài chuyện của anh hai kẻo các chị Duyên và Trân kiện cáo. Anh hai dạo này nảy sinh tính bướng lỳ, đến mức độ khủng khiếp. Ba Đông phạt cho ra ngoài vườn đứng, anh sợ lắm nhưng vẫn một mực “con không thích làm thế”.

Bị ba Đông phạt nhưng đối với anh, ba vẫn là NHẤT. Đi bộ ngoài đường anh hay mè nheo đòi ba bế. Mẹ bảo “ba đang mệt lắm, con cố gắng đi bộ đi nhé” thì anh nói ngay “ba Đông bế con mà, ba Đông dễ thương lắm mà”. Sau khi bị ba phạt anh thỏ thẻ với ba “ba Đông của Minh Duy mà, ba Đông thương Minh Duy lắm mà”. Ở nhà với mẹ hay bị mẹ mắng vì cái tội lề mề, anh hét lên “con thích ba Đông ở nhà với con mà”.

Tranh luận với anh thì phát mệt. Cùn không để đâu cho hết. Kiểu như “con đừng làm thế, ba buồn đấy” thì anh đáp ngay “ba không buồn mà, ba không buồn”. Ba nghiêm mặt bảo “ba có buồn” – “ba không có buồn, ba có vui mà” rồi léo nhéo lèo nhèo mãi câu đó. Thật là không biết nói tiếp thế nào.

Hôm nọ ba mẹ chở hai anh em đi chơi công viên, chụp được mấy tấm hình dễ thương lắm.

_DSC5316
_DSC5338
_DSC5339.jpg

Trông hai anh em giống nhau không?

_DSC5331
_DSC5335.jpg

Em An cũng xinh đấy chứ nhỉ

_DSC5327

Trong lúc đang mải mê chụp hình con gái

_DSC5343.jpg

Ba không để ý nên em An ngã cắm đầu xuống đất, một cục u bầm tím lập tức nổi lên, làm ba Đông ỉu xìu nhưng bánh đa nhúng nước.

_DSC5350

Mà chẳng hiểu cái số em An làm sao ấy. Tối ngày ngã. Hôm sau ba mẹ cho hai anh em đi bơi. Bơi xong ra mọi việc vẫn còn ổn thỏa lắm. Rồi mẹ thấy tay áo em dài, mẹ ngồi xuống xắn lên cho em. Vừa lúc em ngã ngồi, mồm đập vào đầu gối mẹ, méo cả miệng. Rồi máu chảy ra giọt giọt. Nhìn mà khiếp.

Một lúc sau ba cho hai anh em ra chơi cầu trượt. Em vấp cái gì ngã một phát, cái mặt đập xuống sàn nhám, bị xây xước hết mũi.

IMG_3722

Hôm kia em ở nhà với mẹ, chơi thế nào lại vấp ngã, thái dương đập vào góc giường bằng gỗ, tạo thành một cái lỗ hình tam giác, máu rỉ ra. Em đau lắm nên khóc lạc cả giọng. Mẹ đang nấu ăn mà muốn rụng rời chân tay. Chạy vào ôm em đâu có nhìn thấy chỗ thái dương, nên cứ sờ mó khắp đầu em xem có thấy máu dính tay không. Đến lúc nhìn thấy cái lỗ đó thì nó đã chuyển sang màu xanh tím rồi. Thương quá là thương. Em nín khóc rồi mẹ lấy băng keo với miếng vải bọc ngay chỗ chết tiệt đó lại.

Từ nhỏ tới giờ em ngã không biết bao nhiêu lần. Lần nặng nhất là ngã từ trên giường xuống lúc mới biết bò. Về VN thì đang ngồi nệm ngã ngửa, đầu đập chan chát xuống đất. Đi Lăng Cô cũng ngã từ giường xuống, đầu đập vào góc tủ. Đi máy bay sang đây thì ngã lộn cổ từ nôi vào luôn mâm thức ăn của ba. Mà ngã đến hai lần.

Nghe kể thì thấy toàn lỗi của người lớn trông em thôi nhỉ.