Monthly Archive for Tháng Mười, 2008

Page 2 of 4

17/10/2008

Con gái mẹ thật là đáng yêu. Cả ngày ở nhà với con mà không biết chán.

Hai mẹ con lên giường đọc truyện trước khi ngủ. Con gái ngồi ngoan trong lòng mẹ nghe truyện, thấy mẹ chỉ hình nào cũng chỉ theo, miệng bi bô. Đọc xong con giật phắt lấy quyển truyện, tự mình chỉ hình, rồi lật ra lật vào, rồi đưa lên miệng hôn chụt, rồi đóng truyện vào, rồi giở ra. Nhưng mà ngón tay chưa khéo, giở ra không được, thế là kêu eng éc.

Đọc truyện chán, con hì hục leo lên bụng mẹ, rồi nằm xuống thơm mẹ chụt chụt, rồi móc mắt mẹ kêu “mắp”, rồi “mũi”, “mầm”, rồi gõ đầu mẹ bảo “nầu”, giật tóc mẹ bảo “tác”. Rồi con hì hục leo xuống, rồi hì hục kéo chân mẹ dựng lên. Con thở phì phò kéo mãi không được vì chân mẹ nặng quá, con lại chỉ chỉ, miệng kêu eng éc. Mẹ dựng lên rồi con vỗ tay hoan hô ầm ĩ, rồi vừa hì hục leo lên chân mẹ vừa kêu “máy bay”. Thế là hai mẹ con cùng đi “máy bay, ì ì ì”.

Chơi với mẹ bao lâu cũng được. Nhưng hễ thấy mẹ nhắm mắt giả vờ ngủ là con khóc họ họ ngay. Con không thích mẹ làm thế. Mẹ lại lật đật mở mắt ra. Vì biết chẳng thi gan nổi với con.

Chơi chán, con bắt đầu vạch áo mẹ đòi “ti, ti”. Mẹ mà chậm chạp thì con sẽ quay mặt vào tường khóc lóc ầm ĩ, ra cái điều sao lâu thế, ăn vạ rồi. Mẹ lại cười hì hì, xoay con ra ngoài. Nhìn thấy ti mẹ là con hực hực ực ực, tỏ vẻ rất hối hả. Rồi con vừa ti mẹ, tay con vừa luồn vào trong áo mẹ để sờ ti kia, và con rên ư ử. Những lúc đó mẹ hay gác chân lên người con, kẹp chặt cứng con vào người mẹ, ôm siết con vào lòng mẹ, và hôn thật nhiều lên mái tóc mềm mềm nâu nâu của con. Cảm giác thật là sung sướng, sướng đến nỗi mãi đến giờ mẹ vẫn chẳng thể cai sữa cho con nổi.

Khi thức, con hay lén mẹ ra bếp xem mẹ làm việc. Vừa thấy con mẹ trợn mắt ngay, quát “đi vào”. Thế là con quay phắt lại, cun cút đi vào. Mẹ mà giậm chân thình thịch giả vờ đang đuổi theo con thì con cong đuôi chạy bán sống bán chết. Nhưng chỉ tích tắc sau, con lại hớn hở đi ra để nghe mẹ quát. Cũng phải luyện tập mãi con mới hiểu là mẹ không cho con ra bếp đấy, chứ ban đầu nghe mẹ quát cũng cứ nhăn nhở lao lại ôm chân mẹ thôi. Mà con thông minh thật. Chỉ sau 3, 4 lần nghe mẹ mắng là con hiểu ra vấn đề ngay.

Con biết cái gì mẹ không cho ăn thì con không bỏ vào mồm. Nhưng con biết chọc mẹ. Con giả vờ đưa lên miệng, mắt nhìn mẹ, thấy mẹ mắng thì con chuyển sang hôn chụt một cái, rồi lại còn giả vờ nhai chóp chép. Nếu mẹ không mắng thì tất nhiên cái đó sẽ nằm gọn trong miệng con ngay.

Thấy mẹ ngồi giữa nhà, con đi lò dò lại sau lưng mẹ rồi ôm ngang lưng hôn chụt một cái. Rồi con bước qua ngạch cửa, sang đến bên kia con quay lại bái bai và mi gió mẹ chụt chụt, làm như sắp sửa đi chơi. Rồi con quay lưng bước đi, được vài bước quay lại nhìn mẹ cười tít mắt.

Hôm nay con có trò mới. Trò này xuất phát từ việc con bị cụng đầu vào ghế, vừa đi vừa đưa tay lên xoa đầu. Mẹ hỏi “đau đầu hả con, lại đây mẹ thơm”. Thế là từ đó về sau, cứ mấy phút lại thấy xoa đầu kêu “đau, đau”, bắt mẹ phải thơm lên đầu mới thôi. Mà mẹ thấy rồi. Ngã ngồi đau đ*t cũng xoa đầu kêu đau. Chẳng đụng vào cái gì cũng tự nhiên kêu đau. Rồi lon ton lại bên mẹ để được mẹ thơm. Mẹ thơm xong rồi lại cố tình cụng trán vào ghế. Cụng một cái rồi cụng nhiều cái. Xong quay lưng bước đi vài bước và kêu “đau, đau”. Làm mẹ ăn bữa cơm cũng chẳng yên.

Bảo “con lại chơi với em Phú đi” thì tất tả lại gần, cốc đầu em bảo “nầu”, rồi kéo tóc em kêu “tác”. Rồi ngồi thụp xuống nghiêng người hôn em, rồi miệng nói “đánh” tay giơ lên bốp vào mặt em. Em cũng chẳng vừa, kéo rít tóc chị xuống, làm chị cứ cúi đầu sát đất, miệng há hốc ra, mãi mới thoát được. Em kéo tóc đau lắm, mà chị chẳng bao giờ khóc. Thế mà mẹ phát cho một cái vào đ*t thì khóc hờ hờ, ra chiều oan ức lắm.

Dạo này con gái tròn trĩnh hẳn. Vì mỗi ngày được mẹ đút cho 15 scoops sữa. Buổi sáng 5 scoops (150ml), rồi ăn vớ vẩn nhiều thứ, thường bao giờ cũng có cheese và yoghurt, sau đó ăn một tí cereal khô, một vài miếng bánh mỳ, hay vài miếng xúc xích. Ngủ dậy 5 scoops nữa, cộng thêm vài miếng trái cây. Mẹ chẳng xay trái cây cho con ăn bao giờ, cứ táo lê nho quýt cắt cục cục, con ăn gì thì ăn. Một tiếng sau thì ăn solid food, ăn được ít thôi. Rồi đi ngủ. Ngủ dậy lại 5 scoops sữa và trái cây. Rồi đợi đến bữa tối ăn cùng cả nhà. Thế là xong một ngày ăn. Lúc nào cái bụng con cũng tròn căng.

Solid food của con cũng đơn giản lắm. Siêng thì mẹ làm pasta cho ăn. Con cực thích pasta, nhất là nếu có thêm cà chua vào thì ăn tì tì. Mẹ cũng có làm cháo, khoai tây hoặc bánh mỳ nhưng con không thích. Lười thì mẹ cho con ăn cơm với cả nhà. Cơm mẹ cứ nắm cục cục, con bốc ăn. Rau và thịt thì trên mâm có gì ăn nấy.

Nói

14/10/2008

Em An đang đi vòng vòng quanh nhà, thấy cái hộp giấy nhỏ xíu giữa đường bèn xỏ chân vào và nói “giày, giày”.

15/10/2008

Mẹ bỏ vào khay em một miếng cauliflower mới luộc, em thò tay bốc rồi rụt ngay lại kêu lên “nắm, nắm” (nóng).

Thấy anh hai cầm ly sữa lên uống, em đứng dưới ngửa cổ lên nhìn, lâu lâu lại kiễng chân hôn anh một cái chụt. Anh uống xong em kêu “yay”, tay hoan hô lốp bốp, mặt mày rạng rỡ.

16/10/2008

Thấy ba cho anh hai uống nước, em lại gần vỗ vai ba “ba, ba, uống”.

Sáng sớm, em vừa mở mắt, chỉ chỉ ngực mẹ đòi “ti, ti, lấy”.

Em biết thêm hai động từ nữa: “bấm” và “bật”.

Sinh nhật ba

Hôm nay sinh nhật Đông
Không bánh và không bông
Hôm nay sinh nhật Đông
Em chỉ có cái …ông (phân vân quá, chẳng biết điền phụ âm nào vào cho “kêu” nữa)

Hôm 09/10 là sinh nhật lần thứ 30 của ba mà mẹ lại có thể đãng trí đến mức quên khuấy mất. Ba thì cứ im ỉm chẳng đánh tiếng tí nào. Mãi đến chiều tối nhà mắc được điện thoại cố định, mẹ gọi điện về cho bà nội, gặp chú Hiếu, chú hỏi “Hôm nay có làm gì cho anh Đông không chị?” thì mẹ mới tá hỏa.

Thế là hơn 5h chiều, mẹ phóng xe ra siêu thị, xem có cứu vãn được tình hình không. Mẹ mang cả Minh Duy đi theo, để MD có thể tự tay chọn hoa và thiệp tặng ba. Có cô Hương và anh An cùng đi nữa.

Bữa cơm chiều đã nấu, nên mẹ chỉ mua hai món nhẹ là cá hồi xông khói đem về vắt chanh chấm wasabi, và món salad vịt xông khói vì biết ba rất thích. Cô Hương nhà bác Mẫn mua tặng ba một ổ bánh lemon cheese cake. Còn MD chọn cho ba một tấm thiệp sinh nhật và một bó hoa hướng dương vàng rực rỡ (xem hình). Mẹ mua thêm một chai rượu để cụng ly chúc mừng (gọi thế cho oai, chứ chỉ có 0.05% alcohol thôi, để những bà mẹ có con nhỏ đến đêm còn biết đường mà dậy với con).

_DSC5294.jpg

Chụp hình xong, Minh Duy và anh An tranh nhau thổi nến. Đầu tiên là MD ranh ma lén lút lần lượt thổi tắt hết cả nến, không thèm đợi hiệu lệnh, làm anh An đứng cạnh la oai oái. Khi thắp lại nến cho anh An thổi thì anh lại phun mưa ra đầy ổ bánh, còn nến chẳng tắt cây nào. Không biết mọi người ăn có thấy bánh đậm đà hơn chút nào không.

IMG_6657.jpg

Rồi cả nhà cùng cụng ly vui vẻ.

IMG_6661.jpg

Tối đến, các cô chú tới nhà mang theo hoa và bánh để chúc mừng sinh nhật ba. Cô Thư cứ phân bua “không hiểu sao em có thể quên được sinh nhật anh Đông, mãi tối qua em còn nhớ”. Hihi cô Thư ơi, chị còn quên nữa huống gì cô.

IMG_6671.jpg

Chỉ chán mẹ, các cô chú vừa đến một chút thì mẹ cho An vào ngủ. Rồi mẹ thăng luôn một giấc, tỉnh dậy thì khách khứa đã về hết cả rồi. Bất lịch sự thế không biết.

Nhắn ba: 30 tuổi, ba đã có một vợ hiền và hai con yêu (quấy như yêu tinh con). Hy vọng ba thấy hai con chưa phải là nhiều, và một vợ thì đã quá đủ. Nói nhỏ nhỏ, em là em thích có thêm vài đứa nữa cho vui cửa vui nhà lém. Nói to to, em là em còn thích một cái nhà nhỏ xinh có 5 phòng ngủ với một mảnh vườn, nơi 4 đứa con chúng mình cùng chơi đùa chạy nhảy, thậm chí đánh nhau. Nơi mùa hè em trồng ít rau mát ăn cải thiện. Nơi buổi tối, khi bè lũ yêu con đi ngủ hết, hai chúng mình ngồi nhâm nhi ly rượu và đấm lưng cho nhau. Ngoài ra, em còn thích mỗi năm cả nhà mình cùng nhau về VN thăm ông bà một lần vào mùa đông và đi nghỉ mát một lần vào mùa hè. Đấy, chỉ giản dị thế thôi ba ạ. Ráng cày ba nhé.

Tái bút: Chúc mừng ba vừa có một paper được đi dự conference ở Hawaii tháng 3 năm sau. Hy vọng ba sẽ có thể tặng em món quà sinh nhật thật ý nghĩa (em là em chỉ thích món “nắng vàng, biển xanh, anh và con” thôi hihihi).