Váy cô Hạnh tặng An hôm SN anh hai
Chẳng nhẽ con hát mẹ cứ khen hay, nhưng mà mẹ thấy An nhớ giỏi thật.
Em dùng từ đúng ngữ cảnh mà có rất nhiều từ không nằm trong những giao tiếp hàng ngày. Chẳng hiểu em ghi nhớ từ lúc nào. Ví dụ hôm trước em la oe óe, mẹ hỏi “sao thế con?” em bảo “mẹ đè”. Hoặc mẹ quăng em xuống nệm , em mếu máo “đụng đầu, đụng đầu”. Mẹ bảo “thôi con ơi, trúng cái gối có đau đâu mà khóc”. Thế là em nói luôn “xạo, Ang”.
Em nhớ được khá nhiều bài hát, tiếng Anh nhiều hơn tiếng Việt. Hát ở đây có nghĩa là ba hát một nửa câu em hát một nửa câu. Có khi em nhớ và hát hết cả hai câu cuối bài. Em không những nhớ lời, nhớ động tác mà hát còn đúng giai điệu nữa cơ. Thỉnh thoảng lại thấy em ngâm nga những bài mà lâu rồi ba mẹ không bật. Chẳng hạn hôm qua cứ nghe em hát Jingle Bells. Dạo này em rất hay hát mỗi khi nằm thay tã.
Em rất nhớ những gì mẹ căn dặn. Mẹ bảo “bú sữa xong nhớ dựng bình lên” là 10 lần như một mẹ thấy em ngồi tỉ mẩn dựng đứng bình sữa cho khỏi đổ ra thảm. Nếu mẹ đã hứa làm xong cái này sẽ được làm cái khác là em nhắc mẹ ngay. Mà đừng hòng lẩn tránh em nhé. Hôm qua mẹ bảo em ăn nhanh mình đi thư viện. Em ăn xong nhắc mẹ “áo, áo Ang, e chơi”. Rồi hai mẹ con dắt nhau đi bộ đến thư viện nhưng ra đến nơi thư viện đóng cửa. Thế là mẹ bảo em “thôi giờ mình đi xem vịt nhé”. Hai mẹ con lại túc tắc dắt nhau đi. Ngang qua chỗ ba ghé lên thăm ba cho em đi thang máy. Gặp ba ba hỏi “con đi đâu chơi vậy An?”. Em suy nghĩ mất 5 giây rồi chắc nịch “e vịt”.
An thử độ dai của dây gói bánh chưng
Em còn nhớ cả những người mà em ít khi gặp. Hôm nay ba mở hình tiệc Christmas ra cho hai anh em xem. An cứ ngồi đọc tên những người nào em nhớ. Ngoài “e Pú” (em Phú), “bác Mẫn” và “Hưng” (cô Hương bác Mẫn ba mẹ em Phú) ra, An còn nhớ được “Chư” (là cô Thư) và “Kiếc” (chú Quyết), trong khi An gặp hai cô chú này chẳng được mấy lần. Mà An giỏi lắm. Có nhiều hình cô Thư đang cười toe toét, đưa tay lên vuốt tóc hoặc chú Quyết chụp nghiêng một bên mặt mà An cũng nhận ra.
Trong nhà đồ vật gì của ai em nhớ hết. Từ áo quần giày dép vớ mũ khăn của ba, mẹ, hai (em gọi anh hai là “hai” hoặc “Di”) và Ang cho đến bàn chải đánh răng, áo khoác tắm, quần “chịp” của từng người. Đến lớp anh hai thấy ai đó vắt cái áo khoác đen dài trên móc, em chỉ vào bảo “áo ba”.
Bây giờ em chơi các thể loại xếp hình rất giỏi. Từ bỏ hình vào lỗ (shape sorter) đến xếp hình (jigsaw hay puzzle). Và em đọc tên được các hình vuông, tròn, tam giác, trái tim, ngôi sao, màu cam và đỏ. Em đặc biệt nhớ chữ “bi” (b). Nhìn thấy các chữ d, p, q đều mách mẹ “bi nè mẹ”. Các con vật em nhận mặt được nhiều lắm. Khỉ, heo, hươi cao cổ, sư tử, voi, chó, mèo, gấu, thỏ là những con em luôn luôn nhận ra ngay lập tức cho dù người ta có vẽ trừu tượng nhất, như kiểu con voi thì vẽ mỗi cái vòi hoặc con khỉ thì vẽ mỗi cái miệng chành bành. Đi ngoài đường mẹ con hay đối đáp “con gì có đốm” – “con báo” – “con gì ăn chuối” – “con hỉ” – “con gì có vòi” – “con voi” – “con gì một sừng” – “tê giác”… Xem truyện em thích chỉ hình đọc tên, nhiều khi đọc sai nhưng lại rất có lý. Ví dụ thấy cái thắt lưng cuộn mấy vòng, em bảo “hút bụi” vì giống sợi dây cuộn tròn của máy hút bụi. Cái xẻng là “cái muỗng”. Tên lửa là “con cá” (tên lửa này người ta vẽ rất ngắn và bầu bĩnh). Hôm nay em làm cho mẹ ngạc nhiên khi nhìn hình cái hang có mấy viên đá xếp bên ngoài và bên trong tô đen thui thui, em bảo “tối, tối quá”.
An mặc áo khoác cô Uyên gửi tặng từ Úc
Bình luận mới