Monthly Archive for March, 2009

Cứ như là ốm giả vờ

Uổng công mọi người đã lo lắng quá. Thứ 3 mẹ cháu không muốn động đậy chân tay mà sáng thứ 4 tỉnh dậy người cứ nhẹ như không. Tinh thần lại hớn hở phớ lớ. Tối đấy đi dự sinh nhật mãi đến 11h hơn mới về. Chính mẹ cháu còn thấy bất ngờ. Chắc mẹ cháu ăn ở hiền lành nên được trời thương hihi.

Mẹ ốm

Tối qua trước khi đi ngủ mẹ đã thấy người lạnh toát. Cẩn thận uống một viên paracetamol phòng khi đêm phải dậy chăm hai đứa. Hóa ra hai đứa ngủ ngoan còn mẹ không thể ngủ được vì vừa sốt vừa run cầm cập mặc dù đắp chăn bông dày. Muốn dậy uống thêm một viên paracetamol nữa mà không sao lấy được dũng khí chui ra khỏi chăn. Người thì nặng như cối đá, chân tay đau nhức, và nghĩ đến phải chui ra khỏi chăn ấm đã thấy sợ rồi. Nhưng nằm mãi không ngủ được, sợ sáng mai dậy không nổi, nên 2 tiếng sau cũng phải cố bò dậy đi lấy thuốc uống. Lúc đấy thật là chỉ mong có ai bên cạnh đi lấy thuốc giùm.

Thế mà 6h sáng Duy đã chạy sang phòng réo “trời sáng rồi mẹ ơi, con muốn mẹ dậy chơi với con”. Thế là miễn cưỡng dậy theo nó. Sờ trán hai đứa thấy cũng ổn ổn. Còn mẹ thì không khá hơn tí nào. Rất sợ phải chạm tay vào nước, phải vén áo lên cho An bú, phải chui ra khỏi chăn ấm. Thế mà cả ngày thì đủ thứ chuyện, nấu ăn, đút sữa, rửa đ*t, chơi với chúng nó. Paracetamol có vẻ chẳng có tác dụng gì. Mà phải 6 tiếng sau mới được uống lại.

Cũng may sáng nay hai đứa rất ngoan, tự chơi với nhau. Thấy mẹ ngủ không còn mè nheo nữa. Mẹ cũng phải làm công tác tư tưởng cho anh hai và em gái nhiều, rằng mẹ mệt quá, cho mẹ nằm nhắm mắt một chút, nếu không mẹ sẽ xỉu, mẹ nhắm mắt nhưng vẫn nhìn thấy các con chơi cái gì đấy. Thế là mẹ ngủ được hai giấc ngắn, vừa lơ mơ vừa nghe anh hai quát em ầm ĩ trong phòng. Trưa ăn xong mẹ lại ôm hai đứa đi ngủ. Bây giờ dậy trán hai đứa mát rượi. Mẹ bật nhạc thì Duy nhảy tưng bừng, và An trong lúc đó ăn được hai quả dâu. Mừng quá. Tự nhiên mẹ cũng thấy khỏe hơn nhiều.

Tối mai ba về rồi.

Cảm ơn ông bà nội ngoại và tất cả mọi người đã gửi lời hỏi thăm, chúc mấy mẹ con mau khỏe, và lo lắng cho mấy mẹ con. Mẹ cháu cảm động lắm.

Kháng sinh

Thế là một tuổi rưỡi MA uống liều kháng sinh đầu tiên. Bác sỹ bảo An bị viêm tai mà không tự khỏi được trong vòng một tuần nên kê cho An uống kháng sinh. Mẹ hỏi có tác hại gì không. Bác sỹ bảo có thể bị tiêu chảy. Mẹ hỏi ngoài ra còn gì khác không. Bác sỹ bảo không. Bác sỹ giải thích là y học hiện nay miễn cưỡng kê kháng sinh cho bệnh nhân là do kháng sinh không chữa được các bệnh cảm cúm thông thường vốn do virus gây ra mà lại còn làm cho các con vi khuẩn trong cộng đồng (community) kháng thuốc giỏi hơn. Còn về cá nhân MA thì không vấn đề gì vì MA thật sự đang bị viêm nhiễm và từ nhỏ tới giờ chưa uống kháng sinh lần nào. Bác sỹ cũng trấn an là loại kháng sinh bác sỹ kê không gây tiêu chảy (amox).

MD sáng nay cũng phải đi bác sỹ vì đêm qua sốt gần 40 độ. Nhưng mọi bộ phận đều clear không viêm nhiễm gì nên chỉ cần uống paracetamol hạ sốt thôi. Hôm qua con đi chơi suốt ngày với ba và chú Hiếu. Chiều chú Hiếu lên xe về lại London, MD bảo với ba “chú Hiếu về rồi MD buồn quá”. Nghe bảo cả ngày chú Hiếu toàn đưa đón con lên xuống xe, lại bế ẵm con nhiều lên con quấn.

Tối nay ba đi rồi. Mẹ tự nhủ cũng tốt, một dịp để mẹ rèn luyện. Mùa xuân đến, bệnh dị ứng phấn hoa cũng đến. Cả ngày mẹ khật khừ như người say thuốc. Mắt díp lại có thể ngủ bất cứ chỗ nào, mũi chảy như vòi chẳng buồn lau, hắt xì hơi 5 cái một lần. MD đợi mẹ hắt xì xong mới chúc “bless you mẹ nhiều luôn”.

Vài dòng cập nhật cho ông bà nội ngoại yên tâm.

Hậu Hawaii

Từ hôm về đến giờ mọi việc vẫn chưa back on track.

Ba đang vào cuối project nên phải chuẩn bị nhiều reports và hội thảo. Đi chơi về sáng sớm thứ 4 mà phải vào office ngay chứ không được ngủ.

Mẹ vẫn những công việc hàng ngày nhưng tinh thần đang không up lắm vì An ốm. Rồi nghĩ đến những kế hoạch sắp tới, chưa bắt đầu mà đã thấy chán.

An sốt đúng một ngày trước khi đi chơi, và sốt suốt tuần ở Hawaii, chẳng ăn chẳng uống gì, lại còn bị ói. Hôm nào đi ra biển cũng càu nhàu khó chịu. Hình nào chụp lên con cũng nhăn nhó cắm cảu. Trước khi đi chơi mẹ còn bảo ba là trông mặt An bầu bĩnh giống như hồi trước khi về VN. Thế mà sáng nay mẹ cân con còn đúng 10kg, sụt mất 1.3kg trong 2 tuần.

Chỉ có Duy là ngon lành. Đi chơi về vẫn ăn ngon ngủ tốt, còn lên 0.5kg. Lúc nào cũng vui vẻ nhảy nhót như con khỉ con.

Sau mấy ngày không nóng thì gần sáng nay An lại sốt đùng đùng 40 độ. Nước mũi hôm qua đã trong hôm nay lại xanh lè. Một cái răng hàm đâm lợi chui ra. 3 cái còn lại đều sưng tấy. Hèn gì con chẳng thiết ăn uống. Thế là sáng nay ba, Duy và chú Hiếu bạn ba đã đi chơi bỏ hai mẹ con ở nhà “tâm sự” với nhau.

Thế nên mẹ cháu xin lỗi cả nhà đã không nhanh chóng cập nhật tình hình đi chơi. Còn bao nhiêu emails muốn trả lời, nhiều lời chúc sinh nhật muốn nhắn gửi (tháng 3 tốt nên nhiều sinh nhật lắm), và mẹ cháu còn nợ rất nhiều lời cảm ơn đến tất cả những người bạn, người thân đã chúc mừng sinh nhật mẹ cháu.

Tối mai ba đi hội thảo ở xa, mãi đến tối thứ 4 mới về. Lần đầu tiên ba đi qua đêm, chỉ có mẹ ở nhà với Duy và An. Hai đêm ba vắng nhà mẹ chỉ mong hai đứa khỏe mạnh. Chứ lỡ dại nửa đêm mà An sốt cao phải đi cấp cứu thì mẹ chẳng biết bỏ Duy đi đâu.