Monthly Archive for June, 2009

Đối thoại nhanh gọn

Mẹ đang tập thể dục bụng, An vừa đứng xem vừa hỏi han:
- Bụng mẹ to phải không mẹ? Mẹ tập thể dục là nhỏ hả mẹ? (Rồi vỗ bụng mình bộp bộp) Bụng Ang nhỏ nè.
Bình luận: Bụng An có khi nào mà nhỏ.

An lăn xả vào lòng mẹ rất láu cá:
- Cục cưng của mẹ nè. Con muống ăng kẹo.
- (Mẹ đánh trống lảng) Mẹ cho An tờ nhé. An có biết là tờ gì không? (ý mẹ là tờ i ti)
- LÀ TỜ GIẤY!

Mẹ và Duy ngồi học các loại hình:
- Đây là hình bình hành. Đây là hình bầu dục.
Một lát sau:
- Đây là hình gì con?
- Con không biết.
- Hình bầu…bầu gì?
- HÌNH BẦU CHỜI.

Ba mẹ con ngồi hát karaoke. An giữ rịt lấy micro mặc dù chẳng hát được câu nào. Mẹ bảo:
- Cho mẹ mượn micro với.
- Mi dô của Ang mà.
- Thế micro của mẹ đâu?
- (Tỉnh bơ chỉ qua Duy) Hai đang cầm kìa mẹ.

An ngủ dậy, mếu máo chạy sầm sầm ra phòng khách:
- Mẹ đừng để Ang MỘT MÌNH trong đó mà.

Tối trước khi đi ngủ An rất muốn mẹ vào phòng với An nên An hay kiếm chuyện:
- Con muốn uống nước mẹ ơi.
- Nước ngay đó An uống đi.
Một lát lại:
- Con không muốn ôm con bò nữa.
- Thế thì An bỏ ra.
- (Mếu máo) Con muốn ôm con bò mà. (Rồi òa lên khóc. Vô duyên ghê không. Mẹ cứ mặc kệ)
Một lát lại:
- Mẹ hát lullaby đi mẹ. (Thấy mẹ không nói gì) Mẹ hát rồi hả? Mẹ không hát nữa hả mẹ? (Mẹ vẫn im lặng)
Bắt đầu đứng dậy bám thành cũi vừa khóc vừa kêu:
- MẸ VÀO ĐÂY NÓI ANG KHÔNG ĐƯỢC KHÓC ĐI MẸ.

Sáng An ngủ dậy sớm hơn ba mẹ nên thường hay đứng trong cũi gọi ba hời hời. Lần nào ba cũng giả vờ ngủ say còn mẹ bảo An nằm chơi chờ ba ngủ dậy. Sáng hôm ấy sau một lúc đứng mỏi chân hò hét mà ba mẹ không động tĩnh, An than thở “Ang muốn xuống QUÁ TRỜI ba ơi”. Ba thương quá vùng dậy tức khắc.

Giờ ăn, An hứng chí la hét. Ba mắng:
- Minh An la hét um sùm quá nha.
- Binh Ang không la hét um sùm.
- Thế ai la hét um sùm?
- Minh Duy.
- (Mẹ bật cười ha ha).
- (Phụng phịu) Mẹ đừng cười. Ba đừng cười duôn.

Minh Duy bảo với ba:
- Ba mẹ lớn lên sẽ biết nấu ăn. Trong lòng con nói như thế và trong đầu con biết sự thật như vậy đó ba biết hông ba.

An hư bị mẹ mắng nên nhăn nhó “Mẹ đừng nói với chuyện với Ang. Mẹ nói với hai. Chỉ có ba thôi” (ý là chỉ có ba mới được nói chuyện với nàng, chẳng hiểu mấy cái lý lẽ này nàng ta học được ở đâu ra nữa). Hở một chút là “mẹ đừng nhìn Ang”, “mẹ đừng cười Ang”, “mẹ đừng nói An to”. Có hôm còn “mẹ đừng mắng Ang, BỰC…MÌNH…QUÁ…ĐI…THÔI”.

Minh Duy bắt đầu quan tâm đến cơ thể:
- Mẹ ơi tại sao ti mẹ dài mà ti ba không dài và ti con không dài và ti em An cũng không dài?
- Tại vì mẹ là con gái, ti mẹ dài là để cho các con bú. Mai mốt em An lớn lên ti em An cũng sẽ dài, vì em An cũng là con gái giống mẹ.
- Tại sao mẹ lại có Minh Duy và Minh An trong bụng?
- Tại vì trong bụng mẹ có hai quả trứng, khi ba mẹ ôm nhau thì một quả nở ra Minh Duy và một quả nở ra Minh An. Quả Duy nở trước nên Duy làm anh hai. Quả An nở sau nên An làm em gái.
- Xong rồi trong bụng mẹ có quả trứng nở ra BÀ NỘI VỚI LẠI CHÚ HIẾU VỚI LẠI CÔ THƯ phải không mẹ?

- Ang diếm Ang diếm.
- An liếm cái gì?
- (Chỉ nắp thùng rác) Ang diếm cái này nè ba ơi.

Duy và An:
- An ơi ra đây chơi với anh hai đi, để cho ba mẹ NGỦ XONG. (cuối tuần hai đứa toàn dậy trước, kéo nhau ra phòng khách chơi để cho ba mẹ nướng khét lẹt).

- An ngồi xuống bậc này hai mang giày cho. (Mẹ bảo hai anh em xuống nhà mang giày chuẩn bị đi chơi)
- (Một lúc sau) Giỏi quá, hai giỏi quá (chắc là Duy đi giày cho An xong rồi)

- Em An mặc áo này đẹp quá mẹ G ơi.
- Cám ơn hai nha.
- Em An nói dễ thương quá à. Áo em An đẹp TRỜI ƠI TRỜI ƠI luôn. Có sọc ngang đẹp quá. Có hoa đẹp quá. Có màu hồng đẹp quá. Đẹp quá trời đẹp luôn. (An nghe Duy khen khoái quá nhảy chồm chồm cười hích hích).

An chẳng biết đau cái gì cứ hờ hờ khóc. Mẹ thơm rồi vẫn khóc. Bỗng An nín bặt mặt tỉnh queo “An khóc giả vờ đó mẹ”.

Duy bảo với mẹ “Lại đây con thơm cho một cái nào”.

Đi ngoài đường Duy cầm túi đựng bánh trong tay “Con vứt cái này xuống đường nó sẽ thành rác, con mang về nhà con vứt thùng rác thôi mẹ”

Duy bị An mắng “Don’t do that HÀI” (chuẩn giọng Anh luôn, nên “hai” thành “hài”). “Hai đừng làm vậy Ang bực mình hai nha hai”.

Mẹ bị An mắng “An phun mẹ CHẾT luôn”. “Sao mẹ cứ thơm đầu con hoài vậy?”. (An bị đau tay mà mẹ cứ thơm vào đầu An). “Mẹ xích ra cho Ang đọc truyện nào”.

Ba bị An mắng “Ba bỏ tay Ang ra, ba đừng giữ tay Ang”.

- Con chim kìa mẹ ơi.
- Ừ đúng rồi đó con. Con chim gì thế nhỉ?
- ANG NGHĨ LÀ con chim nó bay trên trời đó mẹ. (Trớt quớt à con gái ơi).

Duy đang xếp xe bus, An cứ mon men lại gần tìm cách xô đổ. Sau 3, 4 lần như vậy Duy bực quá hét ầm lên:
- AN, ĐỪNG LÀM NHƯ VẬY!
- (An giọng lấm lét nhưng vẫn cố vớt vát) Hai…đừng…nói…Ang…to…Ang…bực…mình…đó…nha…hai.
- Không, hai sẽ bực mình, An sẽ không giỏi.
- Hai thích bực mình hả hai? (Trớt quớt nữa rồi).

Mẹ chỉ quả dưa hấu hỏi:
- Quả gì đây An?
- Quả xoài, TO.

Đang đi ngoài đường, An tự dưng thỏ thẻ với mẹ “cô Hương nói là An xinh lắm đó”.

Mẹ vừa mắng An và An xin lỗi mẹ xong:
- Mẹ bực mình Ang hả mẹ?
- Không mẹ ko bực mình An đâu, mẹ yêu An lắm.
- Mẹ ko bực mình Ang hả mẹ? Mẹ CHỈ YÊU ANG THÔI hả mẹ?
- Ừ mẹ yêu An lắm.
- Hí hí, thích quá. Ang CŨNG yêu mẹ lắm. (Nói rồi ôm tay mẹ áp vào má hôn hít).

- Mẹ dửa dít cho Ang trong toi dét đi.
- Đ*t An to lắm, không rửa trong toilet được.
- Khôooooong, dít Ang nhỏ mà.

An đòi xuống và mẹ yêu cầu phải nhờ lịch sự “Mẹ Giang ơi, cho con được xuống giùm Ang đi”.

An thấy Duy uống mãi ko hết ly sữa bèn ra đứng trước mặt anh hai lên giọng “hai uống sữa đi, một hai ba bốn chín mười”.

Duy bị mẹ mắng vì nghịch làm hỏng tài liệu trong máy tính. An nhanh nhảu “Em MA không bấm tùm bậy máy tính mẹ ơi, hai bấm tùm bậy máy tính mẹ ơi”.

Duy làm gì sai An cũng ra mách “An không bị ho đó mẹ”, “Ang không làm đổ sữa đó mẹ”. Ý là cô nàng rất đáng khen đấy. Còn bị mẹ mắng “An hư quá” thì nhăn nhó ngay “Không, Ang giỏi lắm, hai hư lắm”.

Một website rất hữu ích trong việc dạy con

Xin giới thiệu với mọi người trang web www.babycenter.com nơi thảo luận các vấn đề về việc nuôi và dạy con rất hữu ích. Có nhiều vấn đề cả nhạy cảm (như nói dối, thủ dâm) lẫn thông thường mà mẹ cháu đã từng tham khảo. Mỗi lần trước khi tham khảo hoang mang xì chét bao nhiều thì tìm hiểu xong lại thấy mình sáng ra bấy nhiêu, hiểu con hơn, bao dung với con hơn và nhất là biết rõ mình phải làm gì trong những hoàn cảnh đó. Ở trên này có các bài viết của các chuyên viên tâm lý trẻ em, chuyên gia dinh dưỡng hoặc bác sỹ. Ngoài ra còn có cả những chia sẻ và kinh nghiệm của những bậc cha mẹ khác.

Mọi người có thể đăng ký account rồi nhập tên tuổi các con mình vào. Mỗi tuần trang web sẽ gửi về email của mình một bài báo liên quan đến độ tuổi của từng đứa, nào là tuổi này đã biết làm gì, chúng tò mò những vấn đề nào, cần chơi với chúng ra sao. Nhớ bỏ thời gian đọc từng bài báo nhé. Một tuần một bài thôi, và thường không dài đâu.

Trang web này có cả tiếng Pháp (cho mẹ Lilas, mẹ Nhím Nhem), tiếng Hoa (mẹ Phú Anh), tiếng Đức (mẹ Nolfi tha hồ luyện nhé), tiếng Tây Ban Nha (thôi để mẹ cháu cố học tiếng này). Kể cả bằng tiếng Anh cũng có trang cho UK, Úc, Mỹ, Sing, etc với những thông tin chỉ có ở địa phương đó. Nhớ là ở UK thì phải đánh babycentRE nhé.

Nói chung nên tham khảo cả nhà ạ.

Mẹ

_DSC4828.jpg

Có rất nhiều điều con muốn viết về mẹ, mà con lại không biết bắt đầu từ đâu. Từ ngày chúng con quen nhau cho đến khi đám cưới, rồi lần lượt hai cháu ra đời, thời gian chúng con ở bên mẹ quá ít. Thế nhưng mỗi khi nghĩ đến mẹ, con lại thấy vô cùng cảm động vì mẹ lúc nào cũng nghĩ đến gia đình nhỏ của bọn con.

Mỗi sáng mẹ đều lên mạng để được nghe tiếng Duy An nhí nhéo, xem cả nhà ăn sáng món gì, và nhắc nhở bọn con mặc đồ ấm cho hai đứa nhỏ. Chiều đến mẹ lại lên mạng hỏi xem Duy An hôm nay đi học có gì vui, trưa Duy ăn có hết phần cơm không, An nói thêm được câu gì. Mẹ thuộc lòng lịch đi chơi mỗi ngày của An, mẹ nắm rõ mọi bước phát triển của Duy, và mẹ lúc nào cũng vui mừng phấn khởi, “cười rầm rộ” (đúng giọng cười của bà nội) khi hai đứa làm được điều gì tốt.

Mẹ luôn luôn thu xếp cuộc sống của mình sao cho thuận lợi cho bọn con nhất. Khi biết con có bầu Minh An, mẹ nhanh chóng quyết định xây nhà để kịp hoàn thành trước khi con sinh. Xây nhà xong mẹ gầy rộc, xạm đen và mệt mỏi, nhưng chẳng kịp nghỉ ngơi gì vội vàng sang Anh để giúp đỡ bọn con. Cả hai lần sinh Duy và An, bọn con đều may mắn có mẹ sang chăm sóc. Khi biết bọn con muốn mua nhà, mẹ lại mau mắn bàn bạc với bên ngoại rồi chạy lo tiền nong để hỗ trợ bọn con. Con có cảm giác khi nào bọn con cần là mẹ có mặt.

Con biết mẹ ở nhà suốt ngày lủi thủi một mình buồn nhớ con cháu vì Hiếu đi làm cả ngày. Nhưng mẹ lúc nào cũng động viên bọn con ở lại Anh. Mẹ lo cái bệnh dị ứng của bọn con sẽ không chịu được môi trường khói bụi ở VN. Mẹ lo tai nạn xe cộ. Mẹ lo Duy An không được chăm sóc tốt như ở bên này. Thế nhưng khi mẹ biết bọn con có ý định về VN chơi thì mẹ còn mừng hơn cả chúng con, cứ ngồi vạch ra các kế hoạch ăn chơi tiệc tùng mua sắm, và hạnh phúc với những ý nghĩ đó.

Có một điều mà con muốn gửi đến mẹ lời cảm ơn chân thành nhất , đó là mẹ đã thương con như con gái của mẹ. Nhớ hồi mới sinh Duy và An, những ngày mẹ chưa sang kịp, mẹ thường xuyên gọi điện nhắc nhở Đông phải nấu cơm rồi bưng vào tận giường cho con, đêm đến phải dậy bế cháu ra khỏi cũi để con cho bú. Mẹ sợ con đi lại sớm bị sa tử cung, mẹ lo con cúi người xuống cũi nhiều bị đau lưng. Khi con viết bài blog đầu tiên sau khi sinh, mẹ la làng vì lo con ngồi máy vi tính sớm hỏng mắt. Những ngày mẹ ở đây với bọn con, con chẳng phải động tay động chân vào bất cứ việc gì. Đến nỗi bà ngoại sang chơi mấy hôm phải nói nhỏ với con rằng “mai mốt mẹ về con phải phụ giúp mẹ Loan nhiều hơn đấy”.

Mẹ thương con nên mẹ nhiệt tình với cả bạn bè người quen của con. Bạn con đến nhà chơi được mẹ đón tiếp chu đáo. Mẹ thường xuyên hỏi thăm nhỏ Hằng, nhỏ Uyên, mẹ vui khi biết chúng nó có bầu. Mẹ bảo “vì con quý chúng nó nên mẹ cũng quý chúng nó”.

Mẹ là một bà mẹ chồng vô cùng “tân tiến”, thấy con trai quan tâm đến vợ con thì hạnh phúc lắm. Mẹ tự hào bảo “thằng Đông nó giống ba nó, hết lòng vì vợ con”. Không những thế, ở chung với mẹ, con lại còn có người bênh mỗi khi “cãi nhau” với Đông. Mẹ lúc nào cũng công bằng chứ không phân biệt “con dâu con trai” nên con thấy rất thoải mái.

Bây giờ tuy mẹ ở xa nhưng con vẫn nhận được sự chăm sóc của mẹ. Mẹ thường xuyên nhắc nhở con uống sữa, ăn yoghurt, vì những thứ đó cung cấp nhiều calcium cho phụ nữ. Đọc được bài báo nào có nói đến chăm sóc sức khỏe sắc đẹp, xem tivi thấy món gì ngon dễ làm mẹ cũng ghi lại rồi gửi cho con. Khi biết con muốn có thêm em bé, mẹ bảo “thôi cho mẹ xin con, đừng sinh đẻ nữa, phụ nữ mà sinh nhiều thì mau già lắm, con còn phải nghĩ đến cuộc sống của con chứ”. Ai cũng bảo con may mắn khi có bà mẹ chồng như mẹ.

Hôm nay mẹ tròn 61 tuổi, bọn con chỉ mong mẹ lúc nào cũng khỏe mạnh, và chúng con sẽ cố gắng làm cho mẹ luôn hạnh phúc, mẹ nhé.