Monthly Archive for Tháng Chín, 2009

Gần xong

12h30p đêm. Cả nhà vừa kểt thúc một buổi chiều và tối lao động miệt mài chuẩn bị cho SN của em An ngày mai. Kết quả là mấy chục cái bánh bèo, một lọ tôm chấy version 2, mấy chục cái bánh ít trần, và một lọ tôm chấy version 1 (bị hỏng nên phải làm version 2).

Thế là ngày mai chỉ còn phải làm một vài công việc nhỏ nữa thôi. Mẹ cháu phụ tránh món bánh bèo, bánh ỉt trần và bún tôm (nghe đồn của Hải Phòng).

Hôm nay ở SN anh Theo ba chụp em An được một kiểu ảnh xinh dã man:

DSC_0161.jpg

Có xinh không ạ?

Vệ sỹ của em An

Hôm nay lúc ba đến đón hai đứa thì An đang chơi cầu trượt ở xa. Duy trông thấy ba chạy lại vui mừng. Ba hỏi “Em An đâu con?” thế là Duy bèn chạy đi tìm em. Trong lúc ấy ba nhìn thấy một bạn lại gần đập vào người An một phát. An bực mình lắm, anh hai gọi chẳng thèm trả lời. Lúc Duy chạy đến nơi An phụng phịu chỉ vào bạn và nói gì đó. Duy lập tức quay sang bạn xi lô xi la rồi nắm tay em dắt lại chỗ ba. Ba hỏi “Hồi nãy có bạn đánh em An hả? Thế con nói gì với bạn”. “Con nói là ‘don’t hurt she!’. Nhưng mà bạn chẳng nói gì hết”. Tuy Duy nói sai ngữ pháp nhưng ba vui quá nên chẳng thèm sửa luôn.

Tối nay hai anh em được ăn canh rau mồng tơi ba mang về từ Mỹ. Sau đó ba mang bánh giò và bánh bao ra. Em An ăn gần hết một cái bánh giò to đùng. Em đòi ăn nữa nhưng mẹ thấy bụng em tròn căng nên không cho. Anh hai ăn gần hết một bánh giò và một bánh bao. Anh cũng đòi ăn nữa và cũng bị ba lắc đầu. Vừa ăn anh vừa phát biểu “ba mang về nhiều đồ quá, con cám ơn ba”. Ba nghe mà ruột gan nở tưng bừng.

Sáng mai mẹ đưa hai anh em đi dự SN bạn Theo. Chiều mẹ và chị Thanh bắt tay vào làm bánh cho bữa tiệc SN của An vào ngày chủ nhật ở nhà cô Mai chú Michael. Đi làm rồi nghĩ đến tổ chức tiệc tùng cũng ngán. Nhưng thôi, mỗi năm có 2 lần, mỗi lần…3 tiệc chứ mấy.

Nhân đây mẹ cháu cám ơn bánh trung thu của cô Nam. Rất là ngon cô ạ. Nhất là hai quả trứng. Và mẹ cháu cũng vô cùng cảm động khi nhận được quà mừng nhà mới của hai bác Châu Việt. Hai bác chu đáo quá. Cám ơn cả ông bà ngoại bạn Khôi đã gửi rau về cho mẹ cháu nữa. Trong mớ đồ ba cháu mang về, mẹ cháu thích nhất là rau. Yum yum!

Toàn chuyện vặt

Chiều qua hai đứa đều quấy, làm mẹ chẳng giữ được bình tĩnh nữa, quát tháo ầm ĩ. Thấy thiệt thòi cho các con khi ba không có nhà. Sáng nay con vừa ngủ dậy mẹ phủ đầu ngay “Hôm nay các con cố gắng ngoan nhé, để mẹ không bực mình mẹ không mắng, thì cả nhà đều vui. Ba đi vắng có một mình mẹ chăm thôi nên phải cố gắng nhé”. Thực ra có chị Thanh phụ hơn nửa nhưng cứ nói thế cho chúng nó cảm thông được tí nào hay tí nấy. Xong hỏi MD “hôm nay MD có ngoan không?” “dạ có” “thế ra thay đồ nhanh nhé, mẹ cho ăn sáng nếu còn thì giờ sẽ được xem một ít tivi”. Thế là MD thay đồ ào ào, ăn sáng nhanh nhẹn. MA thì khỏi nói, anh hai ngoan là tự nhiên cũng ngoan. Mà anh hai mè nheo thì cũng lập tức bắt chước.

Nhắn bác Ngân là nhà cháu đi bộ cả nhà nên chẳng có màn mở khóa xe. Nhưng có nhiều chiêu dụ dỗ MD lắm mà một khi hắn đã quyết định không hợp tác thì hắn chẳng màng chiêu nào hết bác ạ.

Thế là sáng nay cả nhà vui vẻ lên đường đến trường. Mẹ còn tranh thủ tắm được một phát nữa. Thơm tho sạch sẽ. An đến trường thấy cô ra đón thì nhảy nhót vui mừng.

Hôm qua An đi học không mặc tã. Cả ngày chỉ phải thay có một cái quần. Lý do là kêu cô cho đi tè nhưng dọc đường bị lọt ra quần vài giọt. Mà An giỏi lắm, són ra một chút là nín lại ngay.

Đêm qua mẹ vào giường định ngủ, lại thấy con gái nằm trong cũi yêu quá nên lén bế qua cho nằm bên cạnh. Xong rồi bật đèn lên định ngắm con gái một chút cho đã con mắt. Không ngờ bật đèn cô nàng bị chói mắt quay tịt vào tường ngủ tiếp. Thế là mẹ tiếc rẻ tắt đèn rồi nằm xuống cạnh con, ghé sát mũi vào tóc con hít mấy hơi thật dài. Mở ngoặc chỗ này là mùi mồ hôi của An không hiểu sao ngọt ngào vô cùng. Thơm lắm ấy. Phải gọi là mồ thơm mới đúng. Xong rồi lại hối hận đã bế con sang giường vì bây giờ trở mình cũng phải khẽ khàng, xoạc chân ra cũng không được. Sợ giấc ngủ đang sâu của con bị gián đoạn.

Lại nhớ hôm nọ cũng ba đi công tác, mẹ lại lén bế con sang giường nằm cạnh con cho ấm. Ai dè con lăn một phát dí sát vào người mẹ. Thế là mẹ nằm ngay đơ sát mép giường. Một lúc mỏi quá hơi trở mình một chút thì bỗng con thì thào trong giấc ngủ “con muốn vào cũi nằm”. Được lời như cởi tấm lòng, mẹ bế ngay con sang cũi. Trở về giường sung sướng lăn qua lăn lại chẳng đụng ai, xoạc chân xoạc cẳng đã đời luôn.

Nhớ ba lắm. Ba mau về cho mẹ gác chân nhé. Mà ba giỏi thật, mẹ gác chân nặng thế mà vẫn ngủ được như thường. Lâu lâu ba gác mẹ một cái thì bị mẹ phản đối ầm ĩ vì không thở được.

Hay thật. Đi làm đâm ra lại có thời gian viết blog nhiều hơn. Vì tranh thủ giờ ăn trưa. Nhưng mai mốt ba về buổi trưa rủ nhau ra bãi cỏ hoặc vào cantine thì chẳng còn thời gian mà viết.