Monthly Archive for Tháng Chín, 2009

Page 3 of 6

Ngày thứ hai đi học

Sáng nay An lại đi một mạch vào lớp không lưu luyến. Ba mẹ nghĩ bụng thế là yên tâm.

Đến chiều xảy ra một chuyện. Lúc ba mẹ đến đón thì An đang đứng cửa sổ nhìn xuống đường. An nhìn thấy ba mẹ trước và hét ầm lên vui sướng. Rồi bỗng con nín bặt và miệng méo xệch đi. Mẹ thương quá phải đẩy ba lên trước để mẹ đứng dưới này nhìn An. Sợ bỗng nhiên không thấy ba mẹ đâu An lại òa lên khóc thì tội lắm. Ba kể thấy ba An hỏi liền mẹ đâu. Mẹ lên An lao vào vòng tay mẹ, nước mắt vẫn còn lưng tròng nhưng miệng thì cười toe toét.

Thấy cô giáo ghi An ngủ được 1h. Trưa ăn hết phần của mình và cô lấy thêm nữa. Cô giáo cũng bảo An sao mà thông minh, biết gọi tên các màu sắc. Và An hòa nhập rất nhanh. Nói chung cô nào nói về An cũng khen hết lời.

Miao miao

An tự quẹt yoghurt lên mặt để làm con mèo

Tối cả bà nội và ông bà ngoại đều lên skype để hỏi thăm tình hình An đi học và mẹ Giang đi làm thế nào.

Thứ 7 này ba Đông đi công tác US một tuần. Mẹ G đang căng thẳng quá đây. Phần thấy một mình chống lại hai con Mafia con, không biết có đủ bình tĩnh mà giữ hòa khí trong nhà không, phần lo sợ đủ thứ cho chuyến đi của ba. Cứ ba đi đâu rời mắt mẹ, dù chỉ là đi làm trưa ăn với đồng nghiệp không về nhà, là hoặc mẹ buồn hoặc vừa buồn vừa lo. Cái tính hay tưởng tượng vớ vẩn.

Cũng may có chị Thanh ở đây cho đến khi ba về nên chắc là thời gian sẽ qua mau hơn.

What’s that noise?

Mẹ giả bộ ăn kem, miệng kêu chẹp chẹp chẹp, An quay sang hỏi chị Thanh “what’s that noise?”.

Ngày đầu tiên đi học

Mẹ thì hồi hộp lo lắng, còn An tỉnh bơ ôm con bò đi thẳng vào lớp nhìn ngang nhìn ngửa không thèm ngoái lại chào ba mẹ luôn. Hóa ra mẹ mới là người hụt hẫng.

Trưa ba mẹ ghé vào thấy An đang ôm con bò ngủ cùng với các bạn. Xem danh sách thấy con ăn hết bữa trưa là macaroni & cheese (cheese là món ruột, nui con cũng rất thích, nên hai thứ này kết hợp mà con không ăn thì mới lạ). Cô giáo kể lúc con nói “I want to toilet” thì con đã i vào tã rồi. Thế mà lúc sáng trước khi đi học còn trả lời mẹ rõ ràng “Ang nói poo poo” khi mẹ hỏi “nếu An muốn i thì An nói với cô thế nào?”. Thôi ít ra con còn biết nói cả câu cú đàng hoàng.

Chuẩn bị đi học con gái cứ ôn đi ôn lại “Ang mắc i Ang nói poo poo, Ang đi ngủ Ang ôm con bò”. Đó là những gì mẹ chuẩn bị tinh thần cho An đó. Thương ghê.

Con gái đi học về kể chuyện “Ang uống sữa, Ang ăng do, bạng cho Ang ăng bắng dột dột” (An uống sữa, An ăn nho, bạn cho An ăn bánh rột rột). Mẹ hỏi “con gái đi học có vui không?” – “dạ có” – “Thế mai đi học nữa nhé?” – (tự nhiên lúng búng hẳn) “dạ không”. Thôi để mai rồi biết. Thường ngày thứ hai mới là ngày tồi tệ.

Vài cái ảnh ngày đầu tiên đến lớp. Lúc này là đã bái bai ba mẹ xong rồi, ba bèn trốn lại để chụp hình mà tìm hoài không thấy An đâu. Hóa ra An tự động chui vào một góc ngồi đọc truyện một mình chẳng thèm quan tâm đến ai.

An's first day at nursery
An's first day at nursery

Còn đây là nhảy lên vui mừng khi thấy ba mẹ đến đón bằng cách tuôn ra một tràng cười “hơ hơ hơ hơ hơ”:

An's first day at nursery

Vừa gặp một cái là kể ngay “cô đưa Ang đi thay tã”.

Còn mẹ ngày đầu tiên bận đến nỗi không ngẩng đầu lên được. Đến quá 1h xem điện thoại thì thấy 3 tin nhắn và một cuộc gọi nhỡ của ba. Tin đầu tiên chúc mẹ có một ngày làm việc đầu tiên vui vẻ. Tin thứ hai hỏi có bận lắm không. Tin thứ ba bảo anh lo lắng quá, khi nào rảnh gọi điện cho anh. Gọi lại thì thấy giọng ba hơi bị lạc. Hỏi có gì mà anh lo lắng thế thì bảo ai mà biết được, anh sợ em bị làm sao người ta đưa em đi bệnh viện nên em không gọi điện được cho anh. Hóa ra trong nhà này không phải chỉ có mình mẹ mới hay có những suy nghĩ vớ vẩn.

Tình cờ ba và mẹ làm chung một tòa nhà. Đi ăn trưa về ba bảo đợi ba một tí. Rồi ba chạy lên văn phòng của ba mang xuống dúi vào tay mẹ một quả táo và một cái kẹo mè.

Ba hay có những bất ngờ nho nhỏ như thế.