Monthly Archive for Tháng Mười, 2009

Mạng về làng

Có mạng rồi cả nhà ạ. Thú vị thật. Nó bảo ngày 4/11 mới có, thế mà tự nhiên hôm nay lại có.

Hy vọng nệm cũng thế. Nó hẹn giao ngày 4/11, nếu mai nệm đến thì tuyệt. Mấy hôm nay nằm đất ê quá.

MA xinh cả nhà nhỉ. Nhà cháu cũng xinh nhỉ. Cám ơn cả nhà vào chúc mừng nhà mới và khen ngợi cháu nhé.

Nhân đây khoe luôn hình con gái mặc bộ đồ Halloween sáng nay đến lớp ăn tiệc. Mẹ cháu là chúa tiết kiệm, không muốn mua đồ hóa trang phí tiền nên mua thế này để còn mặc được nhiều dịp khác nữa.

DSC_0822.jpg
I am holding a sword

Đây hai anh em trước khi đi học.

Going to school
DSC_0835.jpg

Con gái mang ủng chị Thanh tặng SN có cute không.

DSC_0839.jpg
DSC_0842.jpg

Phải nhắc đến cái áo khoác xinh xắn kia là do các chú Minh, Long béo, Long gầy, Tùng, Thịnh, rồi gì gì nữa mua tặng cháu SN. Các chú còn tài trợ mấy cái nữa cơ. Các chú bảo mẹ cháu cứ đi mua sắm thoải mái, về đưa bill các chú thanh toán. Thế là mẹ cháu tranh thủ ghé Pumkin Patch và Next mua hai cái áo lạnh, rồi tạt vào Monsoon mua cái váy trắng mùa hè để diện năm sau. Chứ bình thường mẹ cháu toàn Primark không thôi ấy.

SN vừa rồi cháu có nhiều quà xinh lắm nhé. Cô Giao, cô Hạnh mua đồ yêu cực. Bác Tuấn cho mấy tờ queens luôn.

Đây là một buổi sáng khác. Cháu cũng xinh nên mẹ cháu lại chụp hình. Cái khăn quàng cô Linh tặng làm cho bộ đồ của cháu trông stylish hẳn lên.

DSC_0812.jpg
I love you bro

Dạo này mẹ khen cháu hơi nhiều nhỉ.

Dọn nhà

Cuối tuần này nhà cháu chính thức chuyển sang nhà mới. Bên ấy bây giờ đồ đạc ngổn ngang, kệ giá thiếu thốn, lại thêm sàn phòng ăn và hành lang dỡ hết lên để lộ đất cát kinh lắm. Mọi người cứ giục giã post hình nhà mới lên, nhưng mẹ cháu lần lữa vì muốn khi nào trang trí phòng của Duy An xong xuôi đã. Với lại phòng ốc còn trống trải lắm. Chắc phải đến năm sau mới có ngân quỹ để trang bị nhà cửa đầy đủ nên chưa muốn khoe mọi người cái nhà trống.

Tuy nhiên để đáp lại thịnh tình của mọi người, mẹ cháu cũng tạm thời mô tả cái nhà và post vài tấm ảnh nhé.

Nhà bé như cái lỗ mũi ấy ạ (so với mấy cái castle-like houses bên Mỹ với bên Úc với bên Bỉ với bên Pháp ấy, hihi mẹ cháu lại ghen tị rồi). Có 3 phòng ngủ trên gác và một phòng tắm. Phòng ngủ bé nhất thì đúng là bé tí, nên được gọi là box room. Phòng ấy được ưu ái dành cho con gái bé bỏng.

DSC_0392.jpg

Phòng An

Còn con trai được cái phòng to nhất nhà, nhưng quay ra đường nên hơi ồn tí.

DSC_0398.jpg

Phòng Duy

Ba mẹ nằm ở phòng giữa, có gì xử lý hai anh em cho tiện.

DSC_0394.jpg

Phòng ba mẹ

Phòng tắm thì chật đến nỗi nếu hai người cùng chui vào thì một người sẽ phải đứng trong bồn tắm. Nếu thêm người thứ ba thì xin mời lên toilet mà ngồi. À nhưng ít nhất là có được cái bồn tắm. Vì trước giờ nhà cháu ở nhà thuê, chưa có cái nào được trang bị bồn tắm cả.

Tầng dưới có cái phòng khách, đủ kê một bộ salon và một cái bàn thấp.

DSC_0385.jpg

Phòng khách

Kế bên là phòng ăn đủ kê bộ bàn ghế ăn cơm. Thêm cái tivi vào là chật. Phòng ăn thông ra conservatory (nhà kính à?) sáng sủa. Chỗ này người ta hay ngồi đọc sách uống trà, nhưng ba mẹ cháu dành cho các cháu chơi đồ chơi cho khỏi bị cận mắt.

DSC_0404.jpg

Conservatory

Kế bên phòng ăn là nhà bếp, dài thượt và hẹp. Nhưng là cái nhà bếp rộng nhất từ lúc mẹ cháu sang Anh cho đến giờ. Nhà bếp mơ ước của mẹ cháu thì hình vuông cơ, và phải có bàn ăn hoặc bàn chế biến đồ ăn ở chính giữa (kitchen island). Ba cháu bảo sẽ tặng mẹ cháu cái bếp từ, vì biết mẹ cháu hay fussy chuyện bếp sạch, mà bếp từ lại dễ lau dọn. Nhưng tạm thời phải đợi xem năm sau ba cháu có trúng số không đã. Bây giờ trong bếp cái thứ mẹ cháu thích nhất là cái máy rửa chén top of the range và cái chậu hoa tím ba cháu mang về hôm nọ.

DSC_0358.jpg

Bếp

Từ nhà bếp thông ra phòng giặt (utility room). Chỗ này để máy giặt và để phơi đồ. Nhà cháu không thích dùng máy sấy. Trong này cũng có một cái toilet nhỏ xinh.

DSC_0365.jpg

Phòng giặt

Cái vườn nhà cháu ngắn thôi, lại toàn lát gạch và trồng hoa, chẳng có tí cỏ nào. Dự án xuân 2010 của nhà cháu là lật gạch lên trồng cỏ làm chỗ cho các cháu chơi cho an toàn. Nhà cháu đồ đạc thì thiếu chứ kho chứa đồ (shed) thì thừa. Trong vườn có đến 3 cái. Mẹ cháu đang bảo ba cháu nghiên cứu biến một cái thành nhà gỗ (Wendy house) cho bọn cháu chơi. Chỉ cần lắp thêm cái cầu thang và gắn cái gác xép là xong ấy mà.

DSC_0372.jpg

Vườn

Nhà cháu thuộc loại semi-detached, mà theo lời bà nội là “biệt thự song lập” (gọi thế cho nó soang :D ). Trước cửa nhà cháu có chỗ để 2 xe hơi. Rồi đến con đường Burgess Road bận rộn. Băng qua đường là Burger’s King. Nên đến nhà cháu là không lo đói. Đi bộ một chút là có shop Việt Nam và nhiều hàng Chinese take-away. Lên tí nữa là trường ĐH chỗ bố mẹ cháu đi làm và các cháu đi học. Tóm lại vị trí thì thuận tiện, chỉ có cái đường đông, và trường học không tốt. Thế nên vừa rồi ba mẹ cháu xin học cho Duy, dẹp luôn cái trường này ra khỏi danh sách, và thay vào đó là 3 trường khác không đúng tuyến. Nếu mấy trường đấy đủ người rồi thì năm sau Duy sẽ được ở nhà với mẹ. Là lá la.

_DSC0716.jpg

Mặt trước nhà

Ba cháu thì nhiều dự định lắm. Cái gì cũng muốn hiện đại nhất, tiện lợi nhất, đắt tiền nhất, mẫu mã mới nhất, túm lại là top of the range (câu cửa miệng của ba cháu). Nên mẹ cháu toàn phải can. Ôi mà can 10 cái thì may ra được 1 cái nghe lời. Haizzz.

Bà sếp

Bà sếp khoảng 45 tuổi, người Mỹ, cao và to, rất nhẹ nhàng từ tốn. Bà có 3 con gái, lớn nhất 20, nhỏ nhất 16. Bà thường đến văn phòng vào lúc 7h sáng và ra về lúc 4h chiều, cùng với 15 phút nghỉ trưa. Hôm nào bà bảo “tao phải làm xong cái này” thì hôm ấy bà về muộn, và tất nhiên là kế hoạch đề ra được hoàn thành.

Bà sếp thường hay hỏi hôm nay mày cảm thấy thế nào. Và chăm chú lắng nghe khi mình chia sẻ một lo lắng, suy nghĩ trong cuộc sống của mình. Mỗi khi mình gọi, bà đều bỏ hẳn việc đang làm, quay lại nhìn mình chờ đợi.

Thỉnh thoảng bà lại bảo “tao biết mày đang bị nhức đầu vì việc đó, mày chuyển sang việc khác đi, việc đó có thể đợi đến ngày mai”. Một lần trước khi ra về bà bảo “cả ngày hôm nay mày đã nhìn vào màn hình nhiều quá rồi đấy, sao mày không đi dạo quanh trường xem có gì xảy ra và mai quay lại đây kể cho tao nghe?”. Mình cười toe và ra về sớm.

Bà dắt mình ra chỗ máy in màu hướng dẫn cách sử dụng và bảo “mày nhớ mã hóa tài liệu muốn in không để ai nhìn thấy, nhỡ khi mày muốn in hình con mày”. Thật là tâm lý.

Cuối ngày thứ 6 của tuần đầu tiên, bà đứng dậy ra về và bảo “ngay khi tao khuất sau cánh cửa, mày cứ thoải mái về lúc nào mày muốn, hôm nay là thứ 6″. Từ đó cứ thứ 6 mình lại tự động về sớm.

Ai cho bà bánh, bà đều lấy thêm phần cho mình, hoặc hỏi “đã mang vào cho Giang chưa?”. Gì chứ ăn uống mà nhớ đến mình là mình cảm động lắm. Đi pha trà bà hỏi “Mày có muốn uống trà không?”. Đi ra shop bà cũng hỏi “mày có cần gì ngoài shop không?”.

Mình kể trước kia mỗi sáng mình đều dắt An đi chơi playgroup. Và bây giờ mình rất nhớ những bạn bè ở đấy. Bà bảo “tao không muốn mày bị thiếu mất những mối quan hệ xã hội như vậy. Hay mày có muốn nghỉ một vài buổi sáng đưa An đi chơi không?”. Phải chi bà thêm vào câu “lương mày vẫn như cũ” thì mình đồng ý ngay.

Mình tâm sự “tao định đi học CIM”. Bà can “nói về bằng cấp tao thấy mày có quá nhiều rồi, cái mày thiếu là kinh nghiệm. Tao sẽ chú ý giao cho mày những việc marketing thật đa dạng để sau này mày có thể bỏ vào CV”. Rồi bà đưa cho mình xem kế hoạch Marketing của năm tới và bảo “mày xem trong đấy mày thích làm phần nào nói tao nghe để tao thu xếp”.

Bà nhận xét “tao thích cách làm việc của mày, có suy nghĩ, không như nhiều người khác bảo gì làm nấy”. Trong một email gửi cho đồng nghiệp bà viết “tao sẽ rất mừng nếu được giữ Giang ở lại thêm, và tao sẽ cố hết sức, nhưng tất nhiên còn tùy thuộc cô ấy có muốn ở lại không đã”. À, tất nhiên là còn tùy thuộc bà ấy có được cho tiền để giữ mình ở lại không nữa.

Bà lúc nào cũng tận tình. Mọi câu hỏi của mình bà đều không những trả lời mà còn lên mạng tìm hiểu thêm và gửi cho mình xem. Kể cả những câu vớ vẩn như “tổ chức SN cho An như thế nào cho vui?” hay “ở Southampton này chỗ nào có nhiều hạt dẻ để đi nhặt”.

Hôm rồi kể cho bà nghe chuyện ông thầy dạy mình ngày xưa hỏi mình có muốn đi dạy một vài buổi không, bà nghĩ ngay đến các khóa học bồi dưỡng nghiệp vụ của trường và giục mình đăng ký để học về kỹ năng làm giảng viên. Thấy mình e ngại, bà bảo “Cứ đi đi, giảng viên đâu có nghĩa là phải biết trả lời mọi câu hỏi. Đó có thể là vài tiếng đồng hồ tồi tệ nhất trong đời mày, mà cũng có thể là hướng đi tuyệt vời nhất mà mày có cơ hội phát hiện ra. Tao sẽ liên hệ với mấy giảng viên ở đây cho mày hỏi kinh nghiệm. Nếu trở thành giảng viên nổi tiếng thì đừng quên tao”.

Mình phải học hỏi bà rất nhiều, từ tác phong làm việc chuyên nghiệp, cho đến cách đối xử với nhân viên, và cả cái cách nhỏ nhẹ mà cứng rắn của bà ấy với mấy người hay lu xu bu.