Bà sếp khoảng 45 tuổi, người Mỹ, cao và to, rất nhẹ nhàng từ tốn. Bà có 3 con gái, lớn nhất 20, nhỏ nhất 16. Bà thường đến văn phòng vào lúc 7h sáng và ra về lúc 4h chiều, cùng với 15 phút nghỉ trưa. Hôm nào bà bảo “tao phải làm xong cái này” thì hôm ấy bà về muộn, và tất nhiên là kế hoạch đề ra được hoàn thành.
Bà sếp thường hay hỏi hôm nay mày cảm thấy thế nào. Và chăm chú lắng nghe khi mình chia sẻ một lo lắng, suy nghĩ trong cuộc sống của mình. Mỗi khi mình gọi, bà đều bỏ hẳn việc đang làm, quay lại nhìn mình chờ đợi.
Thỉnh thoảng bà lại bảo “tao biết mày đang bị nhức đầu vì việc đó, mày chuyển sang việc khác đi, việc đó có thể đợi đến ngày mai”. Một lần trước khi ra về bà bảo “cả ngày hôm nay mày đã nhìn vào màn hình nhiều quá rồi đấy, sao mày không đi dạo quanh trường xem có gì xảy ra và mai quay lại đây kể cho tao nghe?”. Mình cười toe và ra về sớm.
Bà dắt mình ra chỗ máy in màu hướng dẫn cách sử dụng và bảo “mày nhớ mã hóa tài liệu muốn in không để ai nhìn thấy, nhỡ khi mày muốn in hình con mày”. Thật là tâm lý.
Cuối ngày thứ 6 của tuần đầu tiên, bà đứng dậy ra về và bảo “ngay khi tao khuất sau cánh cửa, mày cứ thoải mái về lúc nào mày muốn, hôm nay là thứ 6″. Từ đó cứ thứ 6 mình lại tự động về sớm.
Ai cho bà bánh, bà đều lấy thêm phần cho mình, hoặc hỏi “đã mang vào cho Giang chưa?”. Gì chứ ăn uống mà nhớ đến mình là mình cảm động lắm. Đi pha trà bà hỏi “Mày có muốn uống trà không?”. Đi ra shop bà cũng hỏi “mày có cần gì ngoài shop không?”.
Mình kể trước kia mỗi sáng mình đều dắt An đi chơi playgroup. Và bây giờ mình rất nhớ những bạn bè ở đấy. Bà bảo “tao không muốn mày bị thiếu mất những mối quan hệ xã hội như vậy. Hay mày có muốn nghỉ một vài buổi sáng đưa An đi chơi không?”. Phải chi bà thêm vào câu “lương mày vẫn như cũ” thì mình đồng ý ngay.
Mình tâm sự “tao định đi học CIM”. Bà can “nói về bằng cấp tao thấy mày có quá nhiều rồi, cái mày thiếu là kinh nghiệm. Tao sẽ chú ý giao cho mày những việc marketing thật đa dạng để sau này mày có thể bỏ vào CV”. Rồi bà đưa cho mình xem kế hoạch Marketing của năm tới và bảo “mày xem trong đấy mày thích làm phần nào nói tao nghe để tao thu xếp”.
Bà nhận xét “tao thích cách làm việc của mày, có suy nghĩ, không như nhiều người khác bảo gì làm nấy”. Trong một email gửi cho đồng nghiệp bà viết “tao sẽ rất mừng nếu được giữ Giang ở lại thêm, và tao sẽ cố hết sức, nhưng tất nhiên còn tùy thuộc cô ấy có muốn ở lại không đã”. À, tất nhiên là còn tùy thuộc bà ấy có được cho tiền để giữ mình ở lại không nữa.
Bà lúc nào cũng tận tình. Mọi câu hỏi của mình bà đều không những trả lời mà còn lên mạng tìm hiểu thêm và gửi cho mình xem. Kể cả những câu vớ vẩn như “tổ chức SN cho An như thế nào cho vui?” hay “ở Southampton này chỗ nào có nhiều hạt dẻ để đi nhặt”.
Hôm rồi kể cho bà nghe chuyện ông thầy dạy mình ngày xưa hỏi mình có muốn đi dạy một vài buổi không, bà nghĩ ngay đến các khóa học bồi dưỡng nghiệp vụ của trường và giục mình đăng ký để học về kỹ năng làm giảng viên. Thấy mình e ngại, bà bảo “Cứ đi đi, giảng viên đâu có nghĩa là phải biết trả lời mọi câu hỏi. Đó có thể là vài tiếng đồng hồ tồi tệ nhất trong đời mày, mà cũng có thể là hướng đi tuyệt vời nhất mà mày có cơ hội phát hiện ra. Tao sẽ liên hệ với mấy giảng viên ở đây cho mày hỏi kinh nghiệm. Nếu trở thành giảng viên nổi tiếng thì đừng quên tao”.
Mình phải học hỏi bà rất nhiều, từ tác phong làm việc chuyên nghiệp, cho đến cách đối xử với nhân viên, và cả cái cách nhỏ nhẹ mà cứng rắn của bà ấy với mấy người hay lu xu bu.
Bình luận mới