Monthly Archive for Tháng Một, 2010

Page 2 of 2

Nhớ

Đọc bài báo về thất lạc hành lý ở sân bay TSN trên vnexpress tự nhiên thấy bồi hồi. Cứ nghĩ đến lúc cả nhà thu xếp hành lý, ra Heathrow ngồi đợi máy bay để về VN cũng đã thấy sướng rồi. Có lẽ đọan chờ lấy hành lý ở TSN sẽ là dài nhất, sốt ruột nhất. Lần này về đông đủ cả gia đình nên chắc chắn tâm trạng sẽ khác lần trước, sẽ là niềm vui, là sự trông đợi, chứ không hoang mang không biết một mình xoay sở với hai cục nợ thế nào đây. Trời ạ, cảm xúc dạt dào quá, viết không kịp nữa này.

Lần này về, vì là Tết, nên sẽ có rất nhiều thủ tục phải làm. Mà lại chỉ có chưa đầy một tháng nên không biết có găp gỡ được tất cả bạn bè không. Ưu tiên hàng đầu là đi thăm hỏi bà con thân thuộc, hai vợ chồng đi làm răng, đi mua đồ dùng cho nhà mới bên này, đi chọn mua vải và đặt may rèm cửa, gặp gỡ một số bạn bè yêu, và nhất là dành thật nhiều thời gian với ông bà hai bên. Chắc chắn sẽ có một buổi đưa hai con đi chơi chợ Hoa cho biết không khí Tết ở VN, và cho hai đứa mặc bộ áo dài khăn đóng của Cà Rem tặng. Ôi con vui quá, chết mất thôi.

Bỗng nhiên lại nhớ đến những tháng ngày ở VN năm 2008. Nhớ những buổi sáng trời mát mẻ, nắng nhẹ nhàng, hai mẹ con đội nồi cơm điện chở nhau đi học. Đường đi ngang qua khu PMH nhà đẹp, đường rộng, người vắng, thấy đời cũng tươi đẹp hơn nhiều. Nhớ những buổi chiều đi đón con trời mưa như trút nước, hai mẹ con mặc áo mưa sùm sụp, mưa quất rát mặt mà vẫn thấy vui.

Nhớ những buổi ghé CoopMart PMH mua túi này bịch nọ, rồi nhờ người ta chở về dùm, còn mình thong thả chở yoghurt về trước. Về nhà bị bà nội cằn nhằn mua gì mà lắm thế, cười toe toét giao hết đồ cho bà nội và chị Hương soạn bỏ tủ lạnh, còn mình tắm rửa sạch sẽ vào ôm Minh An.

Về VN ở nhà bà nội thật là sướng. Nhà rộng thênh thang, mát mẻ. Có chị Hương và bà nội làm hết mọi việc. Mình chỉ việc ôm Minh An cho bú. Nhàn ơi là nhàn. Nhớ cảnh bà nội và chị Hương ngồi giỡn với An cười vang cả nhà. Nhớ hai mẹ con ngồi tính tiền điện nước chi tiêu mỗi tháng. Nhớ những buổi tối Hiếu Thư mua sò huyết về nướng vì biết mình và Duy thích ăn. Ăn xong cả nhà vào phòng Hiếu ngồi tán chuyện, chủ yếu là hùa vào ‘cạo đầu’ Hiếu. Nhớ những đêm Hiếu đi chơi về khuya, mua cho mình một hộp ốc xào và Duy cái bánh giò sáng mai ăn sáng. Nhớ cả những đêm mất điện hai mẹ con chui vào màn cho khỏi muỗi cắn nằm tâm sự đủ thứ chuyện trên trời dưới đất. Có lần đang nói xấu Hiếu thì thấy chú ấy đứng sừng sững trong phòng từ bao giờ. Thế là hai mẹ con cười ha ha.

Cả tuần đi học chỉ mong cuối tuần được về nhà ông bà ngoại. Sáng thứ 7 nào ông ngoại cũng gọi điện hỏi chừng nào sang. Ba mẹ con làm một chuyến taxi ‘về ngoại’ nghe rất oai. Bên ấy nhà nhỏ, người đông nên lúc nào cũng rộn ràng. Nào là ông bà ngoại, cậu Nghé, ông bà Thắng Tuyết, cậu Cu và dì Cún. An và Duy tha hồ được quan tâm. Chiều tối cả nhà đi bộ ra sân Phú Thọ chạy nhảy cầu lông. Chủ nhật lại sang Bắc Hải bơi lội. Ông ngoại hay mua đồ ‘cải thiện’ về bồi dưỡng con gái. Bà ngoại lụi cụi nấu mì hy vọng MA ăn được tí chút. Mình thì hay quẳng MA cho chị Hương và ông bà, đưa MD sang nhà má Năm chơi với chị Duyên chị Trân. Hai chị quy em lắm, chiều em đủ mọi thứ. Về nhà má Năm hai mẹ con lúc nào cũng được bác Thủy bác Nguyện quan tâm.

Hết cuối tuần lại nhớ không khí thoáng mát yên tĩnh bên nhà bà nội, có nhiều chỗ cho Duy An chạy nhảy đạp xe. Cuộc sống lúc ấy thật là tuyệt, tràn ngập tình yêu thương, làm mình quên cả nhớ chồng.

Xa nhà mới thấy thấm thía cái sự thiếu thốn tình cảm gia đình đang phải chịu đựng, thấy tội cho các con sau này chỉ có mỗi gia đình bé tí teo này để quay về.

Chúc mừng SN ông ngoại

Hôm nay ông ngoại lại ‘jà’ thêm một tuổi. Nghĩ đến mà thấy buồn buồn. Lần nào gặp cháu trên mạng ông ngoại cũng đếm ngược đến ngày cháu về. Nhớ ông ngoại lắm ông ngoại ơi. Sáng nay MD gào to bài Happy Birthday tặng ông ngoại, còn MA thì mủm mỉm mắc cỡ chỉ cười không hát, mặc dù bình thường chẳng ai bảo cứ nghêu ngao hát hoài.

Chúc ông ngoại luôn khỏe ông ngoại nhé. Yêu ông ngoại nhiều lắm.

Con trai của ba mẹ lớn nhiều rồi đấy

Lâu lắm lằm lăm rồi mẹ bận quá chẳng viết gì cho hai đứa được cả. Hôm nay mẹ tranh thủ vài dòng, tí nữa còn phải đi chuẩn bị cơm nước cho ngày mai và giặt đồ nữa. Mai là ngày ở nhà cuối cùng của kỳ nghỉ 10 ngày. Nghĩ đến lúc phải đi làm lại mà thấy ngán quá. Nhưng chỉ còn 1 tháng nữa thôi sẽ được về VN ăn Tết nên lại lên tinh thần ngay.

Kỳ nghỉ này hai đứa được sinh hoạt thả giàn. Tối 9, 10h mới lên giường. Sáng cả nhà nướng đến 10, 11h. Dậy ăn trưa, thêm bữa tối nữa là hết ngày. Nên ở nhà với ba mẹ mà các con không gầy đi mới là lạ. Bù lại hai đứa vui lắm, được tặng bao nhiêu quà, Giáng sinh có, năm mới có. Được ăn bao nhiêu tiệc tùng, được ăn kẹo nhiều hơn bình thường, và được xem phim thoải mái. Lúc nào xin làm gì ba mẹ đều cho ngay, không như ngày thường phải nghe điệp khúc “ăn nhanh còn đi học, mặc quần áo nhanh kẻo trễ giờ, bây giờ hết giờ chơi đến giờ ngủ, etc.”

Mùa giảm giá này mẹ mua cho cả nhà bao nhiêu quần áo mới. Nhất là hai đứa. Mọi năm mẹ tiếc tiền lắm, toàn sinh nhật ai tặng gì mặc nấy hoặc cho các con mặc đồ cũ. Năm nay mẹ đi mua sắm thấy cái gì đẹp cần thiết hợp lý vừa túi tiền là mẹ khuân về. Phần mẹ nghĩ mẹ đã đi làm. Tuy lương mẹ không đủ gửi trẻ hai đứa, có nghĩa là tài chính eo hẹp hơn, nhưng mẹ vẫn cảm thấy muốn tự thưởng cho ba mẹ và các con một chút. Phần mẹ nghĩ năm nay mẹ không tổ chức nhiều tiệc SN cho Duy nên tiền đó mẹ sẽ mua quần áo mới cho con. Thương Duy lắm, bé thế mà đã biết thích quần áo đẹp. Bình thường chẳng đòi hỏi gì đâu. Nhưng vừa rồi được mẹ mua cho cái áo body warmer (áo dày không tay mặc cho ấm bên trong) thì khoe suốt “mẹ Giang mua cho con áo đẹp tại vì con ngoan”. Hôm nay chọn mặc áo đấy đi chơi, còn đòi cởi áo lạnh ra “để mọi người nhìn thấy áo đẹp của con”. Mẹ cũng có cái áo như thế nên Duy càng thích, cứ so sánh “cái zip của con màu xanh giống zip của mẹ”. Vào nhà hàng đòi cởi khóa kéo nhưng vẫn khoác áo “cho giống mẹ”.

DSC_2386.jpg

Dạo này Duy ngoan lắm, biết nghe lời và suy nghĩ già dặn hẳn. Tính tình vui vẻ, sáng nào ngủ dậy cũng hát vang nhà. Sáng dậy tự chọn quần áo, tự mặc đồ và xếp pyjamas lẫn áo ngủ gọn gàng. Duy rất thích tham gia cùng mẹ nấu ăn, giúp mẹ xếp chén dĩa vào máy rửa chén. Duy cũng thích xem ba làm nhà, và giúp ba dọn dẹp nhà cửa. Việc gì Duy cũng làm vui vẻ. Nếu Duy đòi cái gì mà ba mẹ giải thích lý do vì sao không được Duy cũng hiểu và đồng ý ngay, không mè nheo khóc lóc như trước kia.

_DSC9818.jpg

Duy là một cậu bé tình cảm, thích được ôm ấp nựng nịu. Thấy mẹ lái xe đến khúc quẹo hai tay phải xoay bánh lái thì hỏi ngay “mẹ có mệt tay không?”. Mẹ lỡ va vào cái gì cũng hỏi thăm “mẹ có đau không?”. Mẹ bị đứt tay chảy máu thì đòi xem rồi thần mặt ra kiểu như mình cũng bị đau lắm.

Duy đặc biệt bênh em An. Mẹ mắng em là Duy cau mày lại đỏ mặt lên “con bực mình mẹ vì mẹ mắng em An”. Trăm lần như một, mẹ vừa mắng em vừa phải dỗ dành giải thích cho Duy vì sao. Mẹ mà mắng An oan thì chết với Duy, vì Duy sẽ hét gằn từng tiếng “em An không phải như vậy mà”. Được ai cho cái gì cũng xin thêm một cái cho em. Nếu chỉ có một cái thì chạy ngay ra ba mẹ nhờ bẻ đôi cho em một nửa. Mẹ rất thích thú khi quan sát cách Duy quan tâm bảo vệ An. Những lúc như vậy trong lòng mẹ lại dâng lên cảm giác tự hào vô cùng, và thấy quả là may mắn khi hai anh em gần tuổi nhau, chơi được cùng nhau và thân thiết với nhau.

Sleighing

Tuy thế hai anh em cũng hay chành chọe lắm. Duy thường hay thích chỉ đạo em, em mà làm trái ý là cáu lắm. Mà tính em thì mọi người biết rồi đấy, thích gì làm nấy. Thế nên hai anh em hay cãi nhau. Ba mẹ thường im lặng quan sát, khi nào thấy căng lắm như đánh nhau hay một đứa bị dồn nén quá mới nhẹ nhàng can thiệp (tuyệt đối không nên la mắng trong lúc này), còn thì chủ trương để bọn nó tự tìm cách giải quyết. Mà ba mẹ rút ra được cách can thiệp hiệu quả nhất là đánh lạc hướng một trong hai đứa, thường là cái đứa đang cáu kia. Làm thế vừa hai đứa cùng happy, lại dạy luôn chúng nó một bài học là lần sau không cần đối đầu mà có thể đánh lạc hướng đối phương để đạt được mục đích. Sau nhiều lần để hai anh em tự xử nhau thì hai đứa đều ít nhiều biết tự điều chỉnh mình khi chơi cùng nhau: anh muốn em làm gì thì kiên nhẫn năn nỉ em nhiều hơn, và em thì biết nghe lời anh hơn để anh đỡ cáu.

Tiếng Việt của Duy bây giờ vẫn tốt, nghĩa là nói chuyện với ba mẹ vẫn dùng tiếng Việt dễ dàng. Tuy nhiên bắt đầu xuất hiện những câu nói ngược kiểu như “ông già Noel đồ” (bộ quần áo đỏ của ông già Noel), “cái đẹp quần”, “đâu là ba?” (ba đâu?). Trong lúc nói chuyện, từ nào bí lại thay bằng tiếng Anh. Và đặc biệt là hai anh em mà chơi với nhau thì toàn tiếng Anh. Khi nào Duy hỏi ba mẹ bằng tiếng Anh thì mẹ lại giả vờ “con nói tiếng Anh mẹ chẳng hiểu gì cả, con nói thế nghĩa là gì?”.

DSC_2284.jpg

Khoản ăn uống của Duy thì vô cùng tuyệt vời. Cái gì cũng ăn, và lúc nào cũng thấy ngon miệng. Món nào không thích nhưng chỉ cần nghe mẹ bảo ăn món này bổ cái gì là vui vẻ ăn ngay. Duy đặc biệt thích đi ăn nhà hàng (chắc là giống mẹ, cái niềm vui mà từ ngày sống ở bên này một năm chỉ được vài lần thỏa mãn). Nhưng món ăn mẹ nấu ở nhà Duy cũng ủng hộ nhiệt tình. Mẹ bảo ba kỳ này về VN đi đâu cũng vác hai đứa theo, chủ yếu là để ba mẹ có cơ hội giải thích cho các con thật nhiều điều về quê hương, và một phần là để cho đi ăn ngoài thả giàn (tiền ăn một tháng bên này về nhà đi ăn quán cóc mỗi ngày chắc cũng chỉ thiếu chút đỉnh). Duy ăn cay rất giỏi, có thể ăn được hành sống trộn gỏi vẫn còn hăng, đậu phộng bọc mù tạt wasabi cũng ăn, gà Nando’s mức độ cay medium cũng chiến ngon lành, và rất thích ăn súp rắc tiêu giống ba.

Giao tiếp thì Duy không bằng An về khoản chủ động. An có thể lại bắt chuyện với người mới gặp một cách tự nhiên. Còn Duy thậm chí người ta lại hỏi chuyện Duy Duy cũng im tịt, mắt nhìn chỗ khác, mặt xịu xuống. Tuy nhiên dạo này con cũng tiến bộ nhiều lắm rồi. Mẹ bảo chào ai cũng đã chịu mở miệng chứ không chỉ vẫy tay như trước. Từ ngày nói được tiếng Anh Duy đã có bạn chơi cùng nên rất thích đi học. Ba mẹ đến đón còn buồn bực không chịu về. Mà lạ lắm, hễ có ba mẹ xuất hiện thì Duy lại trở thành một cậu bé vô cùng nhút nhát, đến không cả tạm biệt các cô. Mẹ bày tỏ lo ngại cho cái tính nhút nhát của Duy thì cô bảo Duy là một trong những bé hoạt bát nhất lớp, trò gì cũng tham gia nhiệt tình, rất thích hát hò nhảy múa và kể chuyện, và thường to mồm nhất lớp. Cô bảo từ ngày Duy đi học cả ngày thì Duy đã chui ra khỏi vỏ ốc của mình. Ở lớp Duy còn là người hay quan sát xem ai làm gì sai và đi mách cô!!!

Duy có tính dễ tự ái (giống y mẹ hồi nhỏ). Hễ ba mẹ hơi to tiếng là giận ngay. Nên bình thường ba mẹ phải cẩn thận lời ăn tiếng nói với Duy hơn với An. Muốn Duy làm gì cũng phải lựa lời chứ không ra lệnh khơi khơi được. Con trai mà hay tự ái thì thiệt thòi lắm con ơi. Để mẹ phải tìm hiểu xem cư xử thế nào với con cho hợp lý và giúp con cải thiện một chút cái tính này đây.

Từ ngày dọn sang nhà mới, nhà cửa chưa ổn định nên mẹ ít có thời gian ngồi học với Duy. Nhưng mẹ nhận thấy Duy thông minh và tiếp thu nhanh. Duy có trí nhớ tốt, nhớ rất dai những gì ba mẹ giải thích hay dặn dò. Lâu lân nhìn thấy hiện tượng gì lại đem trí nhớ ra giải thích làm ba mẹ ngạc nhiên thú vị.

DSC_2254.jpg

Có một sai lầm mà mẹ muốn kể ra đây cho những cô chú bạn mẹ sắp có baby thứ hai rút kinh nghiệm. Từ hồi có An tự nhiên mẹ cứ xem Duy đã là người lớn nên hễ thấy Duy nhõng nhẽo, không tự giác làm cái này cái kia, hay bướng bỉnh không nghe lời là mẹ sốt ruột cáu tiết hay mắng Duy. Thấy Duy bắt nạt em là mẹ cũng cáu nghĩ bụng sao là anh lớn mà lại đối xử với em như thế không biết tội em. Hồi đấy mẹ hay cáu Duy nên Duy cũng hay cáu An, cáu mẹ lắm. Tính Duy càng lúc càng chướng chứ không tốt lên tẹo nào. Thậm chí có lúc mẹ stressed quá phải đi nhờ tư vấn. Mãi sau này mẹ mới nghiệm ra, nói cho cùng thì Duy mới 3-4 tuổi, còn bé lắm, hành vi của Duy hoàn toàn bình thường đối với một cậu bé tuổi ấy, và mẹ đã quá khắt khe với Duy. Thông thoáng được thế thì mẹ hối hận lắm, vì đã gián tiếp làm cuộc sống của con ngột ngạt. Từ đấy mẹ rộng lượng kiên nhẫn với Duy hơn hẳn. Mỗi khi Duy lên cơn bướng mẹ đều ôm Duy vào lòng và bảo “dù con có hư thế nào thì mẹ vẫn yêu thương con nhiều lắm, nhưng nếu con làm như lời mẹ dặn thì mẹ sẽ rất vui”. Và phần thưởng mà mẹ không ngờ tới, ấy là thái độ tích cực của mẹ được Duy đáp lại bằng việc con ngày càng happy, càng cởi mở, nghe lời nhiều hơn, và rộng lượng hơn với ba mẹ và em. Và con cũng tự giác làm nhiều việc mà trước kia mẹ phải la mắng còn con thì làm trong ức chế và nước mắt. Thế có tuyệt vời không. Giờ mẹ mới hiểu vì sao cô Ngọc bảo mẹ có An sớm là tội nghiệp Duy. Cô Ngọc quả là nhìn xa trông rộng.

Chắc là còn nhiều điều nữa về Duy mà mẹ kể sót. Nhưng trên đây cũng khá đầy đủ rồi đấy ạ. Nhắn mẹ Nolfi là việc dạy con nói tiếng Việt chắc “dục tốc bất đạt” mẹ Nolfi ạ. Ngày xưa khi An sinh ra là Duy đã gần 2t mà nói vẫn như người câm, u ơ nhiều lắm. Nolfi là con trai, lại là con đầu, và sống trong môi trường hai thứ tiếng thì chậm nói là hoàn toàn bình thường. Em cứ nói chuyện với Nolfi nhiều nhiều, không cần chủ đề gì đặc biệt, chỉ cần chú ý mỗi khi ở gần con thì giải thích cho con mẹ đang làm gì, vì sao mẹ làm thế là đủ. Dần dần con sẽ pick up đấy. Sorry em giờ chị mới nhớ ra câu hỏi của em.