Monthly Archive for Tháng Hai, 2010

Cập nhật

Tình hình là SG quá nóng, làm mất hết cả hương vị Tết. Từ ngày Đông Giang về đến nhà chỉ toàn đi thăm bà con, hầu như chưa gặp bạn bè, và chưa đi shopping một bữa nào cả. Ăn uống thì cũng chưa có gì nhiều, vì nóng quá mất luôn cả sự thèm ăn.

Ngày 27 cả nhà sẽ lên máy bay ra Huế thăm ông bà cố ngoại, ngày mùng 2 mới quay lại SG. Vì ngày 6 đã sang Anh nên tất cả mọi việc sắm sửa phải hoàn thành trước đó, chứ để gần ngày bay thì bịn rịn lắm, chỉ muốn gần gũi gia đình thôi. Từ nay đến ngày 27 còn có 8 ngày nữa thôi, nên tuần sau Đông Giang sẽ miệt mài shopping và gặp gỡ bạn bè đi ăn uống. Vì thế đề nghị mọi người có nhã ý rủ Đông Giang đi ăn thì lên kế hoạch dành thời gian tuần sau đi nhé :) .

Duy An về SG nóng quá nên rất biếng ăn. Sáng con ko đói, trưa con ko muốn ăn, tối con cũng chả màng. Được cái về đây được mọi người quan tâm hết cỡ, lúc nào cũng có người quây quần hỏi han chăm sóc, thậm chí là hơi thái quá. Đặc biệt em An gây ấn tượng mạnh mẽ với cả người quen lẫn người lạ, lúc nào cũng được trầm trồ khen ngợi hoặc cười tán thưởng. Đến nỗi anh hai phải cảm thấy tủi thân nên đâm ra nổi loạn để thu hút sự chú ý của mọi người (đấy là mẹ đoán nguyên nhân thế).

Đầu năm chúc cả nhà một năm mới khỏe mạnh, hạnh phúc, và nhiều tiền nhé. Lần nào thắp nhang bàn thờ cho ông bà tổ tiên, thậm chí tổ tiên của những người không quen, tớ cũng xin có 3 điều ấy thôi.

Bạn

Tự dưng nhớ bạn hiền quá, nhớ cái dáng nhỏ nhắn thoăn thoắt của bạn, nhớ cái mắt nhỏ xíu hay lườm nguýt, nhớ cái miệng chua ngoa thỉnh thoảng lại tương cho mình vài câu ngã bổ chửng. Nhưng mình vẫn nhớ là bởi vì mình biết bạn thế thôi, chứ bạn yêu mình lắm.

Mình quen bạn từ hồi học chung cấp ba. Hồi đó mỗi đứa ngồi một góc lớp nên ít chơi với nhau, đi học thêm cũng mỗi đứa chơi với một nhóm. Bạn học giỏi lắm, giỏi đều các môn tự nhiên lẫn xã hội. Lên ĐH lại mỗi đứa một trường. Rồi mình ra nước ngoài còn bạn ở nhà làm bác sỹ, được học nội trú. Tính đến nay đã hơn 14 năm. Thế mà lạ thật, mỗi lần gặp bạn mình có cảm giác gần gũi tin tưởng. Vì bạn hiểu mình đến nỗi có thể nhìn thấu ruột gan mình, thậm chí còn đón đầu suy nghĩ của mình luôn ý. Tài thật.

Cái hồi năm 2008, ba mẹ con mình lủi thủi theo bà nội về VN. Tâm trạng mình lúc đó rối bời lắm. Nghĩ bên này lúc nào cũng được chồng hỗ trợ, về nhà một mình cõng hai đứa có chịu nổi không. Tính mình quen nhõng nhẽo chồng, về nhà biết vòi vĩnh ai đây. Rồi về ở với bà nội không biết có hòa thuận không. Tuy biết mẹ chồng thương con dâu lắm, nhưng ở bên này cũng có lúc bị mẹ mắng, về ở nhà của mẹ, bị mẹ mắng mà không có chồng bên cạnh chắc là tủi thân lắm. Những suy nghĩ ấy mình giữ trong lòng chẳng nói với ai. Thế mà bạn đọc được hết những tâm tư đó của mình, làm mình vừa bất ngờ vì sao bạn sâu sắc thế vừa cảm động vì biết có người hiểu cho mình.

Vừa về VN thì hai đứa nhỏ thi nhau bệnh cả tháng trời. Thế là cứ đều đặn 7h sáng mình lại alô quấy rầy bạn. Nếu cần đến bệnh viện thì bạn đích thân dẫn mình đi từ phòng này sang phòng nọ, và dành trả luôn tiền viện phí cho mình.

Mình về nhà, phần vướng con cái, phần tự ti thấy bạn bè giỏi quá, lại ngại tụi nó bận rộn nên ít khi chủ động gọi người này người kia rủ đi chơi. Bạn hiểu hết, nên toàn gọi mình. Hôm đi uống cà phê, hôm ăn hải sản, hôm ăn ốc, hôm đi xem kịch. Phải nói là nhờ bạn mà mình mới có dịp tìm lại cuộc sống ngày xưa, ăn lại nhiều món yêu thích, và được tám thoải mái.

Bạn bận lắm, làm bác sỹ nên đi sớm về muộn, lại còn phải trực đêm. Thế mà bạn chẳng ngại chạy xe ngang qua thành phố để gặp mình, người thì bé xíu, cái xe to uỳnh. Không những thế, bạn còn luôn là nhà tài trợ, chẳng lần nào để mình trả tiền. Bạn bảo bạn đang ở với ông bà, được ông bà giúp đỡ, nên có tiền đãi mình, mình không phải lo. Bạn chỉ nói thế mà mình hiểu bạn đoán được tình hình tài chính của mình. Làm mình lại cảm động vì chẳng mấy ai nghĩ được như bạn.

Cái cách bạn nói chuyện với mình, nghe rất gần gũi và chở che (mở ngoặc là tuy bạn nhỏ con hơn mình nhưng hồi đi học suốt ngày mình bị bạn mắng). Cũng may cái khoảng cách hơn chục năm xa nhau ấy không làm cho bạn trở thành khách sáo với mình. Mình vốn ghét khách sáo.

Lần vừa rồi về VN bạn đã đem đến cho mình sự ngạc nhiên thú vị và đặc biệt là cảm giác ấm áp khi được bạn mở rộng vòng tay chào đón, làm mình quên đi nỗi thất vọng về một số mối quan hệ bạn bè. Yêu và nhớ bạn nhiều lắm ý.

À mà tình cảm của mình xả tràn lan trên này thì được, chứ gặp bạn mình lại ngậm hột thị ngay. Tính mình nó thế, bạn vẫn yêu mình nhé.

About

You are currently browsing the Nhà tớ weblog archives for the month Tháng Hai, 2010.

Nhãn

Hình ảnh

_DSC8363.jpg

DSC_2044.jpg

DSC_2044.jpg

 
West Point (NY) 2006
 

West Point (NY) 2006