Monthly Archive for Tháng Tư, 2010

Chuyện em An

Cả nhà đi dạo vòng vòng garden centre mua hoa về trồng trong vườn. Mẹ vừa sờ vào bộ bàn ghế người ta bán vừa bảo An:
- Mẹ thích bộ bàn ghế này quá mà không đủ tiền để mua con ạ.
- Khi nào Ang có tiềng Ang sẽ mua cho mẹ nha.
- Thế khi nào An mới có tiền?
- Khi nào Ang lớn Ang mới có tiềng Ang mua cho mẹ.
- Thế An lớn thì An làm gì để có tiền?
- Khi nào Ang lớn Ang lấy tiềng của ba mẹ Ang mua cho mẹ nha.
Con tôi thật là có hiếu.

Nhà đang đông khách khứa, bỗng mẹ nghe thấy tiếng An hét chói lói mấy lần, rồi một lúc sau Duy vừa chạy từ trên lầu xuống vừa khóc om sòm, trên má một vết cào nổi lên sưng vều:
- Em Ang cào con.
- Tại sao em An lại cào con?
- Con không biết. (nói rồi khóc nức nở, chắc là đau lắm).
Một lúc sau An xuống, ba bèn thủ thỉ với An:
- Sao lúc nãy An cào anh hai vậy con?
- Tại vì hai cứ lấy cái ghế hai để lên cuốn truyện con đang đọc. (chắc lúc đó là lúc em hét như cái còi)
- Thế sao con không nói với hai là con không thích hai làm như vậy mà con lại cào hai?
- Tại vì nếu con nói thì hai vẫn cứ làm không à.
Và thế là em dùng võ mèo cho hiệu quả tức thì.

Em An đứng trên cầu thang quăng đồ xuống đất. Anh hai chạy vội lên can ngăn. Rồi có tiếng An òa lên khóc nức nở. Mẹ ra xem thì thấy Duy hớt hải chạy lại báo:
- Em Ang cào con rồi em Ang khóc. (láo ghê chưa, sai rành rành mà còn đánh anh hai vì bị can ngăn)
- Thế con có làm gì em không?
- Không. Con không làm gì hết. Em Ang cào con xong rồi em Ang khóc. (mẹ ngạc nhiên lắm, vì làm gì có chuyện Duy bị em đánh mà không đánh lại, mà An lại khóc nức nở oan ức nữa chứ)
Lát sau mẹ hỏi An:
- Hồi nãy An có cào anh hai không?
- Dạ có.
-Thế anh hai có đánh con không?
- Dạ không.
- Thế vì sao An lại khóc?
- Con khóc để hai khỏi làm gì con hết.
Quả là cao kế.