Monthly Archive for Tháng Mười Hai, 2010

Con trai

Cục cưng của cả nhà hôm qua về nhà kể:
- Ngày mai có 3 bạn lớp con được mời ba mẹ vào assembly, đó là các bạn học giỏi.
Mẹ tò mò:
- Thế à? Là những bạn nào thế?
- Là bạn Gaia, con và bạn DJ
Mẹ hơi ngớ ngẩn:
- Ơ thế ba mẹ có được mời không?
- Dạ có, giấy mời ở trong book bag của con đó.
- Thế trong lớp con học giỏi à?
- Dạ, con học giỏi, lúc nào con cũng phát biểu hết, cô dạy con xong, lúc nào con cũng còn muốn học thêm nữa.
Trùi ui, thế là tinh thần học tập hơn hẳn mẹ rồi. Mẹ ngày nhỏ chỉ cần cố gắng đứng đầu lớp là thích, không bao giờ có khái niệm phải học hơn nữa. Của đáng tội hôm nọ có buổi họp mặt cô giáo và phụ huynh, cô giáo bảo với mẹ “Duy thông minh lắm, hay hỏi và phát biểu” rồi cô thêm, không hẳn là chê trách, “he is obviously quite chatty (hay nói)”. Cô bảo Duy hay phát biểu đến nỗi các bạn khác chẳng có cơ hội nói gì cả. Mẹ hỏi thế cô có đề nghị ba mẹ phải làm gì không, cô bảo không, rõ ràng là những gì ba mẹ đang làm với Duy là rất tốt, Duy rất ham thích học. Ở lớp các cô sẽ dạy Duy biết cách chờ đến lượt mình.

Mẹ đọc giấy mời thì chẳng thấy nói gì đến chuyện học giỏi, chỉ bảo mời ba mẹ đến “sharing assembly”. Ông Gary còn giải thích sharing nghĩa là phụ huynh đến xem thường thì các cháu làm gì trong assembly (hội trường). Mẹ nhủ thầm chắc là Duy tưởng học giỏi mới được đi, chứ thực ra người ta mời ngẫu nhiên thôi. Sáng nay cả nhà quần áo chỉnh tề đi xem chuyện gì xảy ra. Ba bạn lớp Duy lên đầu tiên vì nhỏ nhất trường. Thấy hiệu phó đọc nhận xét về mỗi bạn. Duy được khen vì hay hỏi nhiều câu hỏi rất hay. Bạn Gaia thì hay đọc to các chữ cái khi bạn viết. Bạn DJ thì thái độ học tập lúc nào cũng vui vẻ lạc quan. Sau đó mỗi bạn được tặng một cái book mark có chữ Golden book. Nói chung các bạn được khen vì những lý do rất nhỏ, nhưng điều đó thể hiện cách người ta quan tâm động viên trẻ em ở đây. Họ khuyến khích những ưu điểm ở từng em, chứ không quan trọng thành tích học tập. Mẹ đoán lần sau Duy sẽ không được khen nữa, mà sẽ đến lượt các bạn khác. Hôm nay còn có những bạn học sinh cá biệt, hư nhất trong lớp, nhưng có nhiều nỗ lực cải thiện, nên cũng khen, mà còn được khen thường xuyên nữa cơ.

Duy thích đi học lắm. Tuần nghỉ giữa kỳ cứ hỏi khi nào con được đi học lại, con thích đi học lắm. Sáng nào đi học với ba cũng nhảy chân sáo rất hứng thú. Hiện giờ ở lớp đang học đọc, và Duy về nhà rất hay thử đọc các chữ nhìn thấy xung quanh mình. Hôm nay mượn một quyển truyện về Duy đã đọc được hết từ đầu đến cuối, dù truyện toàn những câu đơn giản như “Bob met Ben. Bob had a dog. Ben had ten”. Duy đọc rất hào hứng, có em An ngồi bên lắng nghe nữa.

Chú thích là chuyện này xảy ra từ hồi đầu tháng 11.

Nhân tiện ké một chút về em Minh An. Nhà có anh hai đang học đọc nên em cũng được học ké. Có buổi sáng ba mẹ ngủ dậy thấy anh hai đang lôi giấy bút ra dạy em đánh vần chữ bib. Hỏi thì Duy bảo là vì em An không biết đọc truyện cùng con cho vui nên con phải dạy em biết đọc. Hôm nọ mẹ mang thiệp Christmas đến tặng các cô và bạn ở lớp An, An là người nhìn phong bì, đoán tên rồi phát cho từng người. Em chỉ nhận mặt được chữ cái đầu tiên thôi, nhưng như thế cũng đủ để đoán được card đó dành cho ai rồi. Trên mỗi card em còn tự viết tên mình lên nữa, nét chữ khá là cứng cáp.

Ôi tiếng Việt của các con

An mở Advent calendar của ngày hôm nay, lấy cục chocolate ra ngắm nghía rồi reo lên:
- Chim cánh quạt, chim cánh quạt.

Duy dúi cái kẹo vào tay mẹ:
- Mẹ trốn cái kẹo này vào tay đừng cho con thấy rồi đố con tay nào có kẹo đi.

Duy giải thích cho mẹ:
- Trước thì con thấy nó nhỏ, sau thì con thấy nó to lên.

Sáng ngủ dậy An kể:
- Con mơ thấy ông già Noel bị mắc kẹt ở trên loft.
- Ở trên gì? (mẹ muốn An nói tiếng Việt)
- (Chỉ tay lên trần nhà) Ở trên bầu trời của cái phòng này á.
- À, ở trên gác xép đó hả?
- Dạ, con mơ thấy ông già Noel bị mắc kẹt ở trên đất sét đó.

An vừa nheo mắt vừa nói:
- Con nhắm mắt là lý do ông mặt trời đó.

Christmas is really all around

Hôm nay thì mẹ cảm thấy không khí Christmas lắm rồi.

Sau Halloween tất cả các chốn công cộng bắt đầu trang trí Christmas.

Nhà mình cũng lôi cây thông ra trang trí từ hai tuần trước, theo đúng tinh thần của chú Việt “chơi là chơi cái không khí”. Câu này thật hay.

Trang trí xong cả nhà tự sướng vài kiểu ảnh:

DSC_4321.jpg
DSC_4294.jpg
DSC_4333.jpg

Trưa hôm nọ đi làm về sớm, gặp An và các bạn với các cô rồng rắn kéo nhau ra bưu điện để “gửi thư cho ông già Noel”.

Duy đi học về toàn nghêu ngao các bài hát về chuyện Chúa ra đời như thế nào. Nhờ Duy mà cả nhà biết được nhiều bài Thánh ca như We three Kings hay Away in a manger hay phết.

Tuần trước cả nhà mình với nhà bạn Mỹ Tâm đi xem kịch A Christmas Carol, một câu chuyện kinh điển về Giáng Sinh mà ai cũng biết (chỉ có nhà mình chưa biết).

Cũng tuần trước trường An gửi về nhà mấy quyển lịch và mấy tấm thiệp Christmas cho An tự vẽ (tất nhiên là ba mẹ phải móc túi cho trường in ấn).

Mùng 1 tháng 12, hai anh em được mở ô chocolate đầu tiên trong Advent Calendar của mình.

Thứ 4, mẹ và các cô ở playgroup làm bánh apple crumble để dành cho tiệc Christmas ngày 15.

Tối kia nhìn ra ngoài cửa sổ thấy tuyết rơi ngập đường, cảnh vật trắng xóa tĩnh lặng, nhớ đến lời một bài hát “I’m dreaming of a white Christmas….”. Sáng bước ra đường cứ tưởng mình không ở Southampton.

Hôm nay cả nhà nghỉ làm nghỉ học vào trung tâm mua mấy món đồ xinh xinh về tiếp tục trang trí nhà cửa đón Giáng sinh. Bây giờ bàn ăn đã có một cái khăn trải đỏ thắm thêu lá holly xanh lá cây. Thêm một bình cắm mấy cành quả berries đỏ mọng, và mấy quả thông ‘thả hờ hững’ (thật ra là không biết để vào đâu nên cứ bày đại trên bàn). Một vòng cây khô quấn quanh chú tuần lộc với cái mũi đỏ chót treo ngay cửa ra vào. Hai đôi vớ đỏ treo lò sưởi, sẵn sàng cho hai chó con đựng quà của ông già Noel. Thế là cũng ấm cúng lắm rồi.

Ngày mai hai cái tiệc Giáng sinh sớm. Quà cáp chuẩn bị đầy đủ.

Thứ 6 tuần sau An cùng với lớp lên xe buýt vào trung tâm xem hòa nhạc dành cho thiếu nhi ở Hội trường thành phố.

Cuối tuần thêm một cái tiệc Giáng sinh.

Tuần sau nữa cả Duy và An cùng ăn tiệc Christmas của trường. Mẹ phải chuẩn bị cho An một món quà để ông già Noel trao cho An ở trường. Ba mẹ còn được mời tới xem Duy và các bạn trình diễn các tiết mục văn nghệ mừng Chúa ra đời. Trường An cũng có Carol concert vào ngày 17 mà chẳng thấy An luyện tập gì ráo.

Ngày 15 ba đi ăn Christmas với trường của ba. Ngày 20 tới lượt mẹ. Cả buổi chiều hôm đó cả trường được nghỉ để cùng chơi các trò đố vui trúng thưởng, và có thêm màn tặng quà giấu mặt (Secret Santa) cho nhau nữa.

Ngày 18 hội SV VN tổ chức tiệc Giáng sinh. Năm nay có thêm hội diễn văn nghệ vì nhiều nhân tài mới xuất hiện. Duy và An cũng tham gia một tiết mục đặc sắc mà đến giờ chót mới tiết lộ cho gay cấn.

Lịch ăn chơi vẫn còn tiếp. Năm nay mẹ enjoy không khí Giáng sinh nhất. Có lẽ vì hai đứa đi học mang về nhà nhiều lịch trình kế hoạch mà ba mẹ phải theo dõi. Nói ra thì bà nội lại bảo ‘các con mất gốc’, chứ nhà mình háo hức Giáng sinh hơn Tết nhiều. Ra đường thấy đèn đuốc sáng choang, nhạc Giáng sinh khắp mọi nơi, người người shopping đông đảo. Về nhà hai đứa suốt ngày léo nhéo con muốn món này con muốn món kia. Chứ Tết thì ai cũng phải đi học đi làm. Ra đường hầu như chẳng ai biết Tết là gì, không bàn tán không chuẩn bị. Về nhà nếu ba mẹ bận bịu không nhớ tới thì xem như qua luôn. Cũng may còn có hội SV VN năm nào cũng tổ chức gói bánh chưng nên còn có dịp nhớ Tết một chút. Nhưng cũng chỉ gói gọn trong một cuối tuần là hết. Không như Giáng sinh hàng mấy tháng liền.

Tặng cả nhà bài hát Christmas is all around, một soundtrack trong phim Love actually mà Giáng sinh năm nào TV cũng chiếu. Phim dễ thương lắm mọi người ạ.