Monthly Archive for Tháng Hai, 2011

Costa del Sol

Chuyến đi Tây Ban Nha của nhà mình đến thật tình cờ. Một tối cách đây vài tháng, mẹ đang trên lầu bỗng nghe tiếng điện thoại, rồi tiếng ba nói chuyện lâu ơi là lâu. Một lúc sau ba xồng xộc chạy lên thò đầu vào

-          Anh vừa book nhà mình đi Tây Ban Nha rồi đấy.

-          Hả? Sao lại thế? Anh có bao giờ thèm tin lời mấy thằng bán hàng qua điện thoại đâu?

-          Ừ, nhưng cái deal này rẻ quá, anh vừa nói chuyện với nó vừa lên mạng check thấy nó có vẻ đáng tin cậy.

-          Thế bao nhiêu mà rẻ?

-          £69/tuần, một căn hộ có đầy đủ tiện nghi.

Hihi rẻ thật. Thế là nỗi bực mình vì ba chẳng thèm bàn bạc gì với mẹ tan biến.

Mẹ, sau một hồi định thần suy nghĩ:

-          Anh book ngày nào đấy?

-          Cuối tháng tư.

-          Thế lúc đấy Duy có được nghỉ học không?

-          Anh nghĩ là có được nghỉ Lễ Phục sinh.

-          Anh check lại cho kỹ đi.

Y như lời nàng phán, tuần ấy Duy không được nghỉ. Biết ngay mà, không bàn với vợ thể nào cũng có chuyện. Vấn đề là cái deal này vì nó rẻ nên mua rồi miễn trả lại. Thế là mẹ giục ba gọi ngay lại cho bọn chúng nó xin đổi sang lúc khác. Sau một hồi thương lượng ba cúp máy báo cáo “Anh chuyển sang tháng 2 rồi”.

-          Hả, thế thì lạnh chết.

-          Ừ, nhưng lỡ rồi. Anh chuyển vào tuần nghỉ giữa kỳ.

-          Thế giá vẫn thế à?

-          Không, tăng lên thành £200/tuần.

Hehe thế là vừa tốn thêm tiền vừa phải chịu lạnh, chẳng biết có gì hay ho. £200/tuần tuy không phải là đắt, nhưng vì biết mình bỏ lỡ cái deal £69 nên thấy nó đắt những gấp 3, cộng thêm các chi phí phát sinh như vé máy bay, phí xin visa, chi phí lên London hai lần (lần đầu thiếu một tờ giấy) xin visa, etc. Túm lại tuần ấy mà ở nhà thì nhà mình cũng đi chơi lòng vòng nước Anh mẹ thấy vẫn vui như thường vì còn khối chỗ đẹp chưa đi.

Bẵng đi mấy tháng sau, mẹ cũng chẳng nhớ đến chuyến đi nữa thì cái ngày đi nó tới. Trưa hôm sau ra sân bay mà sáng cả nhà mới nhộn nhịp chuẩn bị hành lý, vì cả tuần quá bận. Duy An phấn khích lắm, bảo con thích đi Tây Ban Nha vì được chơi đồ chơi trên máy bay. Lãng nhách.

Ba chọn bay chiều thứ 7 cho thong thả, bay sáng thì cả nhà phải dậy từ 4-5h sáng quá tội. Nhưng sang tới nơi thì mẹ mới rút ra một kinh nghiệm là nên chọn chuyến bay làm sao để giờ tới nơi là ban ngày. Chứ tới nơi tối thui tối mò, đường lạ, xe cũng lạ, lại lái bên phải, ba cứ gọi là lạc đường tùm lum. Thêm nữa, tới nơi là leo lên giường ngủ. Hôm sau chủ nhật siêu thị cửa hàng đóng cửa hết, chẳng mua được gì cả. Vậy nên cũng tránh luôn chủ nhật.

Duy và An thích đi máy bay nên ngoan lắm. Suốt 2.5 tiếng bay cứ ngồi nói chuyện, ăn uống và tô màu, không thấy bị cuồng chân gì cả. Chỉ có ba là mệt vì ngồi với hai đứa và mẹ thì chán vì chơi mãi mấy trò trên iPod.

DSC_5364.jpg
DSC_5345.jpg

Chuyến đi này ba sắm cho hai đứa hai cái vali hiệu Trunki. Duy được hình con hổ, An được màu tím, đúng sở thích của hai đứa. Trunki tiện lắm, trẻ con có thể tự kéo, hoặc cưỡi lên dùng chân tự đẩy đi, hoặc leo lên cho người lớn kéo. Duy rất hgười lớn, từ đầu đến cuối phụ trách vali của mình rất trách nhiệm. An thì chỉ chơi bời một tí rồi toàn đòi ba mẹ kéo thôi.

DSC_5378.jpg
DSC_5388.jpg

Hôm nay chủ nhật cả nhà dậy muộn nên chỉ đi lòng vòng quanh vùng. Chỗ mình ở gọi là Costa del Sol (Coast of the Sun), ngoài rìa thành phố Fuengirola, thuộc vùng Andalucia, rất phong phú về mặt văn hóa lịch sử.

Thành phố du lịch có khác, người xe đông nghẹt, tìm mãi không có chỗ đậu xe. Đậu xe được rồi cả nhà đi dạo ra bãi biển. Nhìn thấy một anh da đen đứng nướng cá mòi ngon ơi là ngon. Mẹ chợt nhận ra món này trong guide book gọi là món đặc sản của vùng. Anh ấy lấy cá từ trong một chậu đá xiên vào que, xong tát mấy nắm muối hột bám lên mình cá, rồi cắm vào tro cạnh đống lửa. Gió thổi lửa táp vào cá làm cho cá chín. Nhìn anh ấy làm mà đói cả bụng. Thế là cả nhà quyết định vào nhà hàng ăn trưa. Ôi giời ơi đông quá đứng đợi xếp bàn phải đến nửa tiếng. Hai đứa kia tất nhiên là phải kiếm trò cho chúng nó khỏi lèo nhèo:

DSC_5400.jpg

Trong lúc đứng đợi mẹ để ý thấy mấy anh phục vụ bưng qua bưng lại bao nhiêu là món hấp dẫn, lại toàn hải sản, đúng món tủ của mẹ. Một bà gọi một đĩa cá cơm tẩm bột chiên giòn (battered fried anchovies). Một ông kêu một đĩa nghêu xào gì gì đó. Rồi mực khoanh tròn chiên giòn, cơm hải sản đặc sản Tây Ban Nha (paella), cá nướng muối, sò hấp. Lại thêm cái bà ăn món cá cơm chiên giòn ấy cứ ngồi tỉ mẩn gỡ bột từng con chỉ ăn mỗi cá không. Sốt hết cả ruột.

Cuối cùng thì cũng được xếp bàn. Và món đầu tiên tất nhiên là cá cơm tẩm bột chiên giòn. Không ngờ hai đứa nhà mình hưởng ứng nhiệt liệt, còn ăn luôn cả xương nhỏ như ba mẹ, chỉ bỏ mỗi sợi xương sống. Cá vùng biển có khác, mềm tươi ngọt. Bột chiên cũng vừa, không dày quá. Món thứ hai tất nhiên cũng là xiên cá mòi nướng muối biển. Cũng ngon ngọt thật không uổng công chờ đợi. Món thứ ba mẹ quyết định gọi một đĩa hải sản nướng thập cẩm ăn cho biết. Quả là một chọn lựa đúng đắn. Cái gì trong đĩa này cũng tươi giòn ngọt, như vừa kéo từ biển lên là quẳng vào lửa nướng luôn vậy. Trong đĩa này mẹ đặc biệt thích món mực tươi nướng và cá rape (monkfish, cũng là một đặc sản của vùng). Mực thì ngọt, cá thì giòn, mà nó nướng với cái gì chẳng biết, cứ thơm lừng. Cá này người ta ví ngon như  thịt sò điệp hoặc đuôi tôm hùm.

DSC_5426.jpg
DSC_5425.jpg
DSC_5418.jpg

Cả nhà ăn uống no say mà hết chưa đến €30, quá rẻ không thể tưởng tượng. Đó là thêm cả bánh mỳ và đồ uống rồi đấy nhé. Duy thích chí lắm, vừa ăn vừa phát biểu “con muốn nhà mình mua nhà ở Tây Ban Nha rồi ở đây luôn”.

Ăn xong cả nhà ra biển chơi cát vọc nước. Hai đứa xắn quần lội nước tưng bừng, không sợ sệt gì cả. Mẹ ngạc nhiên lắm vì năm ngoái có đứa nào dám đến gần biển đâu.

DSC_5453.jpg
DSC_5446.jpg

Từ Fuengirola cả nhà lại phóng xe đến Malaga, nhưng đã chiều muộn nên chẳng kịp xem gì cả. Nghe bảo ở đây có khu phố cổ đẹp lắm.

Kế hoạch ngày mai là cả nhà đi Seville, thủ phủ của vùng Andalucia này. Seville cách Costa del Sol những 240km, đi mất 2.5h, nên phải tranh thủ dậy thật sớm, thậm chí ăn sáng dọc đường luôn.

A dios. Hẹn cả nhà ngày mai nhé.

Bày trò

Mẹ thỉnh thoảng lại bày trò cho Duy An chơi nên hai đứa thích lắm. Hôm nào được mẹ bày trò thì sai gì cũng làm, bảo gì cũng gật. Chủ nhật vừa rồi mẹ cho hai đứa làm bánh phô mai hình rắn và sâu:

DSC_5282.jpg

Nhồi bột

DSC_5284.jpg

Cán bột

DSC_5290.jpg

Ấn bột tạo hình tròn

DSC_5295.jpg

Hai con sâu đang bò trên mâm kìa

DSC_5296.jpg

Thành phẩm (có rắc thêm chà bông cho máu)

DSC_5298.jpg

Thưởng thức và thổi

DSC_5301.jpg
DSC_5306.jpg

Yum yum

Sau đó mấy mẹ con đi làm rau câu cam với cacao. Thế là hết buổi chiều.

Chí lý

Sáng Duy hỏi ba:
- Tại sao mình lại chết?
- Tại mình già đi nên mình chết con ạ. Giống như cái gì để lâu rồi cũng sẽ hỏng. Con thấy sắt không, để lâu là bị rỉ sét đó.
- Vậy tại sao có chất chống rỉ sét mà không có chất làm cho mình không già?
Ừ ha!

Một hôm Duy vẽ hình một cái gì đó, và bắt đầu nói tiếng Việt:
- Đây là cái hành tinh này mẹ. Chỗ này là chỗ cái nồi nhà mình có thể bắt được đấy.
- ???
- (tiếp tục giải thích) Còn chỗ này là ăng ten. Để cho cái nồi nhà mình đó.
À, hóa ra chàng ta đang nói về cái vệ tinh phát sóng và cái chảo parabol của nhà mình có thể bắt được cái sóng đó.

An và mẹ đang ở bưu điện. An nhìn thấy một cái thiệp in hình một con chó đang mặc áo có nhiều màu sắc:
- Đây là con chó con gái người.

Hôm nọ, trong buổi họp với cô giáo của Duy, cô bảo Duy rất thích và am hiểu các vấn đề liên quan đến khoa học. Cho nên cùng với chủ đề đó cô giáo sẽ hỏi Duy những câu hỏi khác với câu hỏi dành cho cả lớp. Và vì biết Duy có khả năng nên cô cũng hỏi Duy để con suy nghĩ sâu hơn. Mẹ thật thích cách dạy học bên này vì họ chú ý đến điểm mạnh của từng em để phát huy và điểm yếu để sửa. Ví dụ cô giáo hay chú ý nhắc Duy không sửa lưng các bạn khi bạn nói sai, hay là tôn trọng ý kiến của bạn. Mẹ thấy bây giờ Duy chơi với An mà An không làm theo ý mình là Duy vẫn giữ được bình tĩnh để thuyết phục. Chứ ngày xưa là toàn đánh em thôi.

Vào phòng học của Duy và các bạn ba mẹ thích ơi là thích. Các con đi học mà sướng hơn đi chơi. Nào là dùng cái muỗng gỗ mặc quần áo cho thành ông vua, tự vẽ truyện tranh về những món đồ chơi mình thích (Duy vẽ football và army), nào là mang một con gấu bông của mình đến lớp giới thiệu với các bạn, nào là vẽ tả thực một món đồ. Trên tường còn có một chỗ đặc biệt để các con tự dán cảm xúc của mình lên, ví dụ mặt cười, mặt buồn, mặt giận. Một chỗ khác để cô giáo dán tên các con lên khi các con làm được việc tốt. Một góc khác trang trí nhưng một cửa hành để dạy các con biết sử dụng tiền. Mẹ nghĩ bà ngoại mà sang đây chắc là thích lắm.