Monthly Archive for Tháng Bảy, 2011

Minh Duy 5 tuổi rưỡi

Duy hỏi ba “Có phải trong máy bay có một viên bi lớn, khi viên bi lăn sang phải là máy bay nó quẹo sang phải, khi viên bi lăn sang trái là máy bay nó quẹo sang trái không ba?”

Trong lớp con được xếp vào danh sách “Gifted and talented in Knowledge & Understanding of the World”, nôm na là có năng khiếu về khoa học. Mỗi ngày có một cô đến nói chuyện riêng với con trong 15 phút để phát triển năng khiếu này. Con thích làm toán, và hỏi mẹ về khái niệm số âm và vô cực. Cô bảo có lần con chỉ ra 7 cách khác nhau để trả £1 cho người bán bằng cách dùng các đồng pence. Con đọc cũng nhanh nhất lớp nên được phát loại truyện riêng so với các bạn. Con nói chung khá sáng tạo, và sẵn sàng thực hiện bất cứ ý tưởng nào trong đầu con. Điều này con khá hơn hẳn ba mẹ vì ba mẹ ngày nhỏ quan niệm là đã làm thì phải làm cho đẹp cho giống người lớn. Mà khả năng không cho phép làm đẹp nên chẳng bao giờ làm. Mẹ nghĩ con được như vậy là nhờ phương pháp giáo dục bên này.

Trong điện thoại của mẹ có cái hình con mặc bộ quần áo tự làm bằng túi ni lông mà mẹ không biết làm sao up lên đây. Mẹ chỉ biết up nó lên facebook thôi.

Nhờ biết đọc tiếng Anh nên con tự suy luận ra cách đọc một số từ đơn giản trong tiếng Việt. Nghỉ hè ở nhà với bà nội, mỗi ngày bà nội lại dạy cho một ít tiếng Việt và Toán. Bà bảo con thích làm Toán, ngồi làm một mạch hết một quyển sách. Nhưng đồ chữ thì không thích bằng, hai trang là chán rồi.

Con viết chữ như gà bới, và sai chính tả tùm lum. Một điều thú vị là bên này các cô không luyện chữ cho con, và càng không sửa lỗi chính tả. Các cô quan niệm là nếu chỉnh sửa con nhiều con sẽ ngại không thèm viết nữa. Hồi mới tập viết con không thích viết sai, nên chẳng chịu viết. Lúc nào cô giáo cũng khuyến khích “just have a go Duy”. Thế nên ba mẹ thấy con viết sai thì cũng phân vân, muốn sửa lắm mà lại không biết có nên sửa không.

Con đạp xe như một niềm đam mê. Ra công viên cứ đạp lồng lên như cuồng chân. Đạp xong ngồi thở rồi lại đạp tiếp. Con bơi cũng được. Lặn thì giỏi lắm rồi. Sau 3 học kỳ bị kẹt ở level 3 thì con cũng đã lên được level 4. Võ karate con đã lên được đai orange sau khi kinh qua trắng, đỏ, vàng. Nhớ ngày xưa mẹ học karate đâu có nhiều đai thế. Đá bóng con vẫn đi đều đặn tuần một buổi. Ra công viên biết làm quen với bạn để chơi đá bóng cùng. Mẹ bây giờ chỉ còn mong muốn đội kịch gần nhà có chỗ trống để con được vào thôi. Nói chung tiền học thêm cho con cũng tốn kém phết.

Tính con thuộc loại vô cùng nhạy cảm và dễ tự ái. Bị ba mẹ mắng con xịu mặt ngay, và bắt đầu lì ra không hợp tác. Nếu lỡ làm đau ai con hoặc lờ đi như không hoặc lì mặt ra. Con rõ ràng là tự trách mình vì làm người khác đâu, nhưng lại không thể xin lỗi vì quá tự ái. Thêm nữa người bị đau mà khóc càng to con càng khó chịu. Làm việc gì sai mà bị mắng con còn muốn làm thêm nữa. Chẳng biết có phải là để chứng minh cho ba mẹ thấy con không sợ ba mẹ hay sao. Có chuyện không vừa ý, con bực bội khó chịu mãi không hết dù ba mẹ giải thích hết lời. Tóm lại con không dễ dàng chấp nhận sự thật.

Vậy đó nhưng con cũng khá tình cảm. Nói chuyện với em rất nhẹ nhàng “An có muốn hai lấy cái này cho An không? An thích màu gì?”. Rất thích ôm chầm lấy ba mẹ, dụi đầu dụi mặt vào người ba mẹ. Đi shopping với mẹ thấy mẹ cứ săm soi cái túi đẹp thì bảo mai mốt con đi làm có tiền con sẽ mua tặng mẹ cái túi này. Dùng tiền của mình mua đồ chơi lúc nào cũng nhớ mua cho em một cái. Ai cho cái gì cũng để dành cho em một nửa. Biết tính con nhiều khi hơi ích kỷ, ba mẹ hay tận dụng những lúc con tốt với em để khen con, và em tốt với con để gợi lòng biết ơn ở con.

MNMĐTV 7

Em An có một túi bánh nhiều màu rất muốn ăn nhưng mẹ bảo ăn táo xong mẹ mới cho. Vì An không thích ăn táo cả vỏ nên để dụ em ăn mẹ phải nghĩ ra trò chơi với em. Mẹ cắt táo thành 5 miếng dài, giả vờ là 5 ngón tay. Xong mẹ giơ ngón út của mẹ lên bảo
- Con ăn ngón út đi.
Em An cười hihi cắn phập một miếng. Mẹ rụt ngón tay lại kêu oai oái. Em An cười khoái chí lắm.

Cứ thế An ăn hết 5 miếng táo.

Xong em cầm túi bánh lên lại gần mẹ hỏi “Bây giờ con sơn móng tay cho mẹ nha. Mẹ thích màu gì? Màu tím nha?” rồi em bỏ tọt một viên bánh màu tím vào miệng.

Mẹ yêu cái suy nghĩ ngộ nghĩnh của em lắm.

Con gái cưng của mẹ

Ba bế con đi ngang qua cái cửa, thế nào mà đầu con đụng cộp một cái. Ba xuýt xoa:
- Chết rồi, máu chảy tuôn tuôn rồi.
Con gái lập tức quên cả đau choàng tay ôm cổ ba, mặt mày có vẻ đau đớn lắm. Con gái tưởng ba cũng bị cụng đầu.

Con gái bảo “Sao mẹ không thêm một cái sticker chart cho bạn Mỹ Tâm? Mà mẹ nhớ làm sticker chart hình princess nha, vì nhà bạn Mỹ Tâm toàn là princess things không à. Con nghĩ là Bạn Mỹ Tâm thích princess lắm”.

Con gái lúc nào cũng nghĩ cho người khác.

Đi học về lúc nào cũng chạy ào vào nhà ôm chân bà nội thơm tíu tít. Hôm nay bà nội bị ốm nằm nghỉ trong phòng. An gõ cửa cộc cộc, rồi ghé miệng vào lỗ khóa nói “bà nội ơi, hôm nay con chưa thơm bà nội”.