Monthly Archive for Tháng Chín, 2011

Cục vàng của ba mẹ tròn 4 tuổi

Mới năm ngoái mẹ còn làm logbook những lời chúc mọi người dành cho công chúa của mẹ, thế mà 365 ngày đã trôi qua cái vèo. Hôm nay con gái mẹ tròn 4t, cao 1m, nặng 18kg. Sáng mẹ chuẩn bị cho con bộ váy công chúa, làm một cái bánh mà con gọi là doughnut cake để con thổi nến cùng với các bạn.

DSC_1428.jpg

cô Thư nhớ cái váy này ko?

DSC_1437.jpg
IMG_0013.jpg
IMG_0015.jpg

Chiều chị Thanh và bạn Mỹ Tâm ghé chơi, mẹ rủ ở lại ăn tối. Con lại được thổi nến lần nữa.

DSC_1440.jpg
DSC_1454.jpg

Mẹ thay mặt con gái gửi lời cảm ơn đến ông bà và các cô chú bác đã chúc mừng SN con, đặc biệt là bác Châu – Việt – bạn Khôi – em Lan, bác Vinh – Kim Anh – bạn Mỹ Tâm, cô Hương – bác Mẫn, chị Thanh – chú Linh Béo, bác Lan Hồng – Dave – chị Kirsty – em Alex.

Sinh nhật con gái nhà mình làm gì? (cách đây 1 năm)

Cả nhà quyết định cùng nhau làm một cái gì đó (family activity) để đánh dấu dịp đặc biệt này, và địa điểm được quyết là The Crockery ở Eastleigh. Đây là một cái shop đồ gốm sứ, khách hàng khi đến đây sẽ chọn một mẫu mình thích, rồi ngồi sơn phết tô màu, và người ta sẽ đem đi nung nấu phun xịt gì đó cho thành một tác phẩm sứ để mình mang về dùng/chưng. Cách đây 6 năm, lúc còn son rỗi, ba mẹ đã đến đây vẽ tặng nhau hai cái cốc uống trà nhân dịp Valentine’s, mà bây giờ chúng nó dùng để uống sữa.

Our 6th Valentine's

Lần này nhân vật chính là Duy và An. An chọn con hà mã vì thích cái miệng cười ngoác mang tai của nó. Duy chọn một bông hoa hướng dương có thể dùng như cái đĩa để đựng những viên đá ba mua tặng từ Canada.

DSC_3287.jpg
DSC_3281.jpg

Sau một tuần cả nhà hí hửng đi nhận tác phẩm nghệ thực:

DSC_3319.jpg

Xem miệng ai ngoác to hơn

DSC_3322.jpg

Khi đến shop, ba mẹ nhìn thấy mấy mẫu khuôn bàn chân bàn tay các bạn nhỏ in trên gốm lồng trong khung kính dễ thương quá, nên quyết định móc túi (móc túi thật đấy ạ, đắt lè lưỡi luôn) làm cho Duy và An mỗi đứa một cái. Thật ra ban đầu cũng tắc lưỡi cho qua, đi dạo một vòng giật mình thấy người ta làm cho cả chó, nghĩ bụng ‘chả nhẽ con mình không bằng con chó’, thế là quyết luôn. Mỗi tội Duy và An cũng lớn lớn rồi, bàn chân bàn tay to to rồi, nên giá tiền lại càng ngất ngưởng. Biết thế làm từ lúc chúng nó mới sinh hehe.

DSC_3334.jpg
DSC_3327.jpg
DSC_3348.jpg
DSC_3358.jpg
DSC_3357.jpg

Làm xong đến công đoạn chọn màu sơn. An thì cổ điển rồi, chọn màu tím. Duy bỗng nhìn thấy một bức sứ hình con hổ trên tường, chắc là ấn tượng quá nên nhất quyết đòi sơn bàn chân bàn tay mình màu cam với những đường vân màu đen. Ba mẹ dù rất nghi ngại, nhưng chỉ dám rụt rè bày tỏ một vài ý kiến. Dĩ nhiên là Duy bác và dĩ nhiên là ba mẹ phải chịu.

DSC_3361.jpg
DSC_3363.jpg
Cô vẽ thử lên tay cho Duy xem:
DSC_3368.jpg
DSC_3366.jpg

Đố cả nhà biết chân nào chân An?

Hồi hộp chờ một tuần nữa được lấy sản phẩm sẽ khoe với cả nhà nhé.

Tác phẩm nóng hổi đây:

DSC_4256.jpg
DSC_4263.jpg

Xem ra cái hoa văn hổ của Duy lại thành độc đáo nhỉ!

Nhân đây mẹ cũng xin cảm ơn bạn độc giả trung thành có tên Duy & An :) đã vào ủng hộ nhà Duy An, làm mẹ quyết tâm viết bài này dù đã muộn cả tháng. Tung tích của bạn chỉ vỏn vẹn đang ở Bỉ và người miền Nam, hihi không biết có đúng không.

(Xin lỗi cả nhà bài này mẹ cháu viết cách đây gần một năm, chỉ vì lười bỏ hình vào bài mà khất đến tận bây giờ)

Hahaha hihihi

Hai mẹ con dắt tay nhau đi học, ngang qua một chú lúi húi sửa đường, An chỉ:
- Con nhìn thấy chú đang làm cái đường nè mẹ.
- Ừ, chú thợ xây đang sửa đường đó.
- Đó là chú thợ xây ha, không phải chú thợ săn đâu, vì chú đâu có đang đổ ‘xăng‘ cho mình đâu.
Mẹ cười hihi.

 

Ba: What is cereal made of?
An: Kelloggs!

 

Trên đường đi chơi ngang qua trạm xăng tên Select, bà nội hỏi bằng giọng tiếng Anh của bà nội:

- Xì lếch là gì?

An nhanh nhảu:

- Là trái cây đó.

Hóa ra An biết bà nội hay nói nhầm giữa chữ L và N nên suy luận ngay bà nội muốn hỏi “snack là gì?” (An nhầm snack là trái cây vì khi ăn snack mẹ hay cho ăn trái cây).

 

Như mẹ đã kể, An rất hay mơ ác mộng. Một đêm mẹ nghe An thút thít khóc, chạy sang hỏi thăm thì con gái bảo “Con nhìn sang cái đầu anh hai con tưởng là con bò con sợ quá nên con mới khóc”. Khổ thân con đêm tối mò nhìn một cục tròn đen lại tưởng con bò. Bây giờ hai anh em nằm giường tầng, người trên người dưới, không nhìn thấy anh hai nữa nên An còn sợ hơn. Thế là ba in hình anh hai dán ngay đầu giường An. Cho đỡ sợ hơn An còn xin ba một cái đèn chiếu ngay vào cái hình đó mỗi khi An sợ An nhìn cho rõ.

 

An rất là đanh đá. Không vừa lòng cái gì là nàng ta bắt đầu nhấm nhẳng “poo poo, wee wee, idiot”. Mỗi lần vậy là mẹ lại lắc đầu. Một hôm An tự lên thay áo mới, mà áo chẳng hợp với quần nên bà nội bật cười ha ha. An buông thõng:

- Tinkly!

Xong vào hỏi mẹ:

- Mẹ có biết tinkly là gì không?

- Không?

- (Giọng tỉnh queo) Là poo poo đó.

Haha con gái mẹ quả thật chua ngoa.

 

Hai anh em chẳng biết đang nói chuyện gì mà mẹ chỉ nghe được khúc cuối:

Duy: What is it then?

An: I won’t tell you.

Duy: You don’t tell because you don’t know.

An lên giọng: Duy, are you me? (thấy Duy không trả lời) DUYYYY, ARE YOU ME?

Duy cùn: Yes!

An giọng không hề thay đổi: No you’re not, so you don’t know what I’m thinking or what I want to say, do you?

Mẹ ba không dám hó hé một tiếng.

 

Đanh đá nhưng An lại cực mau nước mắt. Những chuyện như sợ một chút, dỗi một chút, đau một chút An òa lên khóc miệng mếu xệch nước mắt chan hòa mẹ nhìn thôi lòng đã mềm như bún. Nhưng thấy An khóc khi xem phim hoạt hình có bạn bị ngã thì mẹ thương không chịu được. Hôm nọ An xem Toys Story 3 có các bạn đang đi ô tô bị tia chớp bắn trúng văng ra ngoài thì phải, An khóc nức nở. Ba phải ngồi ôm An suốt cả phim. An nín khóc rồi mẹ mới lấy điện thoại ra quay An. Một lúc sau mẹ hỏi tại sao An khóc, An chỉ kể lại chi tiết đó thôi mà xúc động đến nỗi lại òa lên khóc lần nữa. Trong khi anh hai ngồi bên cạnh xem như bị hút hồn, chẳng hề có cảm xúc gì.

 

Con gái của mẹ quả thật là rất interesting! Sau này anh nào yêu em chắc là sẽ rất thích tính cách của em nhưng đảm bảo cũng bị em hành cho chít.